Nhóm Huyền Tịch đứng cạnh nhịn cười đến đỏ bừng cả mặt. Trưởng lão Huyền Thương lại hỏi: "Yếu lĩnh của Đạp Hư Bộ là gì?"
"Chân không chạm đất, thân không bồng bềnh, trọng tâm hướng tới, linh lực hộ thân, hư thực giao thoa."
Khương Trúc đáp đúng liên tiếp hai câu khiến sắc mặt trưởng lão dịu lại không ít, ông phất tay ra hiệu bỏ qua cho nàng. Thế nhưng nhóm Huyền Tịch thì kinh ngạc khôn cùng. Câu đầu tiên có thể là đoán bừa, nhưng câu thứ hai sao nàng lại biết rõ như vậy?
Huyền Tịch nghi hoặc nhìn Khương Trúc, vừa vặn thấy được tia giảo hoạt trong mắt nàng, thầm gọi một tiếng không ổn. Nhưng đã muộn mất rồi, Khương Trúc nhanh tay nhét quyển sách lại vào tay hắn, đoạn đứng bật dậy dõng dạc nói: "Trưởng lão, Huyền Tịch sư huynh nói học Đạp Hư Bộ không bằng học nấu ăn."
Trưởng lão Huyền Thương sa sầm mặt, đầy vẻ không vui đi tới trước mặt Huyền Tịch định lấy quyển sách kia. Huyền Tịch gương mặt biến sắc, giằng co không chịu buông tay. Trưởng lão cốc đầu hắn một cái thật đau, khiến hắn buộc lòng phải buông ra.
Quyển sách cổ kia nào phải bí tịch gì, bên trong toàn là các bước nấu ăn. Nhìn thấy thực đơn, trưởng lão Huyền Thương biến sắc, một tay xách bổng Huyền Tịch đang giãy giụa ném sang một bên, còn ném luôn cả cuốn thực đơn vào mặt hắn.
"Thích nấu cơm đúng không? Không nấu xong hết các món trong này thì đừng hòng nghỉ ngơi!"
Thế là, trong rừng Thanh U hiện lên một cảnh tượng lạ lùng: Một bên thì năm tháng tĩnh lặng, thầy trò hòa hợp; bên kia thì khói dầu mù mịt, nồi niêu gõ vào nhau bốc khói nghi ngút. Huyền Tịch quấn tạp dề, một tay cầm chảo lớn, một tay cầm muôi đảo qua đảo lại, đồng thời không quên ném ánh mắt oán hận về phía đám người đằng kia.
Hết giờ học, Khương Trúc vui sướng chạy tới cười nhạo hắn: "Tam sư huynh, huynh đừng làm cháy nhé, bữa trưa của huynh muội ta trông cậy cả vào huynh đấy."
Nàng từ nhỏ đã có khả năng nhất tâm nhị dụng, vừa đọc sách vừa nghe giảng vốn là chuyện dễ như trở bàn tay. Thế nên Tam sư huynh muốn nhìn nàng bêu xấu là chuyện không tưởng. Huyền Tịch trừng mắt nhìn nàng, động tác tay càng thêm mạnh bạo, tiếng muôi chảo va chạm kêu loảng xoảng.
Minh Tuệ và Thiền Tâm nghe mùi thơm nức mũi, nhịn không được bèn tìm mấy cành trúc làm đũa: "Ngon quá... Tam sư huynh, tay nghề của huynh không tệ đâu."
Huyền Tịch càng thêm nghẹn họng. Hắn ở bên này nỗ lực xào nấu, còn bọn Khương Trúc thì ăn uống thỏa thích, thậm chí còn cầm thực đơn gọi thêm vài món. Chờ hắn nấu xong cả cuốn thực đơn, mấy huynh muội cũng đã no nê. Nhất là Khương Trúc còn thỏa mãn ợ một cái rõ to, khiến Huyền Tịch tức đến muốn bốc hỏa. Hắn vất vả cả buổi sáng mà một miếng cũng chưa kịp ăn, toàn bộ đều bị ba kẻ háu đói kia chén sạch.
Buổi chiều là giờ học Phật pháp, thực chất là ngồi trước tòa Phật nghe trưởng lão giảng kinh. Giờ học này chỉ nghe tên thôi đã biết nhạt nhẽo thế nào. Tổng cộng có bốn đệ tử thì ngủ mất ba. Khương Trúc vẫn còn khá khẩm nhất, biết dùng tay chống đầu để che mắt trưởng lão. Huyền Tịch thì nằm bò ra đệm bồ đoàn chảy cả nước miếng. Minh Tuệ còn ngang nhiên hơn, gối đầu lên vai Thiền Tâm ngủ quên trời đất.
May thay, vị trưởng lão dạy Phật pháp là một nữ pháp sư hiền lành. Thỉnh thoảng giảng đến chỗ cao thâm khó hiểu, bà mới đánh thức họ dậy nghe một chút, còn lại chỉ cần tan học họ thuộc lòng là được.
"Phật pháp vốn không nhất định nằm ở kinh thư, thế gian vạn vật đều là Phật pháp, bậc chân tu vốn không tự coi mình là Phật..."
Đang giảng nửa chừng, một luồng khí nóng kỳ lạ bốc lên. Cảm giác quen thuộc khiến Khương Trúc rùng mình, ngã nhào từ trên đệm bồ đoàn xuống đất, cơn buồn ngủ tiêu tan quá nửa. Một đốm lửa nhỏ màu vàng kim đang thản nhiên lơ lửng trước mắt, lúc nhảy nhót, lúc nhấp nháy.
Khương Trúc giật mình, ánh mắt bỗng chốc thay đổi, gương mặt dữ tợn hung hăng vung nắm đấm về phía ngọn lửa. Hành động kịch liệt của nàng cũng khiến Huyền Tịch và Minh Tuệ thức giấc. Mấy người vừa nhìn thấy "quỷ hỏa" liền nhớ ngay tới hình phạt đứng tấn của trưởng lão Thông Trần hôm trước mà lòng đau như cắt.
Họ nhìn nhau một cái đầy ẩn ý. Minh Tuệ nhanh chân tiến lên đóng chặt cửa sổ. Thiền Tâm và Huyền Tịch vớ lấy đệm bồ đoàn đập tới tấp vào ngọn lửa.
"Cái đồ đáng chết này, cút cho ta!"
Ánh lửa chợt lóe lên, bỗng chốc trở nên chói mắt, khiến đệm bồ đoàn trong nháy mắt biến thành tro bụi. Cả bốn người ngẩn tò te nhìn nhau.
"Long Hổ Đào!"
"Cửu Âm Bạch Cốt Trảo!"
"Bọ Ngựa Đá!"
"Thiết Đầu Công!"
"Thiết Sa Chưởng!"
Tiếng động phía dưới càng lúc càng lớn, trưởng lão Phật Tâm buộc phải ngắt quãng dòng suy nghĩ, định bụng nhìn xem đám đệ tử nghịch ngợm này đang làm trò gì. Khi nhìn rõ thứ mà họ đang đuổi đánh, trưởng lão không thể giữ bình tĩnh được nữa, lập tức buông kinh thư xuống, vội vàng tiến lên ngăn cản đám đệ tử đang hăng máu định dập tắt ngọn lửa kia.
"Mau dừng tay! Mau dừng tay lại!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



