Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Có lẽ vì quá tức giận, lời của nàng ta như súng liên thanh bắn ra liên tiếp. Hà Bảo Thiện sững người, lúc này mới nhớ ra vị Thần Quý phi kia quả thực đã đi vào đêm Giao thừa năm ngoái.
Khi đó Tiên đế băng hà đột ngột, dân gian đồn thổi khắp nơi rằng do yêu phi hút cạn tinh khí, khắc chết tuổi thọ. Đám quan văn trong triều lại vốn chướng mắt hành vi "lấy vợ của thuộc hạ" trái với luân thường đạo lý của Tiên đế. Thế là lòng người phẫn nộ, ép buộc đủ đường, ngoài cửa cung người quỳ đen nghịt xin trừng trị yêu phi.
Thần Quý phi khi đó vừa tròn ba mươi tuổi cuối cùng cũng không đợi được năm đó kết thúc, một dải lụa trắng treo ở cung Thuấn Hoa, chủ động tuẫn táng.
Tuy nhiên, dù bà ta đã chết, vì danh tiếng lúc sinh thời, Khâm Thiên Giám vẫn dâng tấu xin tro cốt của Quý phi phải đặt tại chùa Hộ Quốc một năm để thắp hương tịnh hóa mới được hạ táng vào phi lăng.
Hà Bảo Thiện sờ mũi, không hiểu sao bỗng thấy có chút thương xót cho vị công chúa bị bỏ lại này. Nhưng ý nghĩ đó vừa nảy ra, nhớ đến thủ đoạn tàn độc của Hoàng đế và ân oán cũ chốn cung đình, gã lập tức gạt đi, vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng nói: “Cứ cho là thời gian khớp đi, nhưng Công chúa, mảnh vải rách này người giải thích thế nào?”
Gã vẫy tay, tiểu thái giám lập tức hiểu ý bưng khay sơn mài lên.
Một sắc trắng đập vào mắt, đồng tử Nhu Gia khẽ co rút, nhưng cũng chỉ trong thoáng chốc. Khi ngước lên, mắt nàng đã không gợn sóng: “Công công có ý gì?”
“Đây là mảnh vải bị móc rách khi nữ tử kia vội vã chạy trốn. Loại lụa Giang Châu này là thượng phẩm tiến cống, chuyên dùng làm lễ phục tế lễ cho các quý nhân. Công chúa trước kia cẩm y ngọc thực, thứ này chắc không lạ lẫm gì chứ?” Hà Bảo Thiện nhìn xoáy vào nàng.
Mảnh vải đó không biết sao lại dính nước, vẫn còn hơi ẩm, mỏng manh xuyên thấu.
Đứng gần một chút, dường như còn ngửi thấy mùi hương long diên thoang thoảng, khiến nàng nhớ đến đêm qua, theo bản năng muốn lùi bước.
Nhu Gia hơi nghiêng người đi: “Công công, ngài cũng nói là ‘trước kia’ rồi. Đêm mẫu thân đi, cung Thuấn Hoa phát hỏa, hỏa hoạn hung dữ, ta may mắn thoát chết nhưng chẳng mang theo được gì. Sau này dời đến cung Y Lan, cũng không kịp mang theo thứ gì cả. Lụa Giang Châu, trước kia quả thực có, nhưng giờ ta hiếm khi lộ diện, cũng chẳng thấy lại nữa.”
Giọng nàng khá bình thản, khi nói về trận hỏa hoạn lớn kia cũng không thấy quá bi thương, nhưng bờ môi mím chặt và tư thế nghiêng người lại khiến người ta không nỡ hỏi tiếp.
Hà Bảo Thiện nheo mắt nhìn kỹ, lúc này mới phát hiện trên người nàng chỉ mặc một chiếc áo màu ngó sen đã hơi cũ, chẳng qua vì phong thái nàng quá tốt nên mới khiến người ta lầm tưởng là lụa là mới may.
“Thật chứ? Đây không phải chuyện nhỏ đâu.” Hà Bảo Thiện vẫn còn do dự.
“Công công, cảnh ngộ của ta lúc này, còn điều gì để lừa dối ngài nữa sao?” Nhu Gia nhàn nhạt nhìn gã.
Hà Bảo Thiện nghe ra sự tự giễu trong giọng điệu của nàng, nhất thời nảy sinh lòng thương hại.
Cũng đúng, tân đế đăng cơ rồi, vị này chính là cá trên thớt, dù nàng có vùng vẫy thế nào cũng chẳng thoát khỏi lòng bàn tay người.
Đang lúc Hà Bảo Thiện phân vân chưa quyết thì vừa vặn bên ngoài truyền đến tin nội môn sắp hạ khóa.
Tình thế nhất thời bế tắc. Dẫu sao cũng là một Công chúa, Thận Hình ty bọn gã dù gan to đến mấy cũng không thể bắt giữ Công chúa khi không có bằng chứng.
Hà Bảo Thiện đi qua đi lại vài bước, cuối cùng vẫn thả người về: “Vậy hôm nay tới đây thôi. Chỉ là Bệ hạ đã dặn tra đến cùng, sau này khó tránh khỏi việc cần Công chúa hỗ trợ, mong Công chúa đừng làm khó chúng ta.”
“Ta hiểu.” Nhu Gia nhạt giọng đáp.
Trong lòng nàng thắt lại, bàn tay siết chặt chiếc khăn, không hiểu tại sao Hoàng huynh lại chấp nhất chuyện này đến thế.
Chẳng phải vẫn chưa thành sự sao?
Đầu óc nàng mông lung, nhưng gương mặt vẫn giữ được sự bình tĩnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















