Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiểu Nhân Sâm Của Bạo Quân Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Từ khi bắt đầu thành người, nàng đã sống trong một ngôi làng nhỏ trên núi thưa dân cư. Cả Thôn Hưng Sơn cũng chỉ có vài chục hộ gia đình.

Ngoài Tết ra, những sự kiện lớn trong thôn chẳng có gì khác ngoài chuyện nhà này cưới vợ, nhà kia sinh con.

Nếu như xảy ra chuyện cãi vã giữa hai gia đình hoặc là chị em chồng mắng mỏ nhau cũng chỉ đơn giản là làm xôn xao cả làng.

Trong gia đình nàng, phụ mẫu hòa thuận, huynh muội tình cảm. Mối quan hệ của nàng với nhà Lý thẩm ở nhà bên cạnh cũng tốt.

Lớn lên trong hoàn cảnh đơn giản, vui vẻ. Từ nhỏ nàng chưa từng gặp phải chuyện gì cần động não.

Đối với nàng, việc tốn não nhất có lẽ là tìm cách dụ dỗ Đại Mao ca dẫn nàng lên núi chơi.

...

...

Nhưng Đại Mao ca cũng rất dễ dụ. Chỉ cần nàng kéo tay áo huynh ấy, lúc nào cũng bám theo sau và liên tục gọi huynh ấy là Đại Mao ca là y sẽ đồng ý.

Nhưng hoàng cung lớn như vậy, ngoài Linh Chi và Linh Yên ra thì nàng không quen ai lại chẳng biết làm sao để giữ được cái đầu của mình.

Vậy cũng không được hay là để nàng kéo tay áo của bạo quân rồi gọi hắn là bạo quân ca ca.

Chỉ sợ thế có khi còn khiến đầu nàng rơi nhanh hơn.

Linh Chi trung thành với nàng, thường ngày cũng chăm sóc nàng rất chu đáo thế nhưng tâm trí của nàng ấy đơn giản hơn nàng. Bất kể có chuyện gì xảy ra, nàng ấy luôn chỉ nói một câu: "Ta nghe lời tiểu thư nhà ta".

Nhưng vấn đề là cái đầu của tiểu thư nhà nàng ấy lại không hữu dụng lắm.

Lúc này, nàng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc trông cậy vào Linh Yên.

May mắn thay, Linh Yên trưởng thành và vững vàng, Liễu phu nhân nói rằng nàng ấy rất thông minh và biết rất rõ các quy tắc trong cung.

Liễu Nhược Thiên nhìn Linh Yên: "Vậy chúng ta phải làm thế nào?"

Linh Yên: "Tiểu thư, hôm nay cũng muộn rồi. Sáng mai, nô tỳ và cung nữ sẽ ra ngoài để thu thập thông tin."

Liễu Nhược Thiên gật đầu: "Vậy thì ngươi nghe ngóng xem Bạo quân Bệ hạ thích gì và phải cấm kỵ những gì".

Đại ca rất yêu binh thư. Lúc trước thường nói, biết mình biết ta trăm trận trăm thắng.

Mặc dù nàng không giao tranh nhưng nếu bạo chúa Bệ hạ muốn lấy đầu nàng vậy thì hắn chính là kẻ thù của nàng.

Hiểu rõ hắn hơn một chút cũng tốt.

Khi nghe Liễu Nhược Thiên thản nhiên nói ra hai từ "bạo quân" mà giọng cũng không hạ xuống, mặt Linh Yên tái nhợt vì sợ hãi. Nàng ấy quay đầu lại run rẩy nhìn về phía cửa.

Liễu Nhược Thiên khó hiểu: "Sao vậy?"

Thấy Linh Chi canh giữ cửa, mặt Linh Yên mới dịu lại.

Nàng ấy nói bằng giọng mà cả hai đều có thể nghe thấy: "Tiểu thư nhớ kỹ, sau này đừng nói hai chữ "bạo quân" hay bất kỳ lời nói lăng mạ nào đối với Bệ hạ nữa. Cẩn thận họa từ miệng mà ra đấy."

Ôi, giờ nàng đã vào cung ngay cả nói cũng không thể nói một cách tùy ý.

Nàng có chút không vui nhưng vì để được sống tiếp, Liễu Nhược Thiên quyết định nghe theo Linh Yên.

Nhìn thấy tiểu cô nương che miệng liên tục gật đầu trông rất ngoan ngoãn. Linh Yên thở dài, trong lòng cũng thấy thương hại.

Nếu như tiểu thư không bị thất lạc từ nhỏ thì với khuôn mặt xinh đẹp và tính cách đáng yêu như vậy, nhất định nàng sẽ rất được sủng ái trong Tướng phủ. Chắc chắn đã được gả cho một gia đình môn đăng hộ đối từ lâu rồi. Sao mà nàng có thể bị đưa vào cung như một quân cờ bị vứt bỏ chứ?

Linh Yên dịu giọng nói: "Đừng sợ, tiểu thư. Ở trong cung không giống như bên ngoài, bức vách có tai vậy nên chúng ta phải cẩn thận mọi nơi mọi lúc."

Liễu Nhược Thiên gật đầu, thấp giọng nói: "Linh Yên, Linh Chi còn nhát gan hơn cả ta. Ngươi không cần phải nói với nàng ấy những lời ngươi nói với ta, tránh làm nàng ấy sợ phát khóc."

Linh Yên: "Nô tỳ cũng thấy vậy."

Linh Chi nhìn qua thì giống như người không có mưu mô, không giấu được điều gì. Cho nên trước đó, nàng ấy mới bảo Linh Chi đi trông chừng ở cửa điện.

Hai người chủ tớ nói chuyện thẳng thắn với nhau một hồi cũng khá thoải mái.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc