Có lẽ cũng sẽ rất khó có cơ hội lên núi nữa. Vậy thì nhân sâm tinh như nàng có lẽ không được mấy năm đã phải ỉu xìu.
Cho nên nàng từ chối, nói mình không muốn tiến cung.
Liễu phu nhân khóc sướt mướt, nói rằng sắp xếp như vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho nàng. Nói rằng dung mạo nàng xinh đẹp lỡ đâu được thánh sủng vậy sẽ được hưởng vinh hoa phú quý cả đời không hết.
Nàng hơi tức giận, hỏi ngay tại chỗ rằng nếu đã tốt như vậy, vì sao không cho Liễu Đại tiểu thư Liễu Mộc Dao tiến cung đi.
Liễu phu nhân nghẹn lời, một lúc lâu sau mới nói rằng Liễu Mộc Dao đã đính hôn rồi.
Chuyện có đính hôn hay không cũng không liên quan đến nàng. Nàng vẫn kiên quyết không đồng ý.
Nàng giở bài. Nàng nói rằng thà trở lại huyện thành nhỏ dưới ngọn núi lớn kia để làm nữ nhi nhà thương hộ cũng không muốn tiến cung.
Vẻ mặt Liễu phu nhân khó xử lại giở sở trường dùng khăn bụm mặt khóc không ngừng.
Liễu Thừa tướng lại nổi giận lập tức đập bàn nói rằng nếu nàng khăng khăng không tiến cung vậy thì đừng trách ông ta ra tay vô tình, xử lý cả nhà phụ mẫu nuôi của nàng.
Nói rằng họ chỉ là một thương hộ nho nhỏ. Chỉ cần tùy tiện chọn một tội danh là có thể bắt họ vào đại lao còn có thể khiến bọn họ chết bất đắc kỳ tử trong ngục.
Còn nói, chỉ là một Hiệu úy nho nhỏ trong quân. Lúc diễn luyện thường ngày trong quân, ngoài ý muốn bị đứt cánh tay đứt cái chân là chuyện thường.
Quan chó chết không biết xấu hổ. Nàng tức giận đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên chỉ vào mũi ông ta mà chửi mắng một trận giống như thê tử của Lý Nhị Cẩu nhưng nàng nhìn hai bà lão cao lớn thô kệch đứng trong phòng, nàng nhịn được.
Mặc dù nàng cũng không hiểu nhiều Thừa tướng là quan lớn gì nhưng viện trong phủ Thừa tướng cực kỳ lớn. Hơn trăm gia đinh, người hầu bày ra ở đó cũng đủ để nàng biết quyền thế của phủ Thừa Tướng không nhỏ. Những chuyện mà tên quan chó chết kia nhẹ nhàng nói ra, ông ta cũng thật sự có thể làm được.
Nhị ca nàng làm ăn tốt như vậy nhưng lần đó nhìn thấy Huyện úy trên đường lại khom người cúi đầu vái chào.
Còn phải dùng một tờ ngân phiếu hai mươi lượng mới có thể đuổi tên Huyện úy liên tục nhìn nàng mấy lần đi.
Vốn dĩ còn chưa mua đồ xong nhưng nhị ca vội vã đưa nàng về nhà, nhiều lần căn dặn nàng sau này ít ra ngoài. Nếu đi ra ngoài thì nhất định phải nhớ đội mũ che mặt.
Nàng không hiểu. Nhị ca nói với nàng, dân bình thường như họ không thể trêu vào người làm quan, vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Một khuê nữ nhặt được như nàng mà phụ mẫu và các ca ca lại nâng niu nàng ở trong lòng bàn tay chiều chuộng nhiều năm như vậy, nàng không thể khiến bọn họ bị liên lụy vô cớ.
Nếu nàng đã tái sinh trong thân thể này vậy thì nàng nhận mệnh.
Cứ thế, khi nhận được lời hứa của Liễu Thừa tướng rằng nhất định sẽ không làm khó phụ mẫu và các ca ca. Hôm nay, nàng "tự nguyện" được đưa vào hoàng cung.
Lúc đầu nàng chỉ nghĩ đến chuyện tiến cung sẽ không đi tranh sủng mà chỉ vui chơi giải trí cho qua ngày tháng.
Nhưng nào ngờ, Linh Yên lại còn nói rằng Hoàng đế Bệ hạ là người tàn bạo sẽ giết phi tần của mình.
Hu hu, không được, nàng không muốn chết. Nàng còn chưa sống đủ đâu.
Nàng càng không nỡ xa phụ mẫu, đại ca, nhị ca và cả Đại Mao ca.
Liễu Nhược Thiên hoàn hồn, đột nhiên túm lấy tay Linh Yên: "Linh Yên, ngươi nói những lời này với ta có phải đã có cách có thể khiến ta không chết rồi không?"
Linh Yên vốn đã chấp nhận số phận của mình và chờ chết thế nhưng khi nhìn thấy cảnh này bèn phấn chấn trở lại. Mặt kích động nắm lấy tay của Liễu Nhược Thiên.
"Tiểu thư, nô tỳ không chắc chắn rằng người sẽ được bình yên vô sự nhưng nếu người tin vào nô tỳ thì nô tỳ sẽ làm mọi thứ trong khả năng của mình để đối phó mọi chuyện."
Liễu Nhược Thiên kéo nàng đứng lên khỏi mặt đất, ánh mắt tràn ngập sự chân thành: "Linh Yên, ta tin ngươi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)