Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tiêu Kim Trướng Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Ngô thị từ chỗ Đại phu nhân thỉnh an xong, im lặng cúi đầu, vịn tay nha hoàn bước ra ngoài.

“Có lẽ là thiếu phu nhân nghe nhầm thôi, người đang mang thai, đừng lo lắng những chuyện này…” Nha hoàn thân cận Hồng Ngọc khẽ an ủi, liếc nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng mà không khỏi lo lắng.

Ngô thị vốn sức khỏe yếu ớt hơn người thường từ nhỏ, không chịu được gió mưa. Đứng bên cửa sổ một lúc thôi cũng có thể khiến nàng ho vài ngày. Hai lần trước, những đứa bé trong bụng nàng đều chẳng giữ được quá hai, ba tháng. Lần này mang thai không dễ dàng, cả Bá phủ đều hết sức coi trọng, lão phu nhân còn đặc biệt căn dặn, nếu ai hầu hạ không chu toàn làm tổn thương đến bụng của Tam phu nhân, chắc chắn sẽ bị xử phạt nặng, thậm chí bị đuổi ra khỏi phủ.

Ngô thị mệt mỏi, nhẹ nhàng lắc đầu, khẽ nói:

“Ta không nghe nhầm.”

Khi đó, nàng đang nghỉ trong phòng sưởi ấm. Tiết Cần tưởng nàng đang ngủ, nhưng thật ra nàng đã tỉnh từ lâu. Nàng thích cảm giác yên lặng ấm áp khi cả hai cùng nhau, không muốn phá vỡ không khí ấy nên vẫn lười biếng nhắm mắt.

Lúc Hồng Dược, nha hoàn bên cạnh Tiết Cần, bước vào, dù hai người cố ý tránh qua phía trước nói chuyện, nhưng âm thanh vẫn lọt vào tai nàng.

Hồng Dược nói “Xuân Ngâm Tán” đã chuẩn bị xong, nghe ngóng được cô nương kia hôm nay ra ngoài mới về, giờ đang ở cửa nhị môn.

Tiết Cần không nói gì, chỉ quay lại khoác áo, tiện tay hôn bừa lên má nàng rồi vội vã rời đi.

Bao năm làm phu thê, nàng hiểu hắn ta hơn ai hết. Cái hôn qua loa, bước chân gấp gáp ấy, từng chút một đều là sự phấn khích không thể che giấu.

Còn về “Xuân Ngâm Tán”, thứ đồ đê tiện này nàng không lạ gì. Tiết Cần vốn ham mê phong nguyệt, đủ kiểu chiêu trò, phu thê họ cũng từng thử qua trên giường.

Ngô thị bình thường e thẹn ít nói, trông có vẻ đơn thuần nhưng không hề ngốc nghếch. Tối hôm đó, khi nghe tin Cố Khuynh được hứa làm thông phòng cho Ngũ đệ, Tiết Cần thậm chí chẳng buồn che giấu, trước mặt nàng đã để lộ vài phần tức giận thật sự. Làm sao nàng không đoán ra Tiết Cần có ý đồ gì với Cố Khuynh?

Nếu là một nha hoàn khác thì thôi, nhưng Cố Khuynh là thông phòng đã được lão phu nhân và Đại phu nhân phê chuẩn. Nếu Tiết Cần thật sự hỗn xược cướp nàng ta đi, thì mối bất hòa giữa phu thê họ với Tiết Thịnh và Đại phòng e rằng càng thêm sâu sắc, làm sao ăn nói với lão phu nhân đây?

Mấy năm nay, Tiết Cần ham vui với hồng nhan bên ngoài, chẳng lo tiến thân, đã khiến Thành Duệ Bá không hài lòng. Giờ nếu lại dính đến chuyện bê bối với thông phòng của huynh đệ, thì danh tiếng và tiền đồ của hắn ta chỉ e là hoàn toàn bị hủy hoại.

Là thê tử chính thất, nàng không thể trơ mắt nhìn hắn ta bước vào con đường sai trái này.

“Đến Xuân Lai Quán.” Ngô thị nói, tay trái đặt lên bụng, lòng rối bời đến mức bước chân cũng không vững.

Xuân Lai Quán là thư phòng của Tiết Cần ở ngoại viện, cách nơi này một đoạn khá xa. Hồng Ngọc lo lắng cho sức khỏe của thiếu phu nhân không chịu nổi việc đi gấp như vậy, liền nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay nàng, khuyên nhủ:

“Thiếu phu nhân đừng đi, cứ sai một nha hoàn hoặc tiểu đồng gọi gia về là được rồi. Người đang mang thai, cần gì phải khổ cực thế này?”

Ngô thị lắc đầu, nàng nhất định phải tự mình đến để ngăn cản hắn ta làm chuyện hồ đồ. Nàng thà tự mình chứng kiến, còn hơn để chuyện đáng xấu hổ như vậy bị người ngoài biết được.

**

Lúc chạng vạng, sương mỏng lơ lửng trong không trung.

Cố Khuynh mặc bộ quần áo cũ từ trước kia, hai tay bưng chậu đồng, bước vào sảnh đường.

Bán Hạ tiến lên vén rèm, nàng khẽ cúi người đi vào, cúi đầu bước đến trước kháng. Nhẹ nhàng đặt đôi giày thêu hoa bướm trên nền gấm rực rỡ của Lâm thị – vừa bị vứt bừa bãi trên ghế đẩu – xuống sàn nhà.

Lấy khăn nhúng vào nước nóng, vắt khô, nàng bắt đầu từ cổ chân trắng muốt mà xoa bóp nóng lên từng chút một dọc theo bắp chân.

Hôm nay Lâm thị đứng suốt buổi trưa chịu lễ ở chỗ Đại phu nhân. Lúc này, thường sẽ là Cố Khuynh cẩn thận xoa bóp và chườm nóng cho bà. Nàng tỉ mỉ dịu dàng, lực tay vừa đủ. Bán Hạ và Nhẫn Đông đã hầu hạ Lâm thị nhiều năm, nhưng chẳng ai có được tay nghề khiến người ta thư giãn thoải mái như nàng.

Lâm thị nửa nằm trên kháng, hơi hé mắt liếc nhìn người đang quỳ trước mặt mình.

Dẫu rằng Cố Khuynh đã khai diện, được chính thức định làm thông phòng, nhưng rõ ràng không được Tiết Thịnh yêu thích. Người được đưa vào phòng chưa đầy một khắc, hắn đã tức giận bước ra, chất vấn nàng ta.

Hắn nói, hắn không cần người bên cạnh.

Nghĩ đến đây, Lâm thị không nhịn được mà bật cười.

Không nhắc đến loại người như Tiết Cần, ngày ngày nằm trên bụng nữ nhân, ngay cả Nhị gia Tiết Cẩn, cưới phải Vương thị cao ngạo thanh bạch là vậy, cũng có thêm mấy người thông phòng.

Cùng là huynh đệ ruột thịt, chẳng lẽ Tiết Thịnh mắc bệnh gì mà không thể gần gũi nữ nhân hay sao?

Những năm qua, nàng tả không thiếu lần ngấm ngầm dò xét chuyện của hắn bên ngoài. Nhưng người bên cạnh hắn đều kín miệng, hắn hành sự lại không để lộ chút sơ hở, đến giờ nàng tả vẫn không thể chứng thực được liệu hắn có nữ nhân nào ngoài kia hay không.

Nghĩ đến đây, Lâm thị lại nhìn thoáng qua Cố Khuynh. Thay vì để Tiết Thịnh ngày ngày qua lại với người ngoài, chi bằng đặt một người ngay trước mắt.

Nàng tả chọn Cố Khuynh vì ba lý do. Thứ nhất, nha đầu này và Tiết Cần dây dưa mập mờ, cả phủ đều thấy rõ. Đây là con bài lớn trong tay nàng ta, bất cứ lúc nào nàng ta muốn, đều có thể dùng để gây khó dễ cho Tiết Thịnh, cắt đứt khả năng nảy sinh tình cảm của hai người này. Thứ hai, nhan sắc của Cố Khuynh thật sự xuất chúng, nghe nói nàng ta định đưa nha đầu này làm thông phòng cho Tiết Thịnh, ngay cả lão phu nhân cũng khen nàng ta hiền đức chân thành. Thứ ba...

Lâm thị giơ tay đổi tư thế, lòng bàn tay trái chống cằm, lười biếng duỗi chân.

...Nàng ta đường tình trắc trở, hôn nhân không hạnh phúc, nên không thể chịu nổi việc nhìn người khác ân ái mặn nồng. Cố Khuynh càng có tình ý với kẻ khác, nàng ta lại càng muốn ép Cố Khuynh lên giường Tiết Thịnh.

Chẳng qua cũng chỉ là một tỳ nữ thấp hèn không chỗ nương tựa, khế bán thân nằm trong tay nàng ta, mạng sống của mẹ nuôi nàng, bà tử Đặng, cũng bị Lâm gia nắm giữ. Lâm thị không sợ Cố Khuynh không nghe lời, càng không lo nàng tranh đoạt tình cảm. Chỉ coi nàng là một mồi nhử xinh đẹp, có thể níu giữ Tiết Thịnh thì càng tốt. Nếu không được, nhìn đóa hoa kiều diễm như nàng cũng bị Tiết Thịnh ghét bỏ, xa lánh, nàng ta cũng thấy mãn nguyện vô cùng.

Cổ tay của Cố Khuynh có vết thương, sợ bị Lâm thị phát hiện, nàng không dám lơi lỏng chút nào. Vết thương mới chịu không nổi áp lực như vậy, đau đớn đến mức trên trán nàng ướt đẫm mồ hôi.

May mà hôm nay tâm trạng Lâm thị cũng không tập trung, không chê trách việc hầu hạ không chu đáo của nàng. Nhưng khi nàng bưng chậu nước định rời đi, Lâm thị lại cất tiếng gọi nàng lại.

“Tối nay ngũ gia không đến, ngươi hãy chủ động đi tìm chàng.”

Lâm thị nửa ngồi dậy, tay nâng chén trà, vẻ mặt như cười như không.

“Ngũ gia bận rộn công việc, tự mình chịu khổ nhiều năm. Ngươi là người dịu dàng hiểu chuyện, đừng phụ lòng ta xem trọng ngươi.”

Cố Khuynh mím môi không nói, đôi mắt cụp xuống, để lộ vẻ không tình nguyện.

Lâm thị cong môi cười lạnh, giọng nói cao lên:

“Câm rồi? Hay là điếc rồi?”

Cố Khuynh khẽ nhíu mày, hồi lâu mới đáp nhẹ một tiếng: “Dạ.”

Lâm thị khẽ gõ lên chiếc kỷ thấp, móng tay dài sắc nhọn lướt qua mặt gỗ lim vàng, cười mỉa mai:

“Ngươi nói gì, làm gì, trở về phải thuật lại rõ ràng từng chữ từng lời cho ta. Nếu dám che giấu nửa điểm…” Nàng tả ngước mắt lên, ánh mắt khẽ nhướng:

“Quy củ của ta thế nào, trong lòng ngươi rõ nhất, có phải không?”

**

Trăng treo cao, gió đêm trong vắt.

Đèn trước Phượng Ẩn Các vẫn chưa tắt.

Khi Nhạn Ca vào thông báo: “Cố Khuynh cô nương mang canh đến cho gia.” Tiết Thịnh đang đứng trước bàn viết chữ.

Ngón tay thon dài, trắng mịn như ngọc cầm một cây bút lông sói cán tre, thần sắc nghiêm nghị, lông mày rậm, ánh mắt sâu, tay áo rộng theo nhịp bút khẽ lay động, nơi góc áo có họa tiết mây bạc mơ hồ ánh lên làn sáng dịu.

Hắn đứng trong bóng đèn u tối, trang nghiêm tao nhã, tựa như người trong tranh.

Nhạn Ca nhẹ bước lui ra ngoài. Một lát sau, hương thơm nhè nhẹ, thanh mát lan tỏa khắp thư phòng.

Tiết Thịnh đặt bút trở lại giá bút, ánh mắt dừng trên tờ giấy Tuyên Thành, từ đầu đến cuối không ngẩng lên, ngay cả khi Cố Khuynh bước đến trước bàn.

“Gia.” Nàng khẽ gập gối hành lễ, đặt chiếc hộp đựng thức ăn bằng gỗ đỏ viền vàng trên góc bàn. Nhìn theo ánh mắt hắn, chỉ thấy trên tờ giấy Tuyên Thành hiện lên hai chữ to.

Khuynh Thành.

Những cảnh tượng ban ngày như dòng nước chảy xiết, từng khung từng khung, hiện lên rõ ràng trong đầu nàng.

Nhớ rõ tất cả sự chật vật và bất lực của ai đó.

Nhớ rõ trong hang đá, tóc ai đẫm mồ hôi, siết chặt vạt áo người kia, run giọng cầu xin:

“Đừng bỏ lại Khuynh Thành…”

Mùa đông năm ấy cũng lạnh giá như hôm nay. Lúc đó nàng mười một tuổi rưỡi, nắm tay tỷ tỷ bước qua cửa sau của Lâm gia.

Khi ấy, nàng không phải là Cố Khuynh, tỷ tỷ nàng cũng không phải là Cố Trần.

Bọn họ vốn dĩ có tên của riêng mình.

Cố Xuất Trần.

Cố Khuynh Thành.

Tên của nàng, là Cố Khuynh Thành.

Dưới ánh đèn cô quạnh, ngọn lửa tàn lụi, khung cảnh mờ mịt và hiu quạnh. Nam nhân chậm rãi ngẩng mắt lên, ánh nhìn rơi vào khuôn mặt bình thản, lãnh đạm của nàng.

Ban ngày đã xảy ra những chuyện như thế, vậy mà nàng vẫn giữ được vẻ yên lặng, ung dung như ánh trăng sáng gió mát. Hắn từng nghĩ nàng sẽ xấu hổ khóc lóc, sẽ làm nũng đòi hỏi, hoặc thậm chí sẽ yêu cầu hắn cho một danh phận chính đáng. Nhưng tất cả đều không có.

Hắn đã đoán nàng tối nay sẽ đến. Hiếm khi hắn trở về Bá phủ, Lâm thị nhất định không bỏ qua cơ hội này. Trốn ở nha môn mấy ngày, cuối cùng cũng không thể trốn mãi. Có vài chuyện, sớm muộn gì cũng phải đối mặt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc