Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Các ngươi đang làm gì?”
Giọng nam trầm thấp, ẩn chứa cơn giận dữ.
Cố Khuynh nghe thấy giọng nói ấy, nỗi sợ hãi và hoảng loạn dồn nén trong lồng ngực bỗng chốc tan biến.
Tiết Thịnh gương mặt đầy hàn khí, nhìn bộ dạng nhếch nhác của Cố Khuynh và hai nó bộc đuổi theo phía sau, hắn đã lờ mờ đoán được toàn bộ nguyên nhân và diễn biến sự việc.
Hắn thật sự không thể ngờ rằng, trong phủ đệ danh giá như thế này, lại có thể xảy ra chuyện hoang đường, xấu xa như vậy ngay giữa ban ngày ban mặt.
Hai nô bộc kia hắn sao lại không nhận ra, đó là những tay chân thường xuyên theo hầu Tiết Cần.
Hai tên nó bộc run rẩy chân tay, khúm núm lùi về sau vài bước, gượng cười giải thích lấp liếm: “Bọn tiểu nhân… bọn tiểu nhân chỉ đùa giỡn với cô nương thôi…”
Tiết Thịnh mím chặt môi, đỡ lấy cô nương đang run rẩy trong lòng, quát khẽ: “Cút!”
Hai tên nô bộclập tức cười cầu hòa, liên tục đáp “Vâng, vâng”. Chúng lui ra được vài bước, liền xoay người bỏ chạy thục mạng.
Tiết Thịnh không để ý đến bọn chúng nữa. Hắn cúi thấp ánh mắt, nhìn kỹ gương mặt đỏ bừng của Cố Khuynh. Nàng hoàn toàn kiệt sức, nhắm mắt run rẩy tựa sát vào người hắn. Những giọt nước mắt còn vương trên hàng mi dài rậm, đôi môi bị cắn đến rướm máu, cằm cũng đầy vết máu tươi.
“Cố Khuynh, ngươi thế nào rồi?”
Người trong lòng yếu ớt mở mắt, run rẩy cất lời. Âm thanh đầu tiên phát ra là một tiếng nấc nhẹ nửa như khóc nửa như than.
“Gia…” Bàn tay nhuốm máu của nàng yếu ớt đẩy nhẹ vào lớp vải thêu họa tiết mây phức tạp trên áo hắn: “Đừng để ý đến ta…”
Nàng trúng phải loại thuốc hạ lưu đó, gắng sức chịu đau để níu giữ ý chí. Nhưng những tiếng thở gấp thoát ra khỏi miệng nàng không thể kiềm chế, trong lòng như có ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, đau đớn khó tả, vô cùng nhục nhã.
Tiết Thịnh tuy không phải người ham mê phong nguyệt, nhưng cũng không phải hoàn toàn không hiểu chuyện. Thường ngày, trong các buổi yến tiệc đồng liêu tổ chức, hắn đã từng chứng kiến những cảnh tình tứ giữa các đại nhân và ca kỹ, vũ cơ. Chỉ cần nhìn bộ dạng mềm nhũn, không thể tự kiềm chế của Cố Khuynh, hắn liền biết ngay nàng đã trải qua chuyện gì.
Nhạn Ca theo bên cạnh đã sớm ngẩn người. Một là vì Tiết Cần dám lớn mật đến mức không màng đến hậu quả mà ra tay với Cố Khuynh. Hai là vì thái độ của Tiết Thịnh đối với Cố Khuynh. Nhạn Ca theo hầu hạ bên Ngũ gia nhiều năm, chưa từng thấy hắn kiên nhẫn ôm lấy một nữ nhân như thế này.
“Nhạn Ca.”
Tiếng gọi của Tiết Thịnh khiến Nhạn Ca giật mình thoát khỏi dòng cảm xúc phức tạp. Tiết Thịnh nửa đỡ nửa dìu thân hình yếu ớt của Cố Khuynh, quay đầu căn dặn: “Lấy danh thiếp của ta, đi mời Trịnh đại phu.”
Trong phủ thường lui tới một vị đại phu họ Quách, nhưng vị Trịnh đại phu này là bạn của Tiết Thịnh.
Nhạn Ca nghe lệnh, vội vàng đi ngay.
**
Cố Khuynh như trải qua một giấc mơ rất dài.
Nàng mười bảy tuổi, đứng dưới bức tường, từ xa nhìn vào trong sân. Trong khoảng sân ấy, một cô bé chừng mười một, mười hai tuổi, tết tóc hai bên, mặc áo bông mỏng, đang bị đánh đến mức không đứng vững nổi.
"Cho mày dám lười biếng, cho mày dám lười biếng! Cả buổi sáng mà chỉ giặt được có mấy cái áo, lỡ tam tiểu thư không có y phục thay, mày có mấy cái mạng để đền hả?"
Bà tử vừa mắng, vừa quất mạnh cây roi mây lên người cô bé.
Thân hình nhỏ nhắn của cô bé mỗi lần bị đánh đều run lên vì đau. Nàng cắn chặt răng, không chịu khóc, chỉ phát ra những tiếng nức nở khó kìm nén, nhưng không một lời cầu xin.
Dù còn nhỏ tuổi, nhưng cô bé đã sớm hiểu rõ, cầu xin hoàn toàn vô ích.
Sẽ không ai vì nàng yếu đuối đáng thương mà đối xử dịu dàng, tử tế với nàng.
"Ấy, bà Giang, lại dạy dỗ nha đầu không nghe lời nữa à?"
Từ góc sân, một phu nhân còn trẻ vừa đi tới vừa cắn hạt dưa, cúi xuống nhấc cằm cô bé bị đánh ngã dưới đất lên: "Ấy dô, đây chẳng phải là Cố Khuynh sao? Lại gây chuyện à?"
Bà tử thu cây roi mây lại, quay sang kể khổ với phu nhân: “Ngươi xem, cả buổi sáng mà chỉ giặt được nửa thau quần áo, lát nữa tiểu thư hỏi tới thì biết ăn nói thế nào đây? Đúng là cái đồ chỉ giỏi lười biếng, trốn việc!"
Phu nhân đứng dậy cười: "Bà Giang, đừng giận, dù sao nó cũng còn nhỏ, dạy dỗ từ từ thôi. Ta thấy đứa trẻ này cũng lanh lợi lắm đấy, lớn lên trông thế này, không chừng sau này còn có phúc phận."
Bà tử liếc nhìn cô bé đang lồm cồm bò dậy, ngồi trở lại bên chậu giặt, khinh miệt hừ lạnh: "Phúc phận? Nó xứng sao? Chỉ sợ sau này cũng như tỷ tỷ nó, dựa vào cái mặt đẹp mà mơ tưởng hão huyền, quên mất thân phận của mình!"
Nghe nhắc đến tỷ tỷ, động tác giặt quần áo của cô bé khựng lại. Nàng ngẩng đầu lên, môi mím chặt, gắng nuốt ngược lời phản bác đã đến tận cổ họng.
Nhưng ánh mắt bất mãn của nàng lại bị bà tử bắt gặp, cây roi mây lập tức quất mạnh vào tấm lưng nhỏ bé: "Nhìn cái gì? Ai cho mày gan dám trừng mắt với tao? Sao hả, tao nói tỷ tỷ mày sai à? Sinh ra là đồ ti tiện, mệnh định sẵn chỉ là thứ đồ chơi rách rưới của người ta! Mày bất mãn cái gì? Mày lo cho tỷ tỷ mày như thế, sao lúc nó trốn đi cùng năm nhân không mang theo mày?"
Phu nhân thấy cô bé bị đánh đến rách cả áo sau lưng, không đành lòng, vội vàng ngăn bà tử lại: "Thôi thôi, bà Giang, giận một nha đầu như vậy làm gì, không đáng."
Sau khi phu nhân khuyên bà tử rời đi, sân nhỏ lập tức yên tĩnh, chỉ còn lại mình cô bé.
Lưng đau rát không làm nàng khóc, nhưng hai chữ "tỷ tỷ" khiến nước mắt nàng rơi như mưa.
"Tỷ tỷ... Khuynh Thành nhớ tỷ... Khuynh Thành... muốn đi theo tỷ..."
Chiếc khăn lạnh đắp lên trán khiến sự nóng bức khó chịu trong người cô dịu đi đôi chút.
Cố Khuynh mở mắt một cách mơ hồ, màn trướng tua rua xanh nhạt dần hiện trong tầm nhìn.
Nàng nghiêng đầu, thấy một bóng người lờ mờ tiến lại gần.
"Cô nương, ngươi tỉnh rồi?"
Người đến là một bà lão tầm năm mươi tuổi, dáng người hơi mập, khuôn mặt hiền hậu.
"Dư... Dư ma ma?"
"Đứa trẻ ngoan, ngươi khổ quá."
Bà lão tiến lại gần, nhẹ nhàng gỡ chiếc khăn trên trán nàng ra, cẩn thận đỡ nàng ngồi dậy: "Ngũ gia thấy y phục của ngươi bẩn hết, nên sai người gọi ta đến."
Cố Khuynh cúi mắt, thấy y phục trên người đã được thay mới, vết thương trên cổ tay đã được băng bó cẩn thận. Trong màn trướng vẫn còn thoảng mùi thuốc nhàn nhạt.
"Đa tạ Dư ma ma, ta..."
“Đây là Phượng Ẩn Các, gia đã đến Thượng viện thăm phu nhân rồi, hôm nay là ngày mời đại phu tới bắt mạch.”
Thủy triều mùa xuân qua đi, lý trí dần dần quay lại. Cố Khuynh ngồi nghiêng trong màn, tập trung nghĩ xem mình đã đến đây bằng cách nào, ở đây đã xảy ra những chuyện gì.
“Bé ngoan, uống miếng trà trước đã. Có còn chỗ nào thấy khó chịu không?”
Dư ma ma là nhũ mẫu của Tiết Thịnh. Vài năm trước, bà đã được giải thoát khỏi thân phận nô bộc, mua nhà riêng để dưỡng già, thường ngày ít khi vào Bá phủ. Chỉ vì hôm nay là ngày mời đại phu, bà mới đặc biệt đến thăm Đại phu nhân.
Cứ hai mươi ngày, Quách đại phu lại tới một lần, điều trị bệnh cho Đại phu nhân, điều chỉnh thuốc men tùy theo tình hình. Những ngày như thế, Tiết Thịnh luôn về nhà sớm, tranh thủ trước khi đại phu rời đi để tỉ mỉ hỏi han tình trạng của Đại phu nhân. Cố Khuynh đương nhiên biết điều này, nên đã cố ý chọn ngày hôm nay, xuất hiện trước mặt Tiết Cần hai khắc trước khi Tiết Thịnh vào viện...
Thân thể bị thuốc kích thích mạnh, giờ phút này nàng vẫn cảm thấy yếu ớt. Nhìn sắc trời, có lẽ lúc này Thượng viện cũng đã xong việc. Nàng cần rời khỏi Phượng Ẩn Các trước khi Lâm thị và những người khác rời khỏi viện của Đại phu nhân trở về Trúc Tuyết Quán.
Cố Khuynh xoay mặt, cười ngượng ngùng: “Ta đã ổn rồi, làm phiền ma ma phải lo lắng, thật lòng ta rất áy náy.”
Nàng vịn mép giường đứng lên, lại nhỏ giọng nói: “Ta phải đi thôi, sợ thiếu phu nhân có gì cần mà tìm không thấy ta. Chuyện hôm nay…”
Dư ma ma giơ tay đỡ lấy cánh tay nàng, nghe nàng muốn nói lại thôi, lập tức hiểu ra: “Cô nương không định nói với Ngũ phu nhân sao?”
Cố Khuynh khẽ cười cay đắng, lắc đầu.
Nhưng Cố Khuynh cứ nhất mực muốn về hầu hạ, bà cũng không có tư cách giữ lại. Ngay lập tức, bà quay sang lấy một gói nhỏ bên cạnh: “Đây là quần áo cô nương đã thay ra, giày thêu thì thiếu một chiếc, cô nương có nhớ đã để rơi ở đâu không?”
**
Khói nhẹ lay động theo gió. Trên chiếc ghế rộng, Tiết Cần ngả người dựa lưng, tay trái mân mê một con dao cắt nhuốm máu. Bên cạnh, trên giá gỗ, một chiếc giày thêu nằm cô độc, mặt thêu hoa lan tinh xảo và thanh nhã.
Khóe môi hắn ta hiện lên một nụ cười nhàn nhạt khó hiểu. Gương mặt chìm trong bóng tối, những ngón tay thon dài của tay phải chống lên trán, trông như đang hồi tưởng điều gì đó, hoặc chỉ đơn thuần là thẫn thờ.
"Gia, nhà đầu đó chạy mất rồi. Lại đúng lúc đụng phải Ngũ gia, bọn họ sợ làm liên lụy đến gia, nên đành phải rút lui trước." Một tên nô bộc đứng trước cửa, giọng sợ sệt, ngập ngừng bẩm báo qua một dãy giá sách.
Tiết Cần như không nghe thấy, phía bên kia giá sách hồi lâu chẳng có hồi âm.
Tên nó bộc không đoán nổi hắn ta đang giận hay đang hận, chẳng dám quấy rầy thêm, đành cẩn thận khép cửa lại, lặng lẽ lui ra ngoài.
"Cố Khuynh..." Trong bóng tối, năm nhân khẽ thốt lên cái tên ấy, rồi bật cười nhạt một tiếng.
"Đồ nhãi con..."
Qua sự việc hôm nay, lại càng cảm thấy nàng thú vị. Càng muốn giữ nàng trong tay mình.
"Sợ sao?" Hắn ta đổi tư thế, ngả người ra sau, gần như nằm dài trên ghế. Chiếc áo bào bằng gấm màu xanh thiên thanh theo động tác mà mở rộng, hoa văn trúc vàng trên áo lấp lánh động đậy giữa màn u ám.
"Ta, Tiết Cần..."
Đã bao giờ phải sợ bất kỳ ai?
---
Lúc này, tất cả người trong Đại phòng đều đang tụ tập ở viện của Đại phu nhân.
Năm hết Tết đến, để đối phó với dịp lễ bận rộn, Quách đại phu đã tăng thêm một phần lượng thuốc. Tiết Thành vì bận rộn công vụ không thể về phủ, chỉ còn Tiết Thịnh một mình ở lại cùng Quách đại phu xem xét kỹ lưỡng phương án điều trị.
Dương thị, Lâm thị và những người khác ngồi trong phòng bên cạnh màn trướng, trò chuyện với Đại phu nhân. Bên ngoài có người báo Ngũ gia đã tiễn Quách đại phu đi, Đại phu nhân liền thúc giục Lâm thị và những người khác: "Các ngươi cũng sớm về đi, đừng phí thời gian ở đây quá nhiều."
Dương thị dịu dàng nhỏ nhẹ an ủi Đại phu nhân, còn Lâm thị ngồi trầm mặc một bên, tâm trí lơ đãng nhìn ra ngoài. Chợt thấy Nhạn Ca cúi người lẻn vào viện, đứng trước hành lang nói gì đó với Tiết Thịnh.
Nàng ta nhân cơ hội cáo từ ra ngoài, vừa bước tới hành lang thì thấy Ngô thị mặc một chiếc áo bối tử bằng lụa mềm màu lam biếc, tay ôm bụng, được nha hoàn cẩn thận dìu đỡ đi tới.
"Ngũ đệ muội, thật là khéo."
Ngô thị đang mang thai, dáng vẻ và dung nhan đều tròn trịa hơn vài phần, sắc mặt tươi tắn, chỉ là trong ánh mắt thoáng hiện chút lo âu, nụ cười cũng nhạt nhòa.
Lâm thị thấy không thể theo kịp Tiết Thịnh, đành dừng bước, kiên nhẫn trò chuyện cùng Ngô thị.
Ngô thị hỏi thăm qua loa về tình hình sức khỏe của Đại phu nhân, ánh mắt thoáng qua phía sau Lâm thị, lướt đến chỗ Nhẫn Đông, rồi nói:
"Sao mấy ngày nay không thấy Cố Khuynh cô nương theo Ngũ đệ muội ra ngoài vậy?"
Nếu là người khác nhắc tới Cố Khuynh, Lâm thị cũng sẽ không nghĩ ngợi gì nhiều. Nhưng trước mặt nàng là Ngô thị, thê tử của Tiết Cần. Nhìn dáng vẻ vội vã bước vào của Ngô thị, nếu chỉ đơn thuần là quan tâm đến Đại phu nhân, hà tất phải đứng trước cửa hứng gió lạnh mà hỏi qua nàng ta, chẳng phải vào thẳng trong viện thăm hỏi sẽ tiện hơn sao?
Trong lòng Lâm thị thoáng suy nghĩ, nàng ta mỉm cười, đưa tay chỉnh lại chiếc trâm bộ dao bằng vàng ròng bên tóc, giọng chậm rãi:
"Nhà đầu đó dạo này người không được khỏe, suốt ngày ủ rũ, ta thấy dáng vẻ nó không may mắn, nên không dẫn đến gặp các bậc trưởng bối. Sao vậy, Tam tẩu tìm nó có việc gì sao?"
Ngô thị liền cười đáp: "Không có việc gì, chỉ tiện miệng hỏi thôi. Nghe nói Cố Khuynh cô nương quê cũng ở phía Nam, ta thấy trong lòng có chút thân thuộc. Nàng ấy không sao chứ? Nghe nói đệ muội định gả nàng ấy cho Ngũ đệ? Bên cạnh có một người dịu dàng biết ý như thế, đệ muội cũng có thể nhẹ nhõm hơn phần nào."
Những lời này nghe rất thân thiết và ôn hòa, nhưng giữa hai người chị em dâu này vốn không thân thiết tới mức có thể bàn trực diện chuyện trong phòng của nhau.
Lâm thị cười nói: "Việc này Ngũ gia còn chưa gật đầu đâu, cũng phải xem số phận nhà đầu ấy thế nào đã. Nếu không được, sang năm nhà đầu đó tròn mười tám, thả ra ngoài gả chồng, giúp ta quản lý chuyện trong cửa hàng cũng tốt."
Nghe vậy, sắc mặt Ngô thị rõ ràng tái nhợt đi vài phần, nụ cười trên mặt cũng gượng gạo:
"Vậy à... Ngũ đệ muội định về rồi đúng không? Ta không làm mất thời gian của muội nữa."
Lâm thị khách sáo vài câu, sau đó cáo từ rời khỏi viện.
Mấy năm nay, phu thê Tiết Cần luôn tỏ ra ân ái như tân hôn, sáng tối đều cùng xuất hiện, khiến nàng ta cô đơn một mình càng thêm phần quạnh quẽ, tẻ nhạt.
Những chuyện phong lưu của Tiết Cần bên ngoài, cả Bá phủ không ai là không biết, chỉ riêng Ngô thị bị che giấu. Mọi người đều cố gắng làm nàng vui vẻ, để nàng an tâm làm một kiều thê hạnh phúc được yêu thương. Nhưng nhìn tình hình hôm nay, Ngô thị e rằng không phải hoàn toàn không hay biết.
Lâm thị nhìn về phía cổng viện, mỉm cười, rồi vừa hài lòng vừa thư thái rời đi, vịn tay Nhẫn Đông bước tiếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
