Cậu làm sao biết nguyên chủ trước kia lừa bao nhiêu người chứ?
"Tên."
Lục Túc Diên nhả từng chữ một, thái độ giống như đang thẩm vấn phạm nhân.
Hạ Cẩn lúng túng. Cậu cũng rất muốn biết nguyên chủ tên gì đây!
Sắc mặt Lục Túc Diên càng lúc càng tối. Trong mắt hắn, tên đàn ông leo lên giường này đến giờ vẫn không chịu nói tên. Lúc này vệ sĩ bước tới, đưa một tập tài liệu.
“Lục tổng, tư liệu ngài cần đều ở đây.”
Nói xong, vệ sĩ liếc nhìn Hạ Cẩn đứng bên cạnh với vẻ mặt phức tạp.
Nhìn bề ngoài giống học sinh ngoan ngoãn, ai ngờ lại làm ra chuyện như vậy. Tổng tài nhà họ giữ mình trong sạch suốt 28 năm, thế mà lại bị một con heo như thế này ủi mất.
Lục Túc Diên đọc lướt qua vài trang giấy mỏng, sắc mặt lập tức dài ra như hai cái mặt lừa. Thì ra đây chính là lý do cậu không muốn nói tên. Bản tài liệu này ghi lại toàn bộ cuộc đời của Hạ Cẩn. Nếu dùng bốn chữ để tóm tắt thì chính là: Tội lỗi chồng chất.
“Hạ Cẩn.”
Giọng trầm thấp của Lục Túc Diên vang lên.
“22 tuổi, học vấn trung học chưa tốt nghiệp. Cha mẹ là công nhân doanh nghiệp nhà nước. Trong nhà có một em trai và một em gái. Từ nhỏ sống ở nông thôn, đến cấp hai mới được chị đưa về thành phố. Quan hệ với cha mẹ và em trai em gái như nước với lửa... Do bất mãn với việc em trai Hạ Tường ưu tú hơn mình nên..."
Đọc tới đây, Lục Túc Diên dừng lại một chút, rồi lật thẳng đến trang cuối.
“Nhiều lần hãm hại và bắt nạt Hạ Tường. Sau khi bị cha mẹ đuổi khỏi nhà, vẫn không thay đổi bản tính.”
Càng nghe, Hạ Cẩn càng thấy tình tiết quen thuộc. Trong đầu cậu ầm một tiếng. Ngay trước khi mất ý thức, Hạ Cẩn cuối cùng cũng hiểu ra. Cậu đã xuyên thành anh trai ruột pháo hôi của thụ chính một trà xanh kỹ nữ trong truyện. Hai mắt cậu trợn trắng, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Lục Túc Diên nhìn chằm chằm Hạ Cẩn đang nằm bất tỉnh trên sàn, tâm trạng càng thêm tệ. Bởi vì hắn còn một câu chưa đọc xong. Câu cuối cùng viết rằng:
“Để trả thù Hạ Tường, Hạ Cẩn đã leo lên giường Lục Túc Diên."
Mặc dù câu này nghe rất khó chịu, nhưng đối với người có chứng ám ảnh cưỡng chế nhẹ như Lục Túc Diên, không đọc xong thì trong lòng cực kỳ khó chịu. Thế nhưng bây giờ, người nghe đã ngất mất rồi. Lục Túc Diên ra lệnh.
Đám vệ sĩ đứng phía sau mắt sáng rực nhìn chằm chằm Hạ Cẩn, như thể đang nhìn thấy sinh vật quý hiếm. Vì leo giường mà liều mạng đến mức này .Đây mới là dũng sĩ thực thụ. Có dũng khí đối mặt với cuộc đời thê thảm, có dũng khí đối mặt với m.á.u me đầm đìa.
“Đưa cậu ta về nhà họ Lục."
Lục Túc Diên ra lệnh.
Đám vệ sĩ lập tức dẹp bỏ những suy nghĩ trong đầu, ngoan ngoãn chuyển nghề làm phu khuân vác. Nhìn Hạ Cẩn ngủ say như heo, tâm trạng của Lục tổng cực kỳ tồi tệ. Nếu không phải sợ để người này lại đây sẽ gây ra lời đồn không hay, hắn tuyệt đối sẽ quay đầu bỏ đi. Nhất định.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)