Trên chiếc giường lớn đủ rộng cho hai người, hai thân thể trần trụi đang nằm kề nhau. Đầu óc Hạ Cẩn vẫn còn choáng váng, vừa mở mắt đã nhìn thấy trước mắt là một mảng da màu đồng săn chắc.
Ánh mắt Hạ Cẩn men theo làn da ấy nhìn lên trên. Trong đôi mắt vốn đã mơ màng lại càng thêm vài phần ngơ ngác. Hạ Cẩn nhớ rất rõ, trước khi ngủ việc cuối cùng cậu làm là thức trắng đêm chơi game, tuyệt đối không có lý nào vừa mở mắt đã thấy một mỹ nam cực phẩm như thế này.
Ngay lúc đó, cánh tay rắn chắc của người đàn ông bỗng vươn ra kéo Hạ Cẩn lại. Hai thân thể trơn bóng của hai người đàn ông nằm trên cùng một chiếc giường, tư thế trên dưới giao nhau. Cho dù Hạ Cẩn có chậm hiểu đến đâu cũng biết điều này có ý nghĩa gì.
Vốn dĩ Hạ Cẩn đã thích đàn ông. Chỉ là cậu còn chưa tốt nghiệp đại học nên không dám công khai xu hướng tính dục của mình, càng không dám tới mấy quán bar gay để hẹn hò qua đêm, trải nghiệm kiểu tình yêu chỉ dùng thân xác không dùng trái tim.
Còn bây giờ nếu chỉ là một giấc mộng xuân đẹp đẽ, vậy thì cũng chẳng thiệt thòi gì.
Hạ Cẩn nhìn người đàn ông phía trên mình, trong lòng kích động nghĩ: Chỉ cần cậu không nói ra, ai biết trong lòng cậu đang nghĩ gì? Huống hồ mỹ nhân tự dâng tới cửa, lại còn đang ở trong mơ, Hạ Cẩn đương nhiên sẽ không ngu ngốc đẩy người ta ra.
Sau một hồi ân ái, Hạ Cẩn có chút mệt mỏi. Cậu thầm buồn bực, hóa ra trong mơ cũng biết mệt. Nhưng đã buồn ngủ thì cậu cũng chẳng ép mình tỉnh táo làm gì.
Mộng trong mộng cậu đâu phải chưa từng gặp. Chờ đến khi trời sáng, mỹ nhân gì đó cũng sẽ biến mất thôi. Nghĩ như vậy, Hạ Cẩn hoàn toàn yên tâm ngủ tiếp.
Ngày hôm sau, Hạ Cẩn bị ánh nắng chói chang đánh thức. Cậu còn chưa tỉnh hẳn, vừa cảm nhận được ánh mặt trời lên cao đã bật dậy như cương thi. Hôm nay là tiết của mụ phù thủy già! Nếu không đi học thì coi như xong đời!
Động tác đột ngột của Hạ Cẩn làm người bên cạnh giật mình. Lục Túc Diên mặc áo sơ mi vest đặt may riêng, ánh mắt đầy lửa giận nhìn chằm chằm tên háo sắc trên giường vẫn còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hắn - Lục Túc Diên, người đứng đầu nhà họ Lục, nhân vật hô mưa gọi gió ở thành phố B - vậy mà lại bị người ta hạ thuốc rồi ngủ mất một cách mơ hồ như vậy.
Đám vệ sĩ bên cạnh đúng là một lũ thùng cơm vô dụng. Lát nữa phải thay hết.
Lúc tới ứng tuyển thì kẻ nào cũng thổi phồng bản thân ghê gớm: Nào là vận động viên xuất ngũ cấp quốc gia, nào là quán quân quyền anh, thậm chí còn có người tự xưng quyền vương dưới đài đấu hắc quyền. Danh tiếng thì cái sau còn lớn hơn cái trước, vậy mà năng lực thì cái sau còn kém hơn cái trước. Nhà họ Lục đâu phải nơi dưỡng lão phát lương hưu, đến một tên đàn ông muốn leo lên giường hắn cũng không ngăn nổi.
Sau khi ngồi dậy, Hạ Cần nhìn căn phòng rộng hơn ký túc xá của mình rất nhiều, lại còn sang trọng đẹp đẽ. Trong nhất thời cậu không hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
Đây rõ ràng không phải cái ký túc xá bừa bộn như chuồng heo của cậu! Sau khi quan sát xung quanh, Hạ Cẩn lập tức nhìn thấy người đàn ông đầy khí thế ngồi bên cạnh.
Ban đầu cậu bị khí thế của đối phương làm cho áp đảo. Nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn rõ khuôn mặt kia, mắt Hạ Cẩn lập tức sáng lên. Chẳng phải đây chính là mỹ nam cực phẩm cậu ngủ cùng tối qua sao? Dù sao hai người cũng đã có giao lưu sâu sắc, nói chuyện chắc cũng dễ hơn chứ nhỉ!
Lục Túc Diên vẫn luôn nhìn chằm chằm Hạ Cẩn. Khi thấy trên mặt đối phương lộ ra biểu cảm mê trai, sắc mặt hắn lập tức tối sầm. Hắn cầm bộ quần áo đã được xếp ngay ngắn bên cạnh, ném thẳng lên nửa thân trên trần trụi của Hạ Cẩn. Giọng nói lạnh đến mức như có thể đóng băng không khí.
“Mặc vào. Thật không biết xấu hổ."
Người đàn ông với tỷ lệ thân hình hoàn mỹ đang nửa dựa trên giường. Ánh nắng chiếu lên người anh ta, khiến cả cơ thể giống như một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo, đẹp đến mức tựa tinh linh lạc xuống trần gian.
“Nhìn đủ chưa?"
Giọng nói lạnh như băng của Lục Túc Diên vang lên. Hạ Cẩn theo bản năng gật đầu. Nhưng thấy sắc mặt mỹ nhân trước mắt đen lại với tốc độ mắt thường cũng thấy được, cậu lập tức lắc đầu.
“Không có, không có. Cái đẹp thì nhìn bao lâu cũng không đủ.”
Sắc mặt Lục Túc Diên hơi dịu đi đôi chút. Ít ra tên nhóc này vẫn còn biết nhìn người. Nhưng nghĩ đến chuyện khác, hắn lạnh giọng hỏi:
“Cậu đã dùng những lời ngon tiếng ngọt này lừa bao nhiêu người rồi?"
Chỉ cần nghĩ tới việc mình từng nảy sinh lòng thương hại với một kẻ lừa đảo, sắc mặt Lục Túc Diên lại càng khó coi.
"Hả?"
Hạ Cẩn ngơ ngác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)