Quyển Quyển nhìn hai người vô cùng vui vẻ, A Ba nhất định rất yêu Ca ca.
Tư Cẩm Thần nhìn ông, giọng nói rất nhẹ: “A Ba, để người lo lắng rồi.”
Cậu nói xong liền nghiêng đầu nhìn đứa bé đang nằm sấp bên cạnh: “Ca ca vừa nghe thấy rồi, em tên là Quyển Quyển.”
Quyển Quyển kiễng chân nằm sấp bên mép giường, bàn tay nhỏ xíu níu lấy góc chăn của cậu: “Ca ca, huynh phải ngoan ngoan nhé, đợi huynh khỏe lại rồi cùng chơi với Quyển Quyển nha!”
“Được!” Tư Cẩm Thần vừa mới tỉnh, không có chút tinh thần nào.
“Đốc quân, thầy thuốc đến rồi.” Quản gia vội vã dẫn một đám người bước vào phòng.
Quyển Quyển nhìn thấy có bác sĩ Tây y mặc áo blouse trắng xách hộp thuốc, lại có cả thầy thuốc Đông y mặc áo dài cũng xách theo hòm thuốc.
Cô bé bị một đám người chen lấn đẩy sang một bên, đành phải buông tay Tư Cẩm Thần ra.
Tư Cẩm Thần cảm thấy hơi ấm trong tay biến mất, muốn đưa tay tìm kiếm, nhưng lại bị thầy thuốc trước mặt che khuất chẳng nhìn thấy gì.
Quyển Quyển đứng ở trong góc, cái miệng nhỏ hơi hé mở, đôi mắt không chớp lấy một cái chằm chằm nhìn những thầy thuốc này.
Cô bé nhận ra những người này, trước kia có một lần cô bé bị ốm, Mỗ mụ đã đưa cô bé đi tìm lang trung, những thứ thuốc đó đắng đắng lắm.
Ca ca cũng bị ốm rồi sao?
Tư Mệnh chắp tay sau lưng, sắc mặt không chút gợn sóng chờ đợi kết quả.
“Chúc mừng Đốc quân, thân thể của thiếu gia đã tốt lên rất nhiều, bây giờ chỉ cần bồi bổ cẩn thận là có thể khỏi hẳn.” Một vị lão trung y chắp tay nói với Tư Mệnh.
“Đây quả thực là kỳ tích, cơ thể của thiếu gia vậy mà đã bắt đầu hồi phục rồi.” Một bác sĩ Tây y làm kiểm tra toàn diện, kích động đến mức nói không nên lời.
Mặc dù thân thể Tư Cẩm Thần đã chuyển biến tốt, nhưng trong lòng lão trung y và bác sĩ Tây y vẫn có chút nghi hoặc, rõ ràng đã là tướng mạo sắp chết, sao lại đột nhiên tốt lên được?
Lẽ nào là hồi quang phản chiếu?
Trên mặt Tư Mệnh không hề có vẻ vui mừng: “Cần bồi bổ thế nào.”
Lão trung y chắp tay: “Dùng Bách niên dã sơn sâm cộng thêm vài vị dược liệu trân quý khác là được. Những dược liệu khác trong thành hẳn là có thể tìm thấy, chỉ là dã sơn sâm trên 100 năm e là có chút khó khăn.”
“Dã sơn sâm ta sẽ nghĩ cách, ông cứ kê những phương thuốc khác ra là được.” Tư Mệnh nói.
Lão trung y kê xong đơn thuốc, liền theo quản gia rời khỏi phòng.
Quyển Quyển thấy mọi người đều đi hết, liền cọ cọ từng bước nhích lại gần mép giường.
“Quyển Quyển, vừa rồi có bị ai chen trúng không.” Tư Cẩm Thần lo lắng ban nãy cô bé bị người ta xô đẩy.
“Không có, không có ạ.” Cái đầu nhỏ của Quyển Quyển lắc nguầy nguậy như chiếc trống bỏi.
Bàn tay nhỏ bé hơi lạnh sờ lên má cậu: “Ca ca, huynh bị ốm rồi, không phải là mệt mỏi đúng không?”
Đôi mắt trong veo tràn ngập sự lo lắng.
“Thân thể Ca ca không tốt, qua vài ngày nữa là khỏi thôi.” Tư Cẩm Thần giơ tay xoa xoa mái tóc vàng hoe của cô bé.
Quyển Quyển ôm lấy cánh tay cậu, hàng lông mày nhỏ xinh xắn nhíu chặt thành một cục: “Thuốc đắng đắng lắm, Quyển Quyển không thích uống thuốc, cũng không muốn Ca ca uống thuốc đâu.”
Tư Mệnh nghe thấy lời nói trẻ con của hai đứa nhỏ, vẻ lạnh lùng cứng rắn trên mặt ban nãy đã biến mất tăm: “Đợi Ca ca khỏe lại thì không cần uống thuốc nữa, là có thể chơi cùng Quyển Quyển rồi.”
“Ục ục!”
“Ục ục!”
Hai tiếng bụng kêu truyền đến.
Hai đứa trẻ Tư Cẩm Thần và Quyển Quyển lập tức ôm bụng đỏ bừng khuôn mặt nhỏ, còn lén lút nhìn nhau một cái, trong mắt đều là ý cười.
“Ha ha ha! Đi bưng đồ ăn lên cho thiếu gia và tiểu thư.”
Người hầu lập tức bưng đồ ăn tới, bày biện lên trên bàn.
Quyển Quyển được người hầu đưa đi rửa mặt mũi, thay một bộ quần áo mới.
Cô bé nhìn những món đồ trên bàn mà mình chưa từng được ăn bao giờ, ánh sáng trong mắt càng thêm rực rỡ, ánh mắt chưa từng rời khỏi chiếc bát.
Tư Mệnh nhìn cô bé nước dãi sắp chảy cả ra khóe miệng, vậy mà vẫn ngoan ngoãn ngồi yên ở đó.
Ông tự tay múc cho hai đứa trẻ hai bát cháo, nhiệt độ của cháo vừa vặn: “Uống cháo ấm bụng trước đi, các con đều đã mấy ngày không ăn gì rồi, không nên ăn quá nhiều đồ dầu mỡ.”
Quyển Quyển vươn đôi bàn tay nhỏ bé gầy gò của mình ra bưng lấy chiếc bát nhỏ, nhìn cháo đặc sệt bên trong, cánh mũi giống như chú bướm nhỏ không ngừng phập phồng, có thể ngửi thấy mùi thơm của gạo và thịt.
Cô bé ngẩng đầu lên dè dặt hỏi: “Quyển Quyển có thể ăn không ạ?”
“Đương nhiên là có thể ăn, sau này Quyển Quyển muốn ăn gì có thể nói với A Ba, nếu A Ba không có ở đây thì có thể nói với quản gia.” Tư Mệnh nhìn cô bé cẩn trọng như vậy, trong lòng có chút xót xa.
Đứa trẻ này ở gia đình trước kia sống chắc hẳn không hề như ý.
“Quyển Quyển, đợi Ca ca khỏe lại, sẽ dẫn em đi mua thật nhiều thật nhiều đồ ăn ngon.” Tư Cẩm Thần nhìn cô bé cười nói.
Trên mặt Quyển Quyển tràn ngập nụ cười rạng rỡ: “Dạ.”
Một bát cháo trôi xuống bụng, cơ thể cô bé ấm lên không ít, cô bé thò chiếc lưỡi nhỏ ra liếm liếm chút cháo dính trên khóe môi.
Tư Cẩm Thần cầm khăn tay lau khóe miệng cho cô bé: “Có muốn ăn thêm chút nữa không?”
Quyển Quyển xoa xoa cái bụng nhỏ tròn xoe của mình: “A Ba nói không được ăn nhiều, Quyển Quyển đã ăn no rồi.”
Cô bé cúi đầu nhìn bộ áo váy màu trắng trăng khuyết thêu những cánh hoa đào màu hồng phấn trên người, bàn tay nhỏ sờ lên những cánh hoa, đây là lần đầu tiên cô bé được mặc bộ quần áo đẹp đến thế.
“Đốc quân.” Quản gia ở bên ngoài gọi một tiếng.
Tư Mệnh nhìn hai đứa trẻ: “Quyển Quyển chơi với Ca ca một lát nhé, lát nữa A Ba sẽ sai người đưa con về phòng của con.”
Quyển Quyển ngoan ngoãn gật đầu, kéo tay Tư Cẩm Thần sang một bên chơi.
“Nói đi.” Tư Mệnh nhìn quản gia.
Quản gia: “Đốc quân, đã tìm khắp toàn thành rồi, đều không tìm thấy dã sơn sâm trên 100 năm. Bây giờ tuyết lớn phong tỏa đường sá, những thị trấn xung quanh khác cũng không đi được.”
“Phái người đi tìm cho ta, trong thành không tìm thấy thì vào trong núi tìm.” Tư Mệnh phân phó.
Lúc ông quay lại, bên cạnh có dẫn theo hai người hầu: “Quyển Quyển, con lại đây.”
Quyển Quyển bước đôi chân ngắn ngủn chạy tới: “A Ba.”
“Hai người này là người hầu chăm sóc con, sau này A Ba không có ở đây thì để họ chăm sóc con.” Tư Mệnh nói xong liền nhìn về phía hai người hầu.
“Bách Linh. Ra mắt tiểu thư.”
“Bách Tuệ. Ra mắt tiểu thư.”
Hai người đồng loạt hành lễ với cô bé.
“Chào hai vị tỷ tỷ, muội tên là Quyển Quyển.” Quyển Quyển cong cong đôi mắt cười chào hỏi hai người.
Tư Mệnh xoa xoa đầu cô bé: “Quyển Quyển, để họ dẫn con về phòng xem có thích không nhé.”
Trong mắt Quyển Quyển lấp lánh ánh sáng: “Quyển Quyển có phòng của riêng mình sao?”
“Đương nhiên là có rồi.” Tư Mệnh đặt bàn tay nhỏ bé của cô bé vào tay Bách Linh: “Chăm sóc tiểu thư cho tốt.”
“Vâng, Đốc quân.” Bách Linh nắm lấy tay cô bé rồi bước ra khỏi phòng.
Phòng của cô bé ở tầng 2, nằm ngay sát vách phòng của Tư Cẩm Thần.
Căn phòng ngập tràn màu trắng và màu hồng phấn, bên trong còn có đồ chơi, tủ quần áo, rất nhiều thứ xinh đẹp mà cô bé chưa từng nhìn thấy bao giờ.
Bách Linh nhìn cô bé cười nói: “Tiểu thư, đây là Đốc quân sai người chuẩn bị, người xem có thích không?”
Quyển Quyển dùng sức gật đầu, giọng nói tràn ngập sự vui sướng, buông tay Bách Linh ra chạy tới chạy lui trong phòng, tò mò sờ sờ chỗ này, nhìn ngó chỗ kia.
“Chỗ này lớn quá đi.”
Bách Linh và Bách Tuệ giúp cô bé sắp xếp lại quần áo trong phòng.
Quyển Quyển đẩy cửa sổ ban công ra, nơi này có một ban công rất lớn, ánh nắng có thể chiếu rọi tới đây.
Trên ban công có một chú chim nhỏ xinh đẹp bay tới.
Quyển Quyển nghiêng đầu nhìn nó: “Chim nhỏ ơi, bạn có biết chỗ nào có dã sơn sâm không?”
Cô bé còn nhìn thấy trong sân có rất nhiều binh lính cầm súng, năm bước một trạm gác, mười bước một trạm canh đứng trong đống tuyết.
Bách Tuệ liếc nhìn người đang ngồi xổm ngoài ban công: “Này! Cô nói xem Đốc quân thật sự định nuôi con bé đó như tiểu thư sao?”
“Nói hươu nói vượn cái gì đấy, làm việc cho tử tế đi.” Bách Linh khẽ nhíu mày.
Bách Tuệ lườm nguýt một cái: “Tôi đi lấy than củi.” Nói xong liền vung tay bỏ đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)