Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khang cố nhắc lại nhưng phong lắc đầu với ánh mắt vô cùng buồn bã nó chứa đựng nhiều nỗi niềm và sự u hoài đã qua.
giàu có, không, hiện tại đấy không phải là những thứ tôi hướng đến. hơn 10 năm qua như vậy là đủ rồi. một khoảng thời gian ngồi trong trại tôi đã chiêm nghiệm được rất nhiều điều. ngoài 35 tuổi tôi không còn nhiều tham vọng, háo thắng như mười năm trước. sau cú sốc ấy nó đã vỡ vụn hết không còn lại gì cả.phong lại trầm ngâm rồi buông tiếng thở dài.
buông bỏ.tôi biết chuyện ông với con phương, con bé bạc thật nhưng rồi đời cũng chẳng hơn ai, bà chanh mẹ nó cũng vậy. may cho ông kiếp nạn đến sớm, qua sớm nên ông đủ thời gian làm lại, hai nhăm, ba nhăm vẫn còn trẻ chán.vừa nhắc đến phương, gương mặt của phong đờ đẫn tái xanh như người vừa bị trúng gió, phải ngớ người ra một lúc phong mới lắp bắp hỏi lại.
nếu biết rồi thì không phải nói nữa. từ hôm tôi ra trại về biết người ta nói những điều không hay về phương về bà chanh và cả tôi nữa. nhưng vợ chồng ở với một ngày cũng lên nghĩa vợ chồng, tất cả mọi thứ đã qua rồi.ông có thật không muốn biết vợ cũ của mình sống thế nào sao? thật sự là không có sân si oán hận gì?tôi đã lỡ nhịp không làm được cho phương quãng đời sau hạnh phúc thôi chúc nhau một câu hạnh phúc, níu kéo làm gì? tôi không có hối hận gì cả.khang im lặng không đáp, còn phong khẽ lắc đầu đôi mắt anh buồn thiu nhìn ra cánh đồng xa, đấy là một chân trời tối om nó giống như chính lai mờ mịt của anh. phải xa tít chân trời mới lấp loáng ánh đèn chỉ mỏng manh như đèn đom đóm, giọng của khang mới đều đều vang lên.
ông nói như vậy vẫn còn yêu vợ cũ nhiều lắm chưa dứt ra được đâu. con Phương nó lấy chồng nhà cách đây tầm 10km, nhà cũng gần chợ, hàng ngày tôi chạy chở hàng ra đấy. đối mặt nhau suốt mới đầu nó lảng tránh không muốn gặp người quen, tôi biết tỏng hết nhưng nó muốn thế tôi cũng chiều.phong im lặng tỏ vẻ lơ đễnh không quan tâm nên khang có vẻ cụt hứng không nói gì thêm, trong quán cafe ở quê 9h đêm đã chẳng còn ai chỉ còn hai người đàn ông với anh chủ quán ngồi trong quầy pha chế ngồi đang ngủ gật ngáp ruồi.
thôi về đi cho người ta đóng cửa.phong giục, hai người đứng dậy tranh nhau thanh toán tiền cafe nhưng cuối cùng khang trả tiền. phong ngồi sau xe máy của bạn ra khỏi quán, gió mùa đông lạnh giá rít lên từng hồi ù ù phía đằng sau. chẳng hiểu sao lời bài hát của trần thu hà vẫn văng vẳng bên tai.
Bình yên để gió đưa em về
Bình yên ta chờ nghe
Chờ nghe tình vỗ lên tim mình
Chờ nghe tình lung linh
Bình yên để nắng soi môi thơm
để mai mốt rảnh tôi sang đón sang nhà uống rượu, dạo này cuối năm công việc nhiều quá tối mắt, tối mũi cả ngày không dứt ra được. biết ông ra được mấy ngày rồi. tối nay mới tranh thủ sang được.thôi tôi ngại lắm.ngại gì? ông sợ giáp mặt bà Chanh à? sợ gì? giờ đã như người dưng nước lã, con mụ ấy cũng tham tiền rồi quả báo đến sớm thôi.phong lắc đầu.
chả phải nhưng thân tù tội, tôi sợ ánh mắt người khác nhìn mình đề phòng như kiểu mình sắp giết họ đến nơi rồi. ông không sống trong hoàn cảnh của tôi nên nói gì cũng dễ. còn chuyện của bà chanh, bà ấy làm thế nào sống thế nào kệ bà ấy. tôi không rảnh hơi để quan tâm đến chuyện không hề liên quan đến mình.tù có năm bảy loại tù chứ có thằng nào giống thằng nào. ông biết thừa mình là vật hiến tế, không ai biết được vài năm sau nhìn lại người ta lật lại chẳng bồi thường cho ông một đống tiền cho những nỗi đau, sự tan vỡ suốt 10 năm mày phải gánh chịu, bố mẹ mất, vợ đi lấy chồng. không còn gì để nói nữa?phong nở nụ cười nhạt.
không ham chuyện bồi thường, tôi cầu mong bình yên là tốt rồi. sai cũng do tôi, tôi phải gánh không có sự oan sai nào cả trong trường hợp của tôi.khang chép miệng.
về không có việc gì thì đi làm với tôi, lương không cao nhưng có đồng ra đồng vào, không ai biết ông là ai cả đi biền biệt từ sáng tờ mờ đến tối mịt mới về đủ sức mà làm có thể làm 30/30.làm gì?phong hỏi lại.
nơ xe, không nói trắng ra là khuân vác, công việc vất vả đấy. tôi lái xe tải thu mua nông sản ở các vựa rau củ quả ở đây rồi mang lên hà nội đổ, chở đồ trên hà nội về cho người ta, ai thuê gì chở đấy. được cái tôi làm ăn uy tín, giá mềm, việc không bao giờ thiếu chỉ không có sức cày thôi. ông về phụ được thì tốt, yên tâm đi, gái có công chồng chẳng phụ, tôi không để thiệt thòi cho ông đâu mà lo.phong phảy tay gạt đi
tôi không có ý đó nhưng để tôi suy nghĩ xem sao. nói thật là trước khi về đây tôi cũng có ý định khác nhưng thôi có gì mai tôi gọi.ừ, nếu có cơ hội tốt hơn thì thôi. còn không làm với tôi, không đói đâu.chiếc xe máy dừng lại trước cổng nhà phong, sâu trong ngôi nhà mái ngói bạc xám tối om. phong cởi bỏ mũ bảo hiểm đưa lại cho khang.
cảm ơn ông.ơn huệ gì? nhớ lời đề nghị của tôi đấy.ừ.à quên chuyện cũ đi cho nhẹ đầu.từ tối, có mình ông nhắc về phương bà chanh, tôi chưa nói gì cả. mọi thứ do ông gợi dậy thôi.khang bật cười.
ừ thôi tôi về đây. được hay không sáng mai cũng gọi điện cho tôi để tôi sắp xếp việc, thêm người thêm việc.được rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)