Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Quán cafe đang mở một bản nhạc trước đây cả anh và phương đều vô cùng thích nghe, phong ngạc nhiên sao họ hiểu tâm lý khách hàng đến vậy.
Bình yên một thoáng cho tim mềm
Bình yên ta vào đêm
Bình yên không ngờ
Lòng ta se sẽ câu kinh bình yên.
hai người đàn ông ngồi im lặng trong quán vắng chỉ có giọng hát của trần thu hà khe khẽ vang lên như đang nói trọn nỗi niềm của phong người vừa mới mãn hạn tù trở về làng hạ đến nay mới được trên dưới một tuần. còn ngồi đối diện với anh là khang, người làng an cầu làng vợ cũ và cũng là bạn học cũ. hai cốc cafe rẻ tiền đen xì đắng ngoét đã uống gần hết, khang trầm ngâm giây lát rồi bảo bạn.
Cái chết là lẽ hiển nhiên và công bằng nhất ở đời sống này. Ai cũng một lần được chết, thế thì có gì mà phải né tránh. Có hay không linh cảm của con người trước cái chết của mình? Nhất là những cái chết rất đột ngột? Có, khẳng định là có. Khi con người ta sắp phải đối diện với biến cố rất lớn của đời mình, giác quan thứ sáu, hay gọi là linh tính sẽ có gì đó mách bảo làm cho người ta hoang mang, lo lắng, bồn chồn và sợ hãi. Nhưng nỗi lo lắng ấy nó mơ hồ, người ta không thể nắm bắt, không thể hiểu được nó. Chính vì vậy mà người sắp chết hay ''nói gở'' hoặc có những việc làm rất bất thường và kì lạ. Có những người không ốm đau bệnh tật, trước cái chết bất ngờ xảy ra với họ một thời gian, họ đẹp lên, khỏe ra một cách rất lạ, nhưng cũng có những người họ như mất hết tinh lác, thân xác vẫn vậy nhưng thần sắc thay đổi khá lớn. Thần giao cách cảm giữa những người ruột thịt, họ thường mơ và linh cảm về điềm xấu rất, có thể là do trước khi chết một thời gian, các tế bào sống của cơ thể người đang khỏe mạnh nhưng sắp chết phát ra một loại sóng điện não có tần số khá lớn. Nó cộng hưởng với điện não của cơ thể những người thân thiết có giác quan nhạy cảm tạo nên những giấc mơ có sự trùng hợp rất lớn về cái chết sắp xảy ra. có nghĩa điềm báo sẽ cho chúng ta biết trước một số sự vật sự việc nhưng vô tình chúng ta lại lướt đi.phong im lặng lơ đễnh những lời khang nói, khang đột ngột hỏi lại.
ông có bao giờ đi coi bói?trước đây, có đôi lần.có tin không?không, không có gì đúng cả.tại sao vẫn đi?hồi ấy, tôi còn trẻ đi phần vì tò mò, nhưng suốt 10 năm trong trại gặp đủ mọi loại người, đủ mọi chuyện trên đời có những chuyện không bao giờ nghĩ rằng, nó diễn ra nhưng nó vẫn diễn ra.phong im lặng hồi tưởng trong giây lát.
có một người anh nói với tôi về chuyện bói toán tướng số, họ bảo. tôi cần một người xa lạ để nói chuyện, giống như đi gặp bác sĩ tâm lý vậy? 50.000đ cho 30 phút nói chuyện, coi như tôi mời người xa lạ một cốc cà phê và họ ngồi lắng nghe câu chuyện của tôi, tôi nghĩ như vậy vẫn còn là rẻ. còn tôi không có đức tin về tâm linh nhưng tôi không bao giờ nhạo báng đả kích đức tin của người khác. riêng chuyện của gia đình tôi những bi kịch gia đình gặp phải, dường như đã có điềm báo từ trước, tôi không nghĩ đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên. tôi tin là có những điểm báo trước, bi kịch tất cả mọi thứ đều tệ ngoài sức tưởng tượng và nó còn ám ảnh đến tận đến bây giờ.giọng phong thở dài buồn bã ngậm ngùi về những thứ giờ đã nằm im lìm chìm sâu vào trong dĩ vãng từ lâu.
chuyện nhà ông hồi ấy tôi có nghe nói.đôi mắt anh mơ màng khẽ lắc đầu cho tan biến đi hối tiếc từ trong quá khứ.
mọi thứ đã qua rồi.phong đành chặc lưỡi, trong làn khói thuốc lá, phong thổi ngược lên mỏng nhẹ rồi tan dần. anh ngồi đối diện với khang trong một quán cafe nhỏ ở quê, hai đứa chọn một bàn ngồi ngoài dân mặc cho gió mùa đông thổi vào căm căm rét đến thấu xương, hai cốc cafe uống đã cạn gần hết. khang kể cho anh nghe đủ mọi chuyện nó biết suốt thời gian anh không có nhà, dễ phải đến hơn mười năm rồi anh mới gặp khang, thằng bạn học chung ngay làng kế bên cùng làng với vợ anh, khang bỏ tay bạn xuống và bảo.
một người sống và quyết định bằng lý trí.khang chép miệng.
tôi nói sau này ông rất giàu có ông có tin không?phong suy nghĩ giây lát nhìn khang hỏi lại.
giàu có, như thế nào là giàu có? tôi không muốn nói chung chung, 1 triệu đồng cũng gọi là giàu, 1 tỷ cũng có thể là nghèo vấn đề chúng ta đang so mình với ai và so với cái gì? tiền bạc, vật chất, xe cộ, bất động sản hay giàu có về một đời sống tinh thần phong phú? tôi chỉ mong mình tìm lại được những thứ đã mất thế thôi, chứ không bao giờ mong cầu sự giàu có.một tỷ phú chẳng hạn nhưng ông cần phải biết buông bỏ một số thứ đừng nghĩ mãi về những chuyện đã qua. để cho đầu óc nó nhẹ nhàng suy nghĩ đón nhận những thứ mới mẻ hơn. đừng để đầu óc ong ong nghĩ mãi về chuyện cũ nữa. đôi khi sự mất đi lại là may mắn, hậu vận của ông rất tốt chuyện mười năm trước rồi những bi kịch đổ lên đầu gia đình chỉ là một kiếp nạn, nhưng mọi thứ đã qua rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
