Ta ngưng mắt nhìn hắn, bỗng nhiên trong lòng kinh hãi, trạng thái của hắn không đúng, đây là... mất thần trí, tẩu hỏa nhập ma?
Ta thăm dò bắn ra một mũi tên huyền băng uy lực cực lớn, thậm chí còn pha thêm hai tia tinh túy thuần khiết của linh bảo hệ băng,
Hỏa Huyền cười khinh miệt, cánh tay dài vung lên, nửa ống tay áo bị xé nát trong nháy mắt, ta vừa mới có chút nắm chắc thì thấy hắn tay không nắm lấy mũi tên huyền băng, linh lực bộc phát.
Mũi tên màu xanh băng lam lấp lánh bị nghiền nát thành bột mịn, Hỏa Huyền cười khát máu, hắn không đuổi theo những yêu thú khác nữa, mà lao thẳng về phía ta.
Đối mặt với thiên tài từng rất nổi danh ngàn năm trước, ta vô cùng kiêng kỵ, tim đập như trống dồn.
Giây tiếp theo, ta dốc toàn lực thúc giục linh bảo hệ băng, con rồng dài trong suốt sắc bén từ sau lưng ta lao ra, va chạm trực diện với ngọn lửa hừng hực của Hỏa Huyền.
Ầm ầm!
Ngọn lửa khổng lồ bùng lên tận trời.
Cơn lốc mạnh mẽ hất tung nhiều yêu thú yếu đuối, rùa yêu và Cung Lương bảo vệ chúng chạy vào sâu trong nội địa của tộc Hiên Viên.
Một kích này, gần như tiêu hao hết một phần mười linh lực của ta, ta khẽ thở dốc.
Mà Hỏa Huyền lại lộ ra nụ cười đỏ tươi: "Nữ nhân, ngươi là chủ nhân mới của bọn chúng sao? Lực đạo không tồi. Ta sẽ nghiêm túc hơn đấy, cố gắng lên nữa đi."
Ta còn đang tích lũy lực lượng, hắn đã xông đến trước mặt ta, sát khí nổi lên khiến ta cảm thấy lạnh lẽo.
Ta gần như không kịp phòng bị.
Trong khoảnh khắc đó, gần trong gang tấc.
Ta gần như có thể nhìn thấy đôi mắt màu đỏ tươi của hắn, và trong đáy mắt hắn phản chiếu hình ảnh ta đang toàn lực cảnh giác, con ngươi giãn to.
Ta gần như có thể cảm nhận được nụ cười tùy hứng đầy tính xâm lược của hắn, và mùi tanh nồng thoang thoảng.
Nguy hiểm!
Tuy nhiên, ngay giây tiếp theo, giữa hơi thở cực gần của ta và hắn, một màn trời được tạo thành từ sấm sét đột nhiên giáng xuống, ngăn cách chúng ta.
Hàng ngàn cây lôi đình mộc được chôn dưới lòng đất trong nháy mắt đã bị ta kích hoạt, tạo thành một trường điện từ mạnh mẽ, giam chặt Hỏa Huyền bên trong.
Ầm ầm!
"Ư a a a a—"
Hỏa Huyền thảm thiết kêu lên, linh lực ác ý nồng đậm bị sấm sét quấn lấy,
Mỗi khi tia điện lóe lên một lần, Hỏa Huyền lại yếu đi hai phần.
"Chết tiệt... Sao lại thế này... Dừng lại mau..."
Vô cùng đau đớn, Hỏa Huyền dần dần mất đi linh lực màu đỏ đục bao quanh cơ thể, thậm chí ngay cả bộ y bào màu đỏ thẫm cũng bắt đầu rách nát, để lộ ra làn da trắng nõn.
Mái tóc đen dài của hắn bay múa, cơ bắp căng phồng muốn thoát khỏi sự trói buộc của sấm sét, nhưng lại càng bị quấn chặt hơn, tứ chi và xương cốt bị sấm sét đánh nát, tái tạo, rồi lại đánh nát, rồi lại tái tạo.
Ánh đỏ tan đi, những đường vân linh lực màu mực yêu dị trên khắp người Hỏa Huyền, theo sấm sét chạy dọc, dần dần nhạt đi, tiêu tán, chậm rãi lộ ra một gương mặt quen thuộc với ta.
Thần thái trên gương mặt đó cũng dần trở lại giống như ta đã từng biết.
...
Nhãi con, đây chẳng phải là cha của con sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)