Để có được nó, đường chủ chấp pháp đường đã chém giết gần trăm tu sĩ Kim Đan kỳ đến đoạt bảo.
Thời gian đó, những tán tu Trúc Cơ kỳ muốn đục nước béo cò vô cớ bỏ mệnh cũng nhiều vô số kể.
Sau khi mọi chuyện đã lắng xuống, mỗi khi nhìn thấy pháp bảo không gian kia, chưởng môn vẫn không khỏi ghen tị đỏ mắt.
Chưởng môn khó kiềm chế lòng tham trong lòng, thế là cưỡng ép gây khó dễ cho chấp pháp đường mấy chục năm, cho đến khi đường chủ chấp pháp đường kề kiếm lên cổ chưởng môn thì mới coi như yên ắng lại.
Bây giờ, tấm lệnh bài chữ "Dược" này, lại là pháp bảo không gian Kim giai, còn cao hơn Tử giai của đường chủ chấp pháp đường một cấp.
Hơn nữa, người sở hữu tấm lệnh bài này, không chỉ có thể toàn quyền khống chế dược viên trong thẻ, thậm chí còn có thể nắm giữ một nửa sự biến hóa của bí cảnh thượng cổ này.
Còn về một nửa biến hóa còn lại, rùa yêu nói, là do Hỏa Huyền nắm giữ.
Ta nhỏ máu nhận chủ lên tấm lệnh bài.
Gần như ngay giây tiếp theo, ta liền cảm nhận được hơi thở của cây cỏ trong dược viên, cảm nhận được gió thổi chim bay trong bí cảnh thượng cổ.
Và ở một đầu bí cảnh khác, một luồng linh lực hỏa hệ cực kỳ tà ác đang chiếm cứ.
Tên ác linh kia mở mắt trong hỗn độn, đôi mắt đỏ ngầu tà ác nhìn chằm chằm vào thần thức của ta.
"Tìm được ngươi rồi/Nhìn thấy ngươi rồi."
Ta và hắn đồng thời niệm thầm.
Là đại phản diện lớn nhất trong toàn bộ cuốn sách, Hỏa Huyền cường hoành vô song, uy hiếp cực lớn.
Nhưng chỉ có ta biết, trong sách ghi lại, hắn có một điểm yếu mà người khác không hề hay biết.
Hắn sợ sấm sét.
Trùng hợp làm sao?
Trong dược viên, ta có cả ngàn vạn cây Lôi Đình Mộc.
"Làm sao để thắng được Hỏa Huyền? Đừng lo."
Ta vỗ vỗ đầu Cung Bào, hoàn toàn không để cái phương pháp hút năng lượng đáng ghét của Rùa yêu vào mắt:
"Khó khăn thì dùng chiến thuật luồn lách, phát đạt thì cứ nổ banh xác hắn đi!!!"
Hỏa Huyền đến rất nhanh.
Hắn còn ở rất xa, tiếng cười cuồng ngạo đã truyền đến:
"Vậy mà còn tặng bí cảnh cho người khác làm chủ nhân? Ha ha ha, một đám phản đồ ngu xuẩn, lần này ta sẽ cho các ngươi chết thống khoái hơn!"
Đám yêu thú ở vòng ngoài giả vờ phòng thủ bị hắn đánh lui, vết thương máu me tung tóe, vội vàng chạy về theo lộ tuyến đã sắp đặt sẵn
Một bóng dáng màu đỏ rực dữ tợn đuổi theo, chém một con yêu thú già chạy không kịp thành hai nửa:
"Đây chính là kết cục của kẻ cản đường ta!"
Đám yêu thú trẻ tuổi thấy cảnh này nghiến răng nghiến lợi, cố nén kinh nộ và bi thương, tiếp tục bay vào bẫy mà ta đã giăng sẵn.
Bóng dáng đỏ rực không hề hay biết, ra sức tàn sát, hắn thậm chí còn bay nhanh tóm lấy cổ chân một con yêu thú nhỏ, ta còn chưa kịp ngăn cản thì con yêu thú nhỏ đã bị hắn nuốt chửng vào bụng.
"Không phải rất có bản lĩnh trấn áp ta sao? Ta đang chờ đó, mau thi triển ra cho ta xem đi!"
Hỏa Huyền với thân hình đỏ rực tắm trong mưa máu trên không trung, những đường vân linh lực màu mực yêu dị trên người hắn bị nhuộm màu đỏ tươi của máu, ta không nhìn rõ mặt hắn, chỉ cảm thấy hắn chẳng khác nào hung thú.
Sự tàn bạo trong sách và cảnh tượng máu thịt tung bay trước mắt là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
