Giây tiếp theo, kiếm của ta chém vào eo sau của yêu thú hồ ly, chém nó cùng với yêu đan của nó thành hai nửa.
Thành công rồi.
Thiếu một góc cờ trận, thượng cổ diệt linh trận này giống như quả bóng bị vỡ, bị linh lực hỗn loạn bùng nổ của Hỏa Huyền xé toạc hoàn toàn.
Yêu thú chật vật chạy trốn, tiếng khóc la không ngớt bên tai, ta lại như không nghe thấy.
Vẫn còn hơi thở!
Ta vội vàng thúc giục linh lực toàn thân, bao bọc Cung Bào kín mít, thuật trị liệu trung cấp cực kỳ hao linh lực!
Thuật trị liệu cao cấp thiêu đốt tu vi!
Ta không màng đến giá phải trả mà rót linh lực vào, tu bổ tâm mạch, lấp đầy khí huyết, kéo con nai ngốc nghếch này từ tay tử thần trở về!
Cho đến khi Cung Bào ọc ra một ngụm máu, run rẩy mở mắt ra, nước mắt ta mới trào ra.
"Đồ ngốc, xông lên làm gì, ta chỉ bị thương ở bụng thôi, có chết đâu..."
Cung Bào yếu ớt cười ngốc nghếch: "Cung Bào, thích đại phu nhân nhất. Cung Bào, muốn thề sống chết bảo vệ tiểu thiếu chủ chưa chào đời."
Nói xong, Cung Bào nghiêng đầu, ngủ thiếp đi.
Ta xoa xoa bụng.
Đứa bé này may mắn hơn ta, chưa sinh ra đã gặp được người huynh đệ tốt nhất.
Sau khi Hỏa Huyền tàn sát, những yêu thú này chỉ còn lại một phần mười, bỏ chạy tứ tán.
Vùng đất Hiên Viên xinh đẹp biến thành một mảnh đất cháy đen, trải ra những tấm màn máu đậm nhạt, ngay cả tiếng bò của kiến ăn xác cũng trở nên rõ ràng.
Rùa yêu chỉ còn chút hơi tàn, nó thấy đại thế đã mất, ánh mắt mất đi dã tâm, cam chịu như một ông lão sắp lìa đời, nhìn ta trăn trối câu cuối: "Mười năm hạ chí, dị thế môn khai. Thăng tiên lộ tiền, dạ tận thiên minh. Phu nhân, Rùa yêu tính vốn ác, nhưng tinh tú sẽ không nói dối."
*dịch câu tiên tri: Mười năm sau, vào ngày hạ chí, cánh cửa đến một thế giới khác sẽ mở ra. Trên con đường đến sự bất tử, Đêm kết thúc và bình minh bắt đầu.
Trong lòng ta giật thót, vội muốn hỏi thêm, Rùa yêu lại thở dài một tiếng sâu sắc, chậm rãi nhắm đôi mắt đục ngầu.
"Haizz... Ông trời có từng yêu thương lũ yêu thú chúng ta? Trời đất bất nhân, thiên đạo bất công a!"
Rùa yêu tạ thế.
Mai rùa của nó rụng xuống, thu nhỏ lại thành một cái vỏ lớn bằng bàn tay, lặng lẽ nằm trong lòng bàn tay ta.
Một vật liệu luyện khí cực phẩm bày ra trước mắt, ta lại không hề có chút tâm tư luyện chế, chỉ nhẹ nhàng dùng vải lau đi bụi bặm, cẩn thận cất giữ.
Ta vừa định rơi lệ, lại bị Hỏa Huyền từ phía sau ôm chặt lấy.
Ta không khỏi hỏi: "Sao vậy?"
Giọng của Hỏa Huyền nghe vừa vui vẻ lại vừa đau khổ:
"Nàng phá đạo vô tình của ta, lại vô tình dùng mười vạn tia sét giúp ta chuyển sang tu cực tình đạo, hiện tại ta, một khi động tình thì sẽ như thế này..."
Ta quay đầu nhìn hắn, đôi đồng tử đỏ tươi tràn ngập cảm xúc mềm mại lại nồng đậm.
Cực tình đạo của Hỏa Huyền vô cùng mạnh mẽ, linh lực mang tính xâm lược tràn lan từ trên người hắn.
Không thể đẩy hắn ra, ta cố nén cảm giác nóng bừng bên tai, liều mạng bóp tay hắn: "Có một tin tốt muốn nói cho ngươi.
"Ta mang thai con của ngươi rồi."
Sau khi biết tin "có con với ta", Hỏa Huyền đã thể hiện một cách sinh động thế nào là "gà trống nuôi con ngơ ngác ba năm".
Còn lời tiên tri của rùa yêu "mười năm sau cánh cửa dị giới mở ra" thì hoàn toàn không ảnh hưởng đến hắn.
"Dị giới ư? Nàng muốn đi ta sẽ đi cùng, yên tâm, nam nhân của nàng rất mạnh."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)