Ngọn lửa đỏ rực của Hỏa Huyền nhanh chóng bành trướng, bảo vệ ta ở giữa.
Rùa yêu hừ lạnh một tiếng, ác ý ập đến: “Lôi điện của phu nhân đúng là giúp thực lực của Hỏa Huyền tăng mạnh, nhưng mà, Hỏa Huyền đại nhân có thể chống đỡ được bao lâu chứ?”
Lời còn chưa dứt, Hỏa Huyền đã “ọc” một tiếng, phun ra một ngụm máu đen ngòm.
Không.
Đừng mà.
Ta muốn giúp hắn chia sẻ, thử kích phát linh bảo băng hệ, lại bị Hỏa Huyền mạnh mẽ ngăn cản.
Để ngăn cản ta, hắn nhất thời sử dụng linh lực quá độ, sắc mặt càng thêm trắng bệch.
“Đừng… vô dụng thôi, hơn nữa rất đau… nàng sẽ không chịu được đâu…”
Ta có một thân linh lực, nhưng lại không giúp được gì.
Ta hận con rùa yêu này đến tận xương tủy, hận đám yêu thú lòng lang dạ sói này, hận chính mình vì ham muốn dược viên mà bị lòng tham che mắt, lại đau lòng Hỏa Huyền chịu khổ, nóng ruột đến mức suýt rơi nước mắt.
Phải làm sao đây?
Nguồn linh lực hỗn loạn du tẩu trong không gian, chặt ngang vô số cây cổ thụ, khiến yêu thú trốn chạy tứ tán.
Rùa yêu chủ trì linh trận thượng cổ, đôi mắt hung ác gắt gao nhìn chằm chằm vào ta.
Nó tin chắc rằng ta không có cách nào đối phó.
Tấm lệnh bài chữ "Dược" không thể chứa người sống, tuy ta có thể cảm nhận được sự biến đổi của bí cảnh, nhưng muốn khống chế nó thì cần phải dung hợp với linh lực của Hỏa Huyền.
Rùa yêu tuyệt đối sẽ không cho ta cơ hội này.
Linh bảo hệ băng chỉ có thể chống đỡ trong chốc lát, vì vậy đã bị Hỏa Huyền từ chối.
Chẳng lẽ, ta phải chôn thây tại đây sao?
Hỏa Huyền đột nhiên cúi đầu hôn ta: "Phía đông nam của đại trận yếu nhất, ta sẽ mở ra một lối đi, nàng hãy đi đoạt lấy cờ trận."
Tử khí và âm khí không ngừng tiêu hao linh lực của Hỏa Huyền, cứ ba hơi thở hắn lại phải thổ ra một ngụm máu, trong miệng toàn là vị tanh nồng.
Ta không chút do dự đồng ý.
Ta dán bùa tăng tốc, kéo tốc độ lên mức tối đa, một hơi xông đến cờ trận ở phía đông nam, rút kiếm băng phách từ trong ngực ra chém về phía yêu thú hồ ly đang bảo vệ cờ trận.
Chết đi cho ta!
Đầu yêu thú hồ ly đang cúi gằm ngẩng lên, khóe miệng lại nhếch lên một độ cong quỷ dị.
Yêu thú hồ ly đắc ý cười một tiếng, móng vuốt sắc nhọn hướng thẳng ngực ta mà đánh tới.
"Cuối cùng cũng tách được hai ngươi ra."
Bị mắc lừa rồi!
Ta giơ kiếm lên chống đỡ, yêu thú hồ ly thấy vậy liền nuốt một viên đan dược, tốc độ lập tức tăng gấp đôi.
Ta khó khăn chống đỡ, mỗi lần đỡ được một đòn lại bị chấn động đến tê dại cả cánh tay.
Chết tiệt, lối đi mà Hỏa Huyền mở ra cho ta không trụ được lâu.
Trong lúc suy nghĩ, ta đột nhiên nhớ ra, con yêu thú hồ ly này chính là con mà ta đã chữa trị mấy ngày trước, eo sau của nó bị thương khá nặng, hiện tại chắc là đang dựa vào đan dược để chống đỡ.
Vậy nên điểm yếu của nó, là ở eo sau!
Ta định liều lĩnh để bụng ăn một móng vuốt, cũng phải chặt đứt ngang lưng con yêu thú hồ ly này, lại thấy Cung Bào từ bên cạnh xông vào, đỡ cho ta một móng vuốt của yêu thú hồ ly:
"Không được làm tổn thương đại nương tử!!!"
Tu vi của nó yếu, suýt chút nữa đã bị móng vuốt này xé nát, yêu thú hồ ly thấy nó nhào tới cũng không nương tình, Cung Bào bị ném vào tảng đá như một miếng giẻ rách, mất hết sinh khí.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)