"Tiểu tử thúi, nói chuyện kiểu gì đấy?"
"Đây không phải là có chút ngoài ý muốn sao."
Tô Đình lặng lẽ cười nói: "Năm đó vãn bối rời Lạc Việt Quận, lần nữa trở về nhà lại chỉ có Thanh Bình, từ đó ngài cứ thế biến mất ở tam giới lục đạo... Năm đó Tô mỗ vẫn là Thiên Đình U Minh Chân Quân , đã từng nhờ tinh quan của Thiên Đình cùng quỷ thần chốn U Minh để thăm dò tin tức về ngài, lại không thu hoạch được gì."
Ở trước mặt hắn, là một lão giả già yếu lưng còng.
Năm đó Tô Đình bắt đầu tu hành, ông đã là lão giả tuổi xế chiều, nhưng cũng như lúc chạng vạng tối, mặt trời lặn về phương tây, chi chiếu ra ráng chiều.
Bây giờ mấy chục năm trôi qua, vị lão giả này càng thêm già nua chán nản, gần đất xa trời, cũng như mặt trời lặn về phía tây, chỉ có dư huy, vẫn chiếu sáng chân trời phía Tây.
Tô Đình nhìn ra được, thọ nguyên của đối phương không còn nhiều lắm.
"Ngươi tới thật nhanh."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


