Lão giả ở trong nước kích thích ra gợn sóng, phất tay trên không trung.
Gợn sóng trong nước chịu ảnh hưởng của ông, một tầng lại một tầng, lan ra bên ngoài đến nơi xa nhất định, nhìn như đã bình tĩnh lại, kì thực là dùng biến hóa rất nhỏ để ảnh hưởng tới phạm vi càng rộng.
Mà phất tay trên không trung cũng giống như vậy.
Ông tính toán đến nửa tháng sau, hướng đi của dòng nước, hướng đi của gió.
Cành khô, lá rách, đá vụn, xác cá, lông chim.
Thậm chí là thời cơ nửa tháng sau Tô Đình đến chỗ này.
Tất cả dường như đều nằm trong dự tính của ông.
Trong quá trình này tràn đầy biến số.
Chỉ cần Tô Đình muộn một chớp mắt là sẽ không để ý.
Chỉ cần đội thuyền kia ngừng nghỉ một chớp mắt, sóng biển sẽ thay đổi, ở thời điểm kia sẽ không dâng lên một mảnh lá khô.
Thế sự có vô cùng tận, cũng có vô tận biến hóa.
Có thể khống chế vô tận biến hóa này, chỉ có Đạo Tổ.
Nhưng Vân Kính tiên sinh dường như đã có thể làm đến mức độ này?
Trong quá trình này cần suy tính kinh người cỡ nào, mới có thể tính được rõ ràng tất cả?
——
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


