Khương Nhượng cứ hễ nghĩ đến kiếp trước là lòng lại đau như cắt, cảm thấy bản thân quá mức dại dột. Bình thường cô vốn rất cảnh giác, vậy mà hôm nay đến cả vé xe buýt cũng quên mua, càng chẳng nhận ra có kẻ vẫn luôn bám theo sau lưng mình.
Xuống xe buýt, Khương Nhượng đi thẳng tới tiệm tạp hóa mà ông nội để lại cho mình ở Lạc Thành. Tiệm nằm ngay ngã tư đường, đối diện là một cây dâu tằm cổ thụ đã hơn trăm năm tuổi.
Ông nội từng kể, thời cụ cố mở cái tiệm tạp hóa này cũng là lúc trồng cây dâu tằm đó. Tiệm tạp hóa và cây dâu tằm đều có lịch sử hơn trăm năm. Sau này tiệm bị đập phá, giờ đây đã xập xệ, hoang tàn xơ xác.
Nghĩ đến người ông đã khuất, đôi mắt Khương Nhượng lại hoe đỏ. Ông nội đối xử với cô rất tốt, vậy mà khi sống lại, cô chẳng còn cơ hội nào để báo đáp hiếu thảo với ông nữa.
Tiệm tạp hóa này vốn không phải là một tiệm tạp hóa bình thường.
Khương Nhượng dùng quai giỏ cứa nhẹ rách ngón tay, nhỏ một giọt máu lên chiếc tay nắm cửa đã hoen gỉ. Cô nhớ kiếp trước mình cũng vô tình làm xước tay rồi mở cửa đi sang thời nhà Thanh. Cho dù lần này thời không bên kia có nguy hiểm đến đâu, cô vẫn muốn đánh cược một lần.
Đẩy cửa ra, phía sau cửa không còn là khu sân sau cỏ dại mọc uốn quanh nữa, mà là cánh cửa thoát hiểm của một trung tâm thương mại. Bước ra khỏi trung tâm thương mại, một làn sóng nhiệt phả thẳng vào mặt. Trên đường phố là khung cảnh Lạc Thành vô cùng quen thuộc. Mấy bạn trẻ vừa đi vừa lướt điện thoại, lúc đi ngang qua cô còn ngoái lại nhìn thêm vài bận.
Chẳng biết là vì gương mặt xinh đẹp này hay là vì bộ dạng ăn mặc quê mùa của cô nữa.
Cánh cửa này thế mà lại đưa cô trở về thời hiện đại. Cửa sau của tiệm tạp hóa một khi đã mở ra lần đầu tiên thì vị trí sẽ được cố định, những lần sau mở ra vẫn là cùng một thời không, cùng một địa điểm và tốc độ dòng thời gian giữa hai bên cũng giữ nguyên tỉ lệ đồng nhất.
Khương Nhượng chẳng buồn bận tâm đến ánh mắt của người xung quanh, cô tiến về phía sạp báo bên đường để xem ngày tháng. Nơi này đã trôi qua ba năm kể từ ngày cô cầm d.ao đ.âm Trình Văn cùng bạch nguyệt quang của hắn.
Ba năm... Cô ở thời không này đã ch.ết được ba năm. Trong suốt hai mươi năm đó, người thân của cô cũng đã lần lượt qua đời.
Khương Nhượng nhanh chóng xóc lại tinh thần. Việc quan trọng lúc này là phải mau chóng bán sạch hai con gà quê này.
Ở bên kia, một cân gà mái già chỉ có giá 1 đồng 3. Nhưng mang sang bên này thì giá cả lại hoàn toàn khác. Thời này người ta rất chuộng thực phẩm tự nhiên, loại gà thả vườn nuôi dân dã thế này có thể bán được mấy chục đồng một cân. Hai con gà quê cô mang sang chắc chắn bán được 2 đến 300 đồng.
Khương Nhượng tìm đến một chợ dân sinh, ngồi xụp xuống ngay cổng chợ để bán gà. Bên cạnh cô là vài bác gái, bác trai đang bày bán rau củ tự trồng, còn các sạp hàng bên trong thì toàn bán rau nhà kính cùng gà, vịt, thịt, cá nuôi công nghiệp.
Hai con gà quê cô mang tới dáng vóc rất ngon nghẻ, chẳng mấy chốc đã có một người phụ nữ ghé lại hỏi giá. Khương Nhượng vội vã đon đả: "Cô ơi, đây là gà nuôi thả vườn nhà cháu được ba năm rồi, 35 đồng một cân ạ."
Người phụ nữ có vẻ chê đắt: "Trong chợ, gà quê cũng chỉ bán 25 đồng một cân thôi."
Gà trong chợ dù có dán nhãn thả vườn thì làm sao chuẩn bằng gà trong tay cô được. Khương Nhượng liền đon đả tiếp thị: "Cô ơi, cháu đi xe từ dưới quê lên đấy ạ. Gà nhà cháu toàn tự leo núi bới sâu mà ăn, ngày nào cũng vận động nên thịt chắc nịch, gà khác làm sao so được. Mua về hầm canh thì thơm nức mũi luôn ạ."
Người nọ vẫn còn đắn đo tiếc tiền, lắc đầu quay đi. Khương Nhượng cũng không hề sốt ruột, người tinh đời tự khắc sẽ nhận ra hàng tốt. Quả nhiên, một người đàn ông tầm hơn ba mươi tuổi bước tới. Vợ anh ta vừa sinh một cô công chúa nhỏ khiến anh ta mừng rỡ khôn xiết, đang muốn tìm mua một con gà mái già chuẩn xịn về hầm canh bồi bổ cho vợ.
Khương Nhượng báo giá xong, anh ta chẳng thèm trả giá một câu. Hai người cùng vào chợ tìm sạp mổ gà để cân thử. Con gà nặng ba cân bảy lạng, tổng cộng hết 129 đồng 5 hào. Người đàn ông định dùng điện thoại chuyển khoản, Khương Nhượng đành ngượng ngùng bảo: "Anh ơi, em không mang điện thoại, anh cho em xin tiền mặt nhé."
Thời buổi này thanh toán qua điện thoại là phổ biến, rất ít người mang theo tiền mặt đi chợ. Người đàn ông tên là Tiêu Mãnh, liền nhờ tiểu thương gần đó đổi hộ 130 đồng tiền mặt đưa cho Khương Nhượng. Khương Nhượng rút từ trong túi ra tệp tiền giấy. Tiền mặt của hai mươi năm trước đến nay vẫn còn lưu thông bình thường.
Cô rút ra một tờ 5 hào trả lại cho anh ta.
Tiêu Mãnh suýt thì bật cười. Năm hào bạc mà cô nàng cũng phải thối lại cho bằng được. Thấy cô gái này thật thà, nghiêm túc, cảm tình của anh ta dành cho cô lại tăng thêm vài phần.
Thợ ở chỗ chế biến gà vớt con gà đã làm sạch ra cho Tiêu Mãnh xem: "Lâu lắm rồi mới thấy con gà thả vườn chuẩn chỉnh thế này đấy. 130 đồng quả là quá hời! Chú nhìn xem, cả bụng trứng non lại còn một lớp mỡ gà vàng ươm, về hầm canh thì thơm phải biết."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

