Hai vợ chồng định đi cùng Khương Nhượng lên thành phố từ hôn nhưng Khương Nhượng sợ đại ca không kiềm chế được cơn giận lại đi vào vết xe đổ kiếp trước nên kiên quyết tự mình đi trước nói cho rõ ràng. Sau đó, Khương Vệ Dân mới lên chở đồ đạc về sau.
Khương Nhượng từ nhỏ đã là người có chính kiến. Khương Vệ Dân lại không khéo ăn khéo nói bằng em gái nên đành chịu thua. Anh ấy định ra ngoài mượn ít tiền làm phí đi đường cho cô, đi một vòng quanh làng mới mượn được 5 đồng mang về.
Để chữa bệnh cho ông Khương Hữu Vi, nhà họ Khương đã gõ cửa vay mượn khắp họ hàng thân thích. Giờ đây bà con trong làng chẳng ai muốn cho vay nữa. Vương Lục Mai biết rõ chồng phải hạ mình nói bao nhiêu lời ngon ngọt mới mượn nổi 5 đồng ấy. Mà đi một chuyến lên thành phố, 5 đồng làm sao đủ chi phí?
Chị liền bắt hai con gà mái đang độ đẻ trứng trong chuồng, buộc cánh lại rồi bỏ vào chiếc giỏ sàn bằng cành liễu, bảo Khương Nhượng mang lên thành phố bán lấy ít tiền dắt lưng. Khương Nhượng không từ chối. Cô quả thực đang tính chuyện buôn bán, mà hiện tại trong nhà ngoài mấy con gà mái này ra cũng chẳng còn gì khác để mang đi bán cả.
Khương Nhượng quẩy giỏ lên lưng, bắt chuyến xe khách liên tỉnh lên huyện. Trong lúc đứng chờ xe buýt ở nội khu, cô mải suy nghĩ về những chuyện ở kiếp trước. Khi xe dừng lại, Khương Nhượng bị dòng người chen chúc đẩy tọt lên xe. Thời đó vẫn dùng vé giấy do nhân viên bán trực tiếp, đầu óc Khương Nhượng đang ngơ ngẩn nên quên mất chuyện mua vé. Chị bán vé gọi mấy tiếng liền mà cô vẫn chưa giật mình tỉnh lại.
Trên xe buýt người chen người, vị khách cuối cùng bước lên là một thanh niên vô cùng tuấn tú. Anh mỉm cười trông rất bắt mắt, có điều nét mặt lại thoáng chút ngông nghênh, bất cần. Anh móc ra 3 hào mua hai tấm vé rồi chỉ tay về phía sau: "Cùng đi với cô gái đằng kia."
Chị bán vé ngước nhìn cậu thanh niên mặt mũi sáng sủa, xé hai cuống vé đưa cho anh: "Lại cãi nhau với người yêu chứ gì? Mau qua đó mà dỗ dành người ta đi."
Cố Thanh Thành chen qua đám đông trên xe, tiến lại gần bên cạnh cô gái. Lúc đứng chờ xe hồi nãy, anh đã thấy cô gái này có vẻ buồn phiền bất thường. Đôi mắt to tròn đẹp đẽ nhưng lại vô hồn, ngơ ngác, lên xe cũng quên cả mua vé. Mấy gã thanh niên xung quanh cứ lén nhìn cô nhưng chẳng đứa nào chủ động mua giúp cô một tấm vé cả.
Cố Thanh Thành cầm hai cuống vé trong tay, còn đang ngập ngừng không biết có nên bắt chuyện hay không thì cô gái đã bước xuống xe.
Như có ma xui quỷ khiến, Cố Thanh Thành cũng bước xuống theo. Anh nhìn thấy cô gái đi vào một tiệm tạp hóa cũ kỹ, hoang phế. Loại nhà bỏ hoang này rất dễ có rắn rết côn trùng độc hại, anh không yên tâm nên liền đi theo vào trong. Bên trong tiệm tạp hóa cũng xập xệ, nhìn một cái là thấy ngay khu sân sau cỏ dại mọc uốn quanh.
Cố Thanh Thành liếc hắn một cái rồi lại quay đầu tiếp tục nhìn chằm chằm vào cánh cửa xập xệ của tiệm tạp hóa.
"Đang ngồi chờ tiên nữ." Nếu như tiên nữ còn quay lại.
Trình Văn bật cười, nhưng ngay sau đó vẻ mặt lại trở nên phiền muộn. Hắn trở về chuyến này là để từ hôn, thế nhưng mọi chuyện lại chẳng hề suôn sẻ. Hắn vừa mới mở lời thì Nhượng Nhượng đã giận dỗi chạy mất. Cha mẹ hắn vác gậy đuổi hắn đi tìm Nhượng Nhượng về nhà, nếu không sẽ không nhận đứa con trai này nữa.
Hắn vừa tới nhà họ Khương thì đã bị Khương Vệ Dân đuổi thẳng cổ ra ngoài. Khương Vệ Dân bảo Nhượng Nhượng đã quay lại thành phố để từ hôn rồi, cuộc hôn nhân này nhà họ Khương không cần nữa.
Nhượng Nhượng lại không có ở nhà. Trình Văn nghĩ bụng, mỗi khi giận dỗi, Nhượng Nhượng lại thích đến tiệm tạp hóa mà ông nội để lại cho cô. Tuy nơi đó đã bỏ hoang nhưng cô vẫn rất thích ghé qua. Thế là hắn liền tìm tới đây.
Vừa đến đầu ngõ, hắn đã thấy Cố Thanh Thành ngồi xổm dưới gốc cây dâu tằm. Lúc này Trình Văn cũng chẳng biết đi đâu tìm Khương Nhượng, đành ngồi xụp xuống chờ cùng, biết đâu chừng một lúc nữa cô lại đến tiệm tạp hóa thì sao.
Cố Thanh Thành lên tiếng: "Cậu ngồi đây làm gì? Tiên nữ là của tôi, tôi không nhường cho cậu đâu đấy. Tôi ngồi chờ trước rồi."
Trình Văn bật cười: "Tôi ngồi chờ Nhượng Nhượng."
Nhượng Nhượng... Trong lòng Cố Thanh Thành nhẩm đi nhẩm lại cái tên này vài lần. Một cái tên thật đặc biệt, nghe qua một lần là cả đời không thể quên. Không biết "Nhượng Nhượng" của Trình Văn có đẹp bằng tiểu tiên nữ của anh hay không nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)


mới dô mà anh nhà mặt dày vô sỉ rồi nha