Trong nhà Khương Tương Lan có một cuốn sổ tay do cụ cố để lại. Trên đó có chép rằng cánh cửa sau của căn tiệm tạp hóa này giống như một cánh cổng không gian. Năm xưa cụ cố nhờ vào bí mật này mà đi đi lại lại giữa hai thời không buôn bán, từ đó mới gầy dựng nên cơ ngơi kết xù.
Trong sổ còn ghi rõ cánh cửa này về sau chỉ có con gái dòng họ Khương mới mở được, nên chỉ có thể truyền lại cho con gái hoặc cháu gái. Khương Tương Lan vừa thử lúc nãy nhưng hoàn toàn không thể mở ra.
Hiện tại cô ta chưa dùng được cánh cửa xuyên không của tiệm tạp hóa, có lẽ là vì tên trên sổ đỏ mảnh đất vẫn là Khương Nhượng. Vậy nếu đổi thành tên cô ta thì sao?
Cô ta muốn mua lại căn tiệm tạp hóa này, biết đâu chừng khi quyền sở hữu thuộc về mình, cô ta cũng có thể xuyên không buôn bán kiếm tiền nhờ căn tiệm này.
Cuốn sổ tay đó Khương Tương Lan đã đốt bỏ, bí mật về tiệm tạp hóa cô ta chẳng nói với ai, ngay cả Trình Văn cũng không hề hay biết.
Khương Tương Lan ướm lời thử: "Nhượng Nhượng, lúc mẹ chị muốn mua lại tiệm tạp hóa sao em lại không đồng ý thế? Với cả, nhà em đang nợ nần đầm đìa, lấy đâu ra tiền mà hôm nay em trả lại khoản lễ kia vậy?"
Nét mặt Khương Nhượng thản nhiên. Đều là con cháu nhà họ Khương, có lẽ Khương Tương Lan cũng đã biết bí mật về tiệm tạp hóa. Nhưng dù cô ta có biết đi nữa, nhìn nét mặt thất vọng sau năm lần thử mở cửa vừa rồi thì rõ ràng cô ta chẳng thể sử dụng được nó.
Khương Nhượng thẳng tay đuổi khách: "Chị cướp Trình Văn rồi còn mặt mũi nào tới đây trò chuyện với tôi? Tôi hủy hôn với Trình Văn chẳng phải đúng như ý chị muốn sao? Đừng có giả vờ giả vịt nữa, nhìn tởm lắm."
Đuổi được Khương Tương Lan đi, Khương Nhượng chạy ra dưới cây dâu tằm đại thụ đối diện, ngước mặt nhìn lên ngọn cây rồi cất cao giọng: "Anh làm gì trên đó đấy? Tôi thấy anh rồi, đừng có trốn nữa!"
Cố Thanh Thành ngượng chín cả mặt. Anh cảm thấy mình chẳng khác nào kẻ trộm bị bắt quả tang. Ông nội ở nhà cứ đòi ngâm rượu dâu tằm, anh nhớ ra cây dâu đối diện tiệm tạp hóa sai trĩu quả nên mới leo lên hái, ai ngờ đúng lúc Khương Nhượng cùng anh trai kéo đồ hồi môn trở về.
Cố Thanh Thành ngẩn người ra một chút, sau đó liền bẻ mấy cành dâu trĩu quả ném xuống. Khương Nhượng ở dưới gốc cây gọi lên: "Đủ rồi đủ rồi! Chừng này đủ để anh về ngâm một bình rượu dâu tằm siêu to rồi đấy."
Cô buộc túm góc tấm vải xô lại, chờ Cố Thanh Thành từ trên cây trèo xuống liền đưa cho anh, coi như lời cảm ơn.
Mặt Cố Thanh Thành lúc đỏ lúc xanh, trằn trọc mất một lúc rồi mới đỡ lấy gói dâu, cất giọng: "Nhượng Nhượng, tôi muốn cùng cô tìm hiểu nhau..."
Khương Nhượng kinh ngạc đến tột cùng. Sao anh lại có thể thốt ra những lời này cơ chứ? Cô vừa mới từ hôn hôm nay xong! Cô đưa tay lên sờ mặt mình, tất cả cũng chỉ tại cái nhan sắc này. Kiếp trước khi mở cửa bước vào thời loạn thế đó, gã râu hùm hợm hĩnh kia cũng y hệt như vậy, đòi bắt cô về làm áp trại phu nhân.
Cố Thanh Thành mới quen biết cô sang ngày thứ hai mà đã đòi tìm hiểu nhau!
Cô tức đến bốc hỏa, giật phắt lại gói vải: "Anh muốn ngâm rượu dâu tằm thì đi đổi cây khác mà hái!"
Cố Thanh Thành hối hận xanh mặt. Sao bản thân lại thiếu đứng đắn đến thế cơ chứ! Chỉ tại anh cứ lặp đi lặp lại một giấc mộng kỳ lạ: trong mơ hình như là thời loạn thế, anh làm sơn tặc trong sào huyệt, một hôm xuống núi thì đụng độ một cô gái có diện mạo giống hệt Khương Nhượng.
Ban đầu anh chỉ định bảo thời loạn thế con gái nhà người ta đừng có đi lung tung, ai ngờ mở miệng ra lại thành đòi bắt cô về làm áp trại phu nhân. Cô gái đó sợ quá chạy mất mật, lần nào mơ đến đoạn đó anh cũng bừng tỉnh.
Cố Thanh Thành tự tát vào mặt mình một cái đau điếng. Ban ngày ban mặt mơ mộng vớ vẩn cái gì không biết, làm cho Nhượng Nhượng sợ khiếp vía rồi!
...
Khương Nhượng ngồi trên chuyến xe khách đường dài cặm cụi nhặt dâu tằm, Khương Vệ Dân lên tiếng: "Từ ngày cái tiệm tạp hóa bị đập phá, cây dâu tằm cổ thụ này chẳng còn ra quả nữa, không ngờ năm nay lại sai trĩu như thế."
Khương Nhượng nhớ lại một chút, kiếp trước cô cũng không để ý nên chẳng nhớ rõ cây dâu tằm này có phải bắt đầu ra quả từ năm nay hay không.
"Về nhà em sẽ ngâm một bình rượu dâu, đợi cha khỏe lại thì anh với cha tha hồ nhấm nháp."
Khương Vệ Dân nghĩ đến chuyện cha mình ngã từ trên thang xuống gãy lưng, lại bực bội mắng: "Ai cho em leo trèo hả?"
Khương Nhượng định bảo không phải cô leo mà là Cố Thanh Thành leo hái, nhưng lại không muốn nhắc đến cái tên vô lại đó nên đành nhận tội thay: "Lần sau em không dám nữa đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)