Mẹ Trình có phần phật ý. Nếu mời người làm chứng đến thì chuyện truyền ra ngoài nhà họ Trình là bên đuối lý.
Mẹ Trình lên tiếng: "Cần gì người làm chứng chứ, dù sao cũng đã đăng ký đâu. Con cứ trả lại 88 đồng tiền lễ, rồi dọn sạch đồ hồi môn về, sau này ai đi đường nấy là xong."
Khương Nhượng nở nụ cười lạnh giễu cợt, bộ mặt thật của Cao Gia Trân cuối cùng cũng lộ ra. Kiếp trước cũng y hệt thế này, miệng thì nói coi cô như con gái ruột, cuối cùng lại chỉ tay vào mặt mắng cô là gà mái không biết đẻ trứng, còn mặt mũi nào mà bấu víu ở lại nhà họ Trình, rồi hồ hởi đón cô con dâu mới về.
Cao Gia Trân chen vào: "Lúc trước nhà này đưa 88 đồng tiền lễ, lại còn cho Nhượng Nhượng thế chân suất làm việc của tôi ở Xưởng chè, mấy cái đó tính thế nào đây?"
Diệp Song Hoa nghe mà không nuốt nổi, khinh bỉ lên tiếng: "Nhượng Nhượng nó ở cái nhà này gánh vác suốt ba năm trời. Cao Gia Trân, bà còn mặt mũi nào mà đi tính toán mấy cái đó? Còn công việc kia Nhượng Nhượng nó chẳng thèm chấp, vừa mới tìm tôi xin nghỉ rồi đấy."
Khương Nhượng lấy từ trong túi ra đúng 88 đồng đưa đến trước mặt Trình Văn, cất lời: "Công việc ở Xưởng chè tôi đã trả lại. Trình Văn, lúc trước anh bỏ ra 88 đồng để cưới vợ, giờ tiền tôi trả đủ cho anh. Từ giờ trở đi chúng ta không ai nợ ai, anh đi đường anh, tôi đi đường tôi, những người trong phòng này đều làm chứng."
Khương Nhượng lấy ra một bản danh mục đồ hồi môn. Thực ra cũng chẳng có gì nhiều, chỉ là mấy đồ gỗ, chăn màn mà thợ mộc trong làng đóng cho khi cô xuất giá. Khương Nhượng kiểm kê từng thứ một, bao gồm cả chiếc giường cưới mà Trình Văn chưa từng nằm qua đêm nào. Cô tháo rời tất cả rồi chất hết lên chiếc xe đẩy tay ngoài cửa.
Đồ hồi môn của Khương Nhượng được dọn đi, nhà họ Trình trống vắng mất một nửa. Cô không khóc lóc, không làm ầm ĩ, chỉ lặng lẽ ngồi vào bàn viết một bản giấy từ hôn, điểm chỉ tay rồi đưa cho Trình Văn, bảo hắn cũng ấn dấu tay vào.
Trình Văn phụ bạc cô, cô cũng từng đ.âm một nhát vào hắn. Hiện tại, hai người đã sòng phẳng.
Khương Nhượng thu lại bản giấy từ hôn của mình rồi ngẩng đầu nhìn người anh trai cao lớn: "Anh ơi, chúng ta về nhà thôi."
Lồng ngực Khương Vệ Dân thắt lại, suýt thì không cầm được nước mắt. Anh nắm lấy tay kéo xe đẩy, bảo Khương Nhượng ngồi lên: "Nhượng Nhượng, con đường sau này cứ để anh trai kéo em đi. Chúng ta về nhà thôi."
Khương Nhượng quệt ngang hai mắt. Cô không khóc vì Trình Văn, cô khóc là vì kiếp trước anh trai đã bỏ mạng trong tù. Nhưng kiếp này anh trai sẽ không ch.ết nữa. Cô ngồi trên chiếc xe đẩy, tuyệt nhiên không ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần.
Trình Văn cảm giác như có thứ gì đó trong lồng ngực vừa vỡ vụn, vỡ đến mức chẳng còn lấy một chút tro bụi. Hắn sải bước định đuổi theo: "Nhượng Nhượng..."
Khương Tương Lan vội ôm chặt lấy tay hắn, vẻ mặt ủy khuất: "Anh Văn, chút nữa em sẽ đi xin lỗi Nhượng Nhượng, anh đừng đi mà."
Trình Văn khựng bước chân lại. Khương Nhượng lúc này đã rẽ qua khúc ngoặt đầu đường.
Diệp Song Hoa nhìn thấy Khương Tương Lan ôm chặt lấy tay Trình Văn với dáng vẻ thân mật đến thế thì trong lòng đã hiểu ra tất cả. Trình Văn phụ lòng Nhượng Nhượng, đúng là chẳng biết mắt mũi để đâu nữa.
Chuyện hủy hôn của nhà họ Trình là vụ dứt khoát, êm đẹp nhất mà bà từng chứng kiến. Một cô gái tốt như Nhượng Nhượng... Diệp Song Hoa thở dài: "Trình Văn, hôn sự này là do cậu buông tay trước. Sau này có người khác theo đuổi Nhượng Nhượng thì cậu đừng có mà hối hận rồi nhảy ra ngáng đường đấy."
Khương Nhượng kéo toàn bộ đồ hồi môn về căn tiệm tạp hóa. Nơi này tuy cũ nát, xập xệ nhưng dùng để chứa đồ thì vẫn dư sức. Khương Vệ Dân dọn đồ xong liền đi sang nhà Diệp Song Hoa trả lại chiếc xe đẩy, dặn Khương Nhượng ở lại đây chờ mình.
Chẳng mấy chốc, Khương Tương Lan đã mò đến tiệm tạp hóa. Khương Nhượng đang dọn dẹp lại đống đồ hồi môn vừa chở về, liếc nhìn cô ta một cái: "Chị đến đây làm gì?"
Khương Tương Lan sà đến ôm lấy cô, vẻ mặt đầy áy náy: "Nhượng Nhượng, đều tại chị không tốt. Nếu em thực sự thích anh Văn thì chị có thể rút lui."
"Chẳng dám qua mặt sự 'thích' của chị."
Khương Nhượng gạt tay cô ta ra. Vẫn là cái nét diễn trà xanh kiêm bạch liên hoa ấy, kiếp trước Khương Tương Lan cũng dùng đúng cái vẻ dịu dàng, ngây thơ vô hại này để hút hồn Trình Văn.
Khương Tương Lai bị đẩy ra cũng không giận, cô ta cứ đi đi lại lại quanh căn tiệm tạp hóa. Riêng cánh cửa ở hậu viện, cô ta đã đi ra đi vào tới năm lần, cuối cùng lại thất vọng quay trở lại bên cạnh Khương Nhượng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)