Beta: Lan Lan
Tô Anh và bạch dương tô tô vẽ vẽ suốt ba ngày, cuối cùng cũng vẽ ra một cái bản đồ đơn giản mà người khác có thể xem và hiểu được, chỉ còn thiếu vài bước cuối cùng nữa mà thôi, nhưng cô tin rằng sẽ có một ngày mình thật sự có thể vẽ ra một cái bản đồ để tìm được hang ổ của bọn khủng bố đó!
Trong ba ngày này, ngoài việc tập trung vẽ bản đồ thì cô không làm gì khác, chỉ tội cho Khương Triết, Triệu Vũ và Tưởng Diễn, vì bọn họ không rõ rốt cuộc là Tô Anh đang muốn làm gì, hơn nữa không thấy Tô Anh thăm dò hay đo đạc gì cả, mà là mỗi ngày đều đi sớm về trễ, tìm một cái đình hóng gió trong công viên rồi ngồi đó vẽ.
Vẽ bản đồ bằng cách này... thật sự có thể dẫn đường được sao?
Cho dù có tin tưởng vào Tô Anh, nhưng cũng không nhịn được mà có chút lo lắng, huống chi lời của Hà Huệ nói còn rõ ràng trước mắt.
Khương Triết lắc đầu nói: "Không có."
Anh ngừng lại một chút mới thấp giọng hỏi: "Anh Anh, em có từng nghĩ, nếu có người hỏi em làm thế nào để vẽ ra được bản đồ này thì em sẽ trả lời thế nào không?"
Vẻ mặt anh đầy thâm thúy, dáng vẻ khi cúi đầu nhìn cô đặc biệt nghiêm túc, nhưng ánh mắt anh lại rất bình thản trầm ổn, ngược lại không giống như đang lo lắng, mà là đang bàn bạc với cô xem nên che giấu tai mắt của mọi người thế nào.
Tô Anh mím môi cười cười, hỏi lại: "... Anh nói xem nên trả lời thế nào?"
Khương Triết nhếch môi cười một cái, có lẽ là đang cười Tô Anh lém lỉnh. "Những người biết em vẽ bản đồ đều là người của anh, Triệu Nhị và Tưởng Ngũ, chỉ cần chúng ta không nói thì sẽ không có ai biết. Vì vậy nếu có người hỏi, anh sẽ nói là Tưởng Ngũ nhận được tin mật, bởi vì Tưởng Nghị và Tưởng Hiểu Hiểu đều ở trong núi, cậu ta sẽ nhờ người khác lén đưa tin tình báo đến cũng là đương nhiên, lý do này rất rõ ràng rồi."
Tô Anh gật gật đầu, cảm thấy nói như vậy cũng tốt.
Suy cho cùng thì hành tung của cô chỉ cần tùy tiện điều tra một chút là có thể tra được, căn bản không thể bịa đặt ra chuyện có một người quen thuộc tình huống trong núi đến chỉ đường được, cô không thể thừa nhận, cũng chỉ có thể nói là nhờ bọn Khương Triết, vì bọn họ không giống cô, bọn họ là người có năng lực và quyền thế, mà hiện tại cô lại là người tàn phế không tiện đi lại, quả thật là có rất nhiều điều bất tiện.
Hơn nữa, việc này còn liên quan đến người khác, nên cô cũng không tiện tiết lộ quá nhiều với bên ngoài, nếu có người ở phía trước chống đỡ cho, với cô mà nói thì không thể tốt hơn nữa.
Tô Anh nói: "Được, vậy nếu có người tới hỏi em thì em sẽ nói em cũng không biết."
Khương Triết ừ một tiếng, lại hỏi: "Hôm nay vẫn đi công viên sao?"
Tô Anh: "Đúng vậy. Còn một chút nữa là xong rồi, nếu có thể hoàn thành trong hôm nay thì có thể xuất phát sớm một chút, bắt hết những người đó! Còn Tưởng Nghị nữa, hy vọng anh ấy không sao."
Ngay cả Tưởng Long và Tưởng Hiểu Hiểu chết hay sống cô cũng không biết, dựa theo tình hình hiện tại và tính khí của bọn họ, chỉ sợ mỗi ngày trôi qua sẽ không quá tốt, cũng coi như là trừng phạt đúng tội đi.
Khương Triết đưa Tô Anh ra cửa, hỏi: "Hôm nay vẫn không cần anh đi cùng à?"
Tô Anh lắc đầu, hỏi ngược lại: "Đúng rồi, sao sáng hôm nay em không nhìn thấy anh Triệu Vũ?"
Khương Triết nhàn nhạt đáp: "Cậu ấy có việc, tối hôm qua đã bị Triệu Quyền gọi đi ra ngoài."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

