Beta: Thư Thư
Vào buổi sáng thứ hai Tô Anh đến đây, lúc cô tới nhà ăn, bỗng phát hiện hóa ra Triệu Quyền cũng ở đó, lần này thì không hề ngụy trang và cẩn thận xuất hiện như lần trước. Bây giờ anh ta tùy ý ngồi ở bàn ăn. Vừa thấy cô, anh ta vẫy tay, cười tủm tỉm, có vẻ như tâm trạng rất tốt.
"Hi! Cháu gái[1], chúng ta lại gặp nhau rồi!"
[1] Cháu gái: Nguyên văn là "đại ngoại sanh nữ nhi" – cháu gái lớn bên ngoại.
Tô Anh sửng sốt, phản ứng kịp rồi cũng cười đáp lại: "Anh Triệu Quyền."
Nụ cười trên mặt Triệu Quyền biến mất: "Gọi cậu cả."
Triệu Vũ: "Phụt -- khụ khụ!" Suýt chút nữa anh đã bị cả miệng cơm làm cho sặc chết: "Lão Triệu, ông nói đủ chưa? Chỉ là cọng lông mà cứ bảo người khác gọi mình là cậu cả à?"
Triệu Quyền nhìn anh, cười ha hả.
Tô Anh nói: "... Cậu cả."
Triệu Quyền cười tủm tỉm: "Ngoan."
Khương Triết nhướng mày.
Cơ tim Triệu Vũ tắc nghẽn, cảm thấy mình giận no luôn rồi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

