Vì để giúp chị gái, Dư Thiền đã nghe qua rất nhiều loại chuyện về ma quỷ từ các đại sư. Bình thường, khi nằm mơ không nhìn rõ mặt người, chỉ có thể biết được đại khái là ai. Tỉnh giấc cũng không nhớ rõ mấy thứ cụ thể như địa điểm và số điện thoại, trừ khi người họ mơ thấy là ma.
Có vô số câu chuyện về những số điện thoại, những địa danh ma dẫn đường, hay những hồn ma kể cho người ta nỗi bất bình trong giấc mơ để dẫn người ta đào xương ra cứu họ.
Từ những câu chuyện mà Dư Thiền nghe được, những người tâm niệm ngỡ rằng là “Duyên phận trời ban”, “Chỉ dẫn từ trời cao”, thuận theo số điện thoại hoặc địa chỉ trong mơ mà tìm tới, đều sẽ không gặp điều gì tốt lành.
Mặc kệ mơ thấy thứ gì, dù là chuyện tốt hay chuyện xấu, việc tìm kiếm cứ để người có năng lực lo, bản thân đừng có sáp lại gần.
Dư Thiền cầu cứu nhìn về phía Diệp Tuyền: “Đây là...báo mộng cầu cứu ư?”
“Nếu báo mộng đàng hoàng thì phải thông qua địa phủ. Thứ các cô gặp là mộng quỷ bám thân.” Giọng nói bình tĩnh của Diệp Tuyền truyền qua điện thoại, sự chắc chắn trong lời nói khiến bốn người vây quanh điện thoại đều dần bình tĩnh trở lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

