Diệp Tuyền hỏi: ‘Cô có từng nghĩ tới, có thể không phải do cô ấy không nỡ, mà là cắn dứt lương tâm, muốn cứu các cô không?”
“Hả?” Dư Thiền giống như bị bỏng vậy, nhanh chóng lấy hồ lô ra, cởi sợi dây đỏ ra vứt lên bàn, nhìn nó giống như thú dữ vậy.
Dư Thiền bối rối nhìn hồ lô với những họa tiết may mắn tốt lành được vẽ tỉ mỉ, nhìn thế nào cũng không nhìn ra sự hung ác của nó: “Bà chủ Diệp, thứ này có vấn đề ư? Nhưng...nhưng chúng tôi đều không sao mà.”
Sếp nửa đêm giao nhiệm vụ thì rất đáng ghét, nhưng nửa đêm hỏi thăm sức khỏe, nhắc nhở chú ý an toàn thì lại không phiền phức tới vậy.
Dư Thiền nhìn câu trả lời, sắc mặt càng lúc càng khó coi: “...Mọi người đều cảm thấy gần đây ngủ không ngon ư?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

