Vừa mở nồi hấp ra, lớp vỏ trong mờ lộ ra một màu hồng nhạt, trông giống như những bông hoa thật đang nở.
Miếng xíu mại đầu tiên đương nhiên là của Diệp Tuyền.
Măng thái hạt lựu hầm thịt tươi xíu mại được coi là di sản văn hóa phi vật thể ở Hải thị, đương nhiên là có nét ngon độc đáo của nó, mà điểm mấu chốt chính là chữ “tươi”.
Lớp da mỏng như tờ giấy phồng lên lại hơi hơi chùng xuống, chứa đầy nhân và nước sốt.
Nhân thịt mềm mại, cộng thêm thịt đông lại càng ngon và ngọt hơn, chỉ cần hai lần nhai là đã có thể cắn được miếng măng thái hạt lựu giòn giòn, răng cắn mạnh thêm một chút là nghe tiếng giòn răng rắc, những món ngon tươi mát của mùa xuân mang theo vị ngọt tràn vào khoang miệng...
Măng xuân chỉ có hương vị ngon nhất trong vòng hai tháng kể từ khi được bán, măng đông lạnh hay măng khô đều không giòn được như vậy.
Nhân thịt ăn không ngán, lúc chấm với nước sốt giấm chuẩn bị sẵn cũng có một hương vị độc đáo khác.
Du Tố Tố thích nhúng giấm, nhưng lão Trần lại chọn loại dầu còn đang ăn dở bên cạnh: “Bà chủ nhỏ thật biết ăn. Xíu mại của thành phố Dương không chấm gì, măng thái hạt lựu trộn thịt này chấm dầu còn thừa mới là đúng bài.”
Mùi thơm của cặn dầu trộn lẫn với mùi thơm ngọt ngào của nhân thịt xíu mại, Trần Kim Bảo nheo mắt nếm thử thật kỹ.
Cho đến tận trưa, trên đường phố vẫn còn thoang thoảng mùi thơm của xíu mại hấp.
Khi vợ chồng Lý Hồng Vân biết được chuyện tro cốt, họ không dám chần chừ một giây phút nào, lập tức mua vé trong ngày, vội vã về quê ở tỉnh lân cận ngay trong đêm. May mắn là hiện nay giao thông thuận tiện, mang tro cốt về rồi mời người thân, vẫn còn thời gian giải xui.
Chồng đưa tro cốt về nhà trước, Lý Hồng Vân đi đến gõ cửa ngôi nhà cũ đóng chặt cửa ở cuối đường.
“Đại sư, chúng tôi đã đưa ông cụ về rồi.”
Lý Hồng Vân bưng ra một túi đồ: “Phương bắc có rất nhiều kỷ tử, nhưng ở đây chúng tôi hiếm khi thấy, tôi thấy non mềm nên hái một ít từ quê về, không tốn nhiều tiền, chỉ là một chút thành ý, ngài giữ lại ăn nhé.”
Những mầm kỷ tử xanh mềm mảnh dài, mầm non tươi tắn và mềm mại như vậy cũng là điều không thể thiếu của mùa xuân.
Ánh mắt Diệp Tuyền sáng lên, cầm lấy chiếc túi: “Chúng ta đều là hàng xóm, dì gọi tôi là đại sư không phải quá xa lạ rồi sao, tôi sẽ giữ cái này, đúng lúc có thể làm rau trộn.”
Lý Hồng Vân cười tươi hơn, đổi xưng hô: “Vậy, bà chủ Tiểu Diệp, khi nào thì mở cửa?”
“Tối nay.” Diệp Tuyền nói.
“Buổi tối á?” Lý Hồng Vân kinh ngạc lặp lại. Bà ấy vừa định nói chỉ sợ không may mắn, có phải chưa làm xong giấy chứng nhận không, nhưng lời nói đến miệng lại không thốt ra được.
Này, bà ấy đang lo lắng cái gì vậy, đại sư cần lo mấy chuyện này sao?
Trong cửa hàng vẫn còn mùi xíu mại thoang thoảng Lý Hồng Vân hít một hơi.
“Tối nay cô bán xíu mại à? Bao nhiêu tiền? Tôi mua ba chiếc, chúc cô làm ăn phát đạt!”
“Coi như chúc cô may mắn!”
Diệp Tuyền cười nói: “Sáng sớm ăn rồi, nếu không vội, hấp chín ăn ngay là ngon nhất. Còn sống thì ba tệ một cái, dì về nhà chưng mười phút là ăn được.”
Vén tấm rèm bếp có sơn hình chiếc nồi hấp lên, Du Tố Tố ôm một con mèo trong tay vào bếp rồi đưa chiếc hộp đã đóng gói cho bà ấy.
Mặt trời đã lên cao, cửa vừa mở ra, tiền sảnh đã sáng trưng, quỷ cũng không dám bước ra.
“Được, được!” Lý Hồng Vận cầm lấy hộp đóng gói, món đồ trong lòng bàn tay nặng trĩu.
Nhìn qua cửa sổ trong suốt của hộp giấy, có những chiếc xíu mại to, vỏ mỏng hình bông hoa, chứa rất nhiều thịt và măng thái hạt lựu.
Lý Hồng Vân không khỏi lắp bắp kinh ngạc.
Lúc mới nghe giá, bà ấy còn nghĩ hơi đắt, nhưng lại nghĩ đó là việc của Diệp Tuyền, bỏ ra nhiều hơn chút cũng không sao, đến khi nhìn thấy đồ thật, bà ấy mới nhận ra mình đã sai.
Xíu mại gạo nếp chay ở một số nơi đã được bán với giá hai đồng, nhưng một chiếc xíu mại thịt lớn như vậy chỉ có ba đồng thôi? Thế này thực sự có thể lãi sao?
Lý Hồng Vân suy nghĩ một lúc, sau khi về nhà, bà ấy mang món xíu mại hấp ra ngoài.
Sau bữa trưa, các cụ già ra phơi nắng lại tụ tập trò chuyện với nhau.
Nhìn thấy Lý Hồng Vân tới cửa hàng tiện lợi, một vị khách quen không khỏi chào hỏi: “Sáng nay ở nhà không có giấm, cháu không có ở đây, chú phải đi một vòng đến tít siêu thị bên kia mới mua được. Sao đột nhiên lại đóng cửa quán vậy? Nhìn cháu kìa, cơm còn chưa ăn đã vội vội vàng vàng làm gì vậy?”
“Về nhà có chút việc ạ, chú muốn biết thật sao?” Lý Hồng Vân ra vẻ thần bí, vừa nói vừa lấy xíu mại ra ăn: “Aii, nói khẽ thôi, cháu nói chú nghe, bà chủ Tiểu Diệp kia giỏi thật đấy...”
Nghe thấy tiếng bàn tán, một lúc sau, có mấy người cầm theo ghế nhỏ và hạt dưa nhanh chóng tụ tập trước cửa hàng tiện lợi.
Trong lúc trò chuyện, Lý Hồng Vân ăn hết cái xíu mại này đến cái xíu mại khác. Xíu mại nóng hầm hập thơm nức mê người, chỉ ngửi thôi chứ không nhìn thấy thì vẫn ổn, nhưng ăn trước mặt bọn họ thì thực sự không chịu được.
Có người không nhịn được hỏi: “Cái này cháu mua ở đâu thế?”
Chỉ chờ câu này thôi! Lý Hồng Vận mỉm cười chỉ về phía cuối đường: “Chỗ kia kìa, hôm nay sẽ khai trương, cháu nghĩ vẫn còn nhiều đấy ạ, buổi tối chắc chắn có thể mua được!”
Cửa sổ kính mới lắp của cửa hàng cuối phố trong suốt, sáng sủa, gần đây không nghe thấy tiếng động nào về đêm, hình như không còn bị ma ám nữa.
“Vậy... đi xem xem?”
Diệp Tuyền còn chưa biết, việc khuyến mãi khai trương cửa hàng cô lười không thèm quan tâm đã tự hoàn thành rồi, cô nằm bên cửa sổ, ánh nắng ấm áp khiến khiến người ta mơ màng ngủ đến nơi.
Người môi giới chân trước chân sau lo liệu xong giấy tờ, cuối cùng cũng chạy tới phố Hỉ Nhạc.
Khi ngẩng đầu lên, thấy Diệp Tuyền vẫn đang ngủ say sau cửa sổ tầng hai, nhìn phong cảnh núi non phía xa và ánh nắng gần đó, anh ta lập tức cảm nhận được hai thế giới đan xen.
Nhưng nghĩ đến việc hôm qua chợt nhận được thông báo rằng hồ sơ mà anh ta tìm mọi cách để đẩy nhanh tiến độ vẫn còn cần mấy ngày để hoàn thành, hôm nay đã nhận được rồi. Không phải do nỗ lực của anh ta thì chắc chắn là nể mặt bà chủ rồi.
Sự oán giận của người môi giới đột nhiên biến thành một nụ cười tươi.
Người môi giới còn chưa kịp gõ cửa gọi, Diệp Tuyền đã mở mắt ra, lười biếng nhìn xung quanh.
Hiển nhiên cô gái sống ở đây rất ổn, không hề lo lắng về việc sống chung với ma.
Phía sau không có đèn nên tối quá không nhìn rõ, cửa sổ thì quá sáng, cả thân hình cô trông như đang ngồi giữa ánh sáng và bóng tối.
Người môi giới không khỏi nghĩ tới yêu cầu kỳ lạ của Diệp Tuyền khi mua cửa hàng.
Mấy năm gần đây, phố cổ càng ngày càng vắng vẻ, thuê nhà cũng được, nhưng cửa hàng buôn bán không ổn định lắm, làm ăn cũng khó khăn.
Vất vả lắm mới tìm được một thương vụ, hợp đồng được ký chỉ trong vài phút, nhưng trong khi những người khác hỏi về vị trí đắc địa và giá khu vực thì Diệp Tuyền chỉ yêu cầu một điều: Đến gần núi Bạch Vân, càng gần càng tốt, nhưng không phải trên núi.
Truyền thuyết kể rằng ở chùa Bạch Vân có một cái giếng trấn ma. Hay là...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)