Sau khi tắt bếp bày ra đĩa, Diệp Tuyền không sợ bị bỏng mà gắp một miếng ăn trước “À, bánh được nhồi với lòng đỏ trứng muối và ruốc!”
Lớp vỏ gạo nếp mềm mịn nứt ra, vị mặn và hương thơm lan tỏa trong miệng. Khi hấp chín, lòng đỏ trứng muối sẽ tiết ra mỡ màu đỏ cam, thấm vào thịt tươi rồi xào thành từng miếng ruốc tơi xốp. Ruốc đã ngấm dầu nhưng vẫn khá khô và giòn, còn có hạt mè trang træ, thỉnh thoảng cắn một cái, tạo cảm giác thú vị.
Diệp Tuyền hài lòng nheo mắt lại.
Nhân thường được sử dụng trong bánh thanh đoàn truyền thống là bột đậu đỏ, vừng và đậu phộng, những năm gần đây, lòng đỏ trứng muối và ruốc thịt đã trở nên phổ biến, Diệp Tuyền đã làm một vài loại. Cô cố tình làm nhân mà không nhớ cái nào nhân gì, như vậy khi ăn mới có cảm giác thú vị như tìm kho báu.
Nhân bánh trộn với mỡ lợn có vị béo ngậy đậm đà nhưng không lấn át hương vị các nguyên liệu khác, chỉ cần tỷ lệ vừa phải thì thêm gì vào cũng sẽ khiến hương thơm đậm đà và thơm ngon hơn, khiến vị ngon vốn có của bánh truyền thống càng mê hoặc hơn.
Trần Kim Bảo vẫn còn hoảng hốt trước thái độ tôn trọng đến kì lạ của Cục quản lý, ông ấy vừa quay lại đã thấy Diệp Tuyền không hề quan tâm đến hình tượng của một cao nhân, cô thổi hơi phì phì, lấy đồ ăn nhẹ từ trong nồi ra rồi cắn một miếng.
Đôi mắt phượng sáng ngời cong lên, cô mỉm cười, khi tập trung thưởng thức món ăn, sự sợ hãi và cảm giác xa cách khiến ma quỷ run rẩy đều tan biến, chỉ cần nhìn thôi cũng thấy niềm hạnh phúc mãn nguyện tự nhiên trỗi dậy.
Ngay cả người chết đã lâu như Trần Kim Bảo nhìn vào cũng thấy thèm thuồng. Nhưng sau khi nuốt nước bọt không tồn tại, ông ấy lại cảm thấy có chút hối hận.
Dù khi còn sống có nhiều của cải đến đâu, ai cũng chỉ ăn một miếng cơm, ngủ trong một không gian nhỏ, khi chết chỉ còn lại một nắm đất. Dù có thể ngửi hương thơm của nến và thức ăn, nhưng cuối cùng cũng không còn hương vị thật sự khi còn sống.
“Nhìn tôi làm gì? Ăn đi.” Một tay Diệp Tuyền nâng đĩa lên, đẩy về phía Trần Kim Bảo: “Cái này là của tôi, còn những cái kia là của mấy người.”
Trần Kim Bảo cảm thấy sống lưng lạnh buốt, không hiểu sao nhận ra rằng ăn trộm bữa ăn của bà chủ có thể... không, chắc chắn sẽ gặp xui xẻo.
Ông ấy nhanh chóng bước sang một bên và nói rằng không có ý định làm như vậy.
Du Tố Tố vẫy tay với ông ta: “Lão Trần mau lại đây! Có bà chủ ở đây, chúng ta có thể ăn, sau khi ăn xong thì chúng ta cùng nhau dọn dẹp!”
Nhìn dáng vẻ ngơ ngác của ông ấy, Du Tố Tố dường như nhìn thấy bản thân ngây thơ không hiểu gì của mấy ngày trước.
Nói chuyện cũng chẳng ích gì, cô ấy đành tranh thủ cầm chiếc bánh thanh đoàn mới hấp xong lên.
Gắp bánh thanh đoàn lên cắn, cảm thấy hơi nóng trong miệng, nhưng nhiệt độ nhanh chóng giảm xuống dưới hơi thở lạnh lẽo của quỷ.
Sau khi chết, năm giác quan đều biến mất, nếu là trước đây, cô ấy hẳn sẽ hét lên vì nóng, nhưng giờ đây, đó lại là một trải nghiệm mà cô ấy rất trân trọng. Mỗi lần ăn, Du Tố Tố đều có thể hiểu tại sao bà chủ, một thiên sư lại yêu thích đồ ăn đến vậy.
Sau khi xem cô ấy làm mẫu, Trần Kim Bảo mới phát hiện ra rằng kim quang đang giam giữ ông ấy không chỉ có tác dụng cảnh báo.
Dưới lớp vỏ mềm dai, nhân đậu đỏ sánh mịn ngọt ngào, những hạt vỏ quýt thái nhỏ có một chút vị chua ngọt, làm đậm đà hương vị và để lại dư vị ấm áp cuối cùng trong miệng.
Trần Kim Bảo cắn một miếng, vô thức nếm thử tỷ lệ nguyên liệu, cho đến khi hơi ấm quen thuộc hóa thành bột và nhanh chóng biến mất, ông ấy mới tỉnh táo trở lại, không còn cảm nhận được trọn vẹn cảm giác lúc đó.
Cảm giác thuộc về một “con người”.
Dù đã ăn bánh, ông ấy vẫn nhận thức được rất rõ ràng rằng mình đã chết.
Trần Kim Bảo đang ngồi khom lưng ở bàn, không tận dụng cơ hội hiếm có này để nếm thử món ăn nữa, ông ấy chỉ ngây người. Không biết ông ấy đang hối hận vì đã không nếm thử đúng cách hay tiếc nuối điều gì khác.
Diệp Tuyền lười biếng liếc ông ấy một cái, không nói gì.
Tại sao một lão quỷ không thể buông bỏ những chấp niệm của mình và ở lại nhân gian suốt mười năm, ông ấy có thật sự rộng lượng như vậy không? Khi tiếc nuối vì những chuyện đã qua, con người thường tìm thấy sự tiếc nuối mới.
Khi mở mắt ra, bầu trời ngoài cửa sổ vẫn chưa sáng, chỉ có tia xám bạc lờ mờ. So với việc ngủ và phơi nắng, ý định mua đồ ăn tươi ngon nhất vẫn chiếm thế thượng phong.
Diệp Tuyền xuống giường, gõ cửa phòng Du Tố Tố.
“Chào buổi sáng, bà chủ!” Du Tố Tố bước ra ngoài, không kìm được mà nở nụ cười, vừa nhìn đã biết cô ấy lại thức cả đêm.
Chỉ cần không gây ra tiếng động làm phiền mình, Diệp Tuyền vẫn rất bao dung với sở thích của nhân viên: “Xem phim thì xuống tầng xem đi, lát nữa sẽ có người mang măng tới, bảo lão Trần xem rồi ký nhận nhé.”
Ở phố Hỉ Lạc vài ngày, thứ đầu tiên Diệp Tuyền quen thuộc chính là đồ ăn và chợ buổi sáng ở gần đây.
Hầu hết những người đến chợ sáng từ sáng sớm là người trung niên và người già, đám học sinh còn chưa được nghỉ, nên thanh thiếu niên bị lôi theo xách đồ thiếu lại càng thiếu.
Giữa đám người, dáng Diệp Tuyền đứng trong đám người, cách xa mấy chục mét cũng có thể nhìn thấy. Dáng cao chân dài, trẻ trung rạng ngời, cho dù cô chỉ mặc quần dài bình thường cũng có khí chất đặc biệt, thu hút sự chú ý của các ông bà.
Sáng sớm, vẫn kịp mua mẻ thịt sớm nhất. Con lợn mới mổ được cắt thành tám miếng để mọi người lựa chọn, hình dáng lúc này còn tương đối hoàn chỉnh, không cần phải nhìn kĩ để xác định kết cấu của miếng thịt cũng có thể biết đó là bộ phận nào.
Mua để làm nhân thịt, thịt thăn thì quá mỏng, phần bụng lợn hơi béo, chân sau lỏng lẻo, chân trước vừa ngon.
Thịt tươi được bày lên thớt, người đi chợ sáng ùa vào, Diệp Tuyền còn cách đó vài bước, nhanh nhẹn đưa tay chỉ vào hai chân trước đang treo lủng lẳng: “Tôi muốn cái này, cái này, không cần chặt ra đâu, bỏ cả chân giò vào cho tôi.”
Ông lão đứng trước đứng hồi lâu vẫn chưa chọn được, nghe thấy có người vội vã giành trước, lập tức cảm thấy hai chân lợn là ngon nhất: “Này, cô có hiểu thứ tự trước sau không hả, chừa lại cho tôi một chút đi!”
Nghe có vẻ là một cô gái trẻ, nên ông ta cũng không nể nang gì, chỉ muốn chộp lấy một nửa.
Người bán thịt lấy thịt ra bỏ vào túi, ông lão vừa định nhận lấy thì nghe thấy một tiếng ding-dong quét mã thanh toán. Ông lão khó chịu: “Cô——”
Cánh tay mảnh khảnh xinh đẹp của Diệp Tuyền lướt qua, nhẹ nhàng nhấc chiếc túi lên.
Hai chân trước tổng cộng gần ba mươi cân, thịt mới mổ càng nặng hơn, cô gái trẻ thản nhiên xách lên, mí mắt cũng không thèm chớp, nghênh ngang đi mất.
Những người khác đang chọn thịt ở quầy hàng không khỏi thốt lên: Ô i, khỏe thật đấy!”
Ông lão không nói một lời, cúi đầu cầm miếng thịt khác lên, lúc có người cũng chọn phần đó, ông ta cũng nhường bớt.
Diệp Tuyền lại chọn thêm một nắm hành mới hái, khi quay lại cửa hàng, người giao măng đã rời đi.
Trần Kim Bảo quả thật khá tài năng, đã nhiều năm không đứng bếp, nhưng kinh nghiệm từ bước rửa rau trở đi vẫn không hề thụt lùi. Măng được bóc sạch sẽ, lõi bên trong không hề bị hư hại, đẹp như một tác phẩm nghệ thuật.
Thịt chân trước chặt thành miếng rồi làm nhân, tỷ lệ mỡ nạc vừa phải, bỏ cùng với măng đã chần qua được cắt thành từng khối nhỏ, thêm chút hành, gừng vào rồi đảo đều, cho vào bát. Lớp bột mì mỏng nóng hổi được cuộn thành hình bông hoa rồi gói lại, nhân rất đầy đặn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)