Diệp Tuyền nghe thấy tiếng tranh cãi ồn ào bên này, im lặng thở dài.
Vẻ mặt Du Tố Tố đầy đau đớn khi ăn dưa: “Cứu mạng a, anh ta đã muốn mạng của cô rồi, mà bây giờ còn là thời điểm để cô thống khổ rối rắm vì cái này sao?!”
Tiền Việt Dương đã hiểu rõ tình cảnh của mình, dần dần lạnh mặt: “Em đã biết rồi sao, em cũng biết mà anh cũng muốn ở bên em cả đời!”
Thanh âm Tiền Việt Dương có chút suy sụp: “Anh biết anh là con nhà nghèo, anh không xứng với em, nhưng anh thật sự thích em. Lúc chúng ta mới ở bên nhau, là ngày vui vẻ nhất của anh! Anh không ham muốn mọi thứ trong nhà em, nhưng anh cũng hiểu rằng, anh muốn ở bên em, thì không nên để em tủi thân. Anh muốn cố gắng vì một tương lai của chúng ta, cố gắng đạt được sự đồng ý của bố mẹ em... Nhưng bố mẹ em thì sao?”
“Bọn họ gây áp lực cho mọi người, nói cho công ty của anh rằng không được dùng anh... Vậy cũng thôi đi, anh muốn cưới được em, dù sao cũng nên chứng minh năng lực của mình. Nhưng bọn họ không nên động đến người nhà của anh! Anh không vì áp lực của bọn họ mà từ bỏ, vì vậy công việc của chị gái và anh rể anh đã bị mất, mẹ anh chịu bao nhiêu khổ cực nuôi anh lớn lên, kết quả bọn họ để cho người ta cười nhạo bịa đặt anh ăn bám, đi học nhưng không biết dùng đến mà ngược lại là chạy đi làm trai bao cho người ta...”
Hai mắt Tiền Việt Dương đỏ bừng, hô to: “Mẹ anh cứ như vậy mà bị bọn họ làm cho tức chết!”
Kiều Tinh khóc vô cùng khổ sở, Tiền Việt Dương còn đau lòng sụp đổ hơn cô ấy: “Anh muốn trả thù, nhưng anh không thể làm được, anh vẫn trả dây chuyền lại cho em...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)