“Thi du, bây giờ rất hiếm gặp được hàng thật.” Ngữ điệu của Diệp Tuyền rất nhẹ nhàng, Kiều Tinh cùng Bách Hi đểu cảm thấy buồn nôn.
“Thi, thi...” Bách Hi hoàn toàn nói không nổi nữa, nghĩ đến việc mình còn từng sờ vào dây chuyền, liền cảm thấy buồn nôn.
“Còn có tro bùa.” Diệp Tuyền chán ghét ném quả cầu vàng đi: “Đó là một dụng cụ dẫn hồn đơn giản. Những thứ mà cô tự tay làm sẽ hấp dẫn hồn phách của cô, thi du tụ âm và cũng giữ quỷ, đợi đến khi cô chết, hồn phách sẽ trực tiếp bị dẫn vào bên trong.”
Kiều Tinh ấn xuống nơi ban đầu đeo sợi dây chuyền trên cổ mình, suy yếu hỏi: “Ý cô là, Việt Dương muốn tôi chết?”
Diệp Tuyền cười nhạo một tiếng, không để cho cô ấy tiếp tục giúp bạn trai tìm lý do: “Các người đã từng gặp nguy hiểm một lần đúng không? Cô tránh thoát được một lần, thì còn có lần tiếp theo. Tụ quỷ bị âm khí ăn mòn, tâm trí mỏi mệt, cô không chết ở trong tay người khác, thì cũng sẽ dần dần suy yếu mà chết.”
Kiều Tinh vừa tiến vào, Diệp Tuyền liền ngửi thấy mùi lạ, không chỉ có mùi từ quả cầu vàng, mà chính cô ấy cũng sắp bị bốc mùi rồi.
Quả thực là làm ảnh hưởng đến khẩu vị vô cùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)