Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Mẫu thân, nhi tử không có không cần người, người muốn cùng nhà ngoại tổ mẫu cùng nhau đi hay là cùng chúng con cùng nhau đi, đều là tùy theo ý người, bất kể người chọn thế nào, người đều là mẫu thân của con.”
“Được rồi, Quân phu nhân, Quân Mặc Diệp dù sao cũng là nhi tử của người, người không đến mức gán cho chàng một cái mũ bất hiếu, người không vừa mắt với con, sau này con đi cùng Tô gia là được.
Con biết, người vừa ý Trần Tư Vũ làm dâu, người nếu thật sự không tiếp nhận được con, bảo Quân Mặc Diệp viết một phong thư từ hôn cũng có thể.”
Quân Mặc Diệp nghe vậy nhíu mày, nhìn Tô Hàm Sơ ánh mắt mang theo vài phần nghiêm túc.
“Tô Hàm Sơ.”
Nhưng mà rốt cuộc cũng không nói ra lời, việc này nàng cũng không làm sai chuyện gì, nhưng mà đây cũng là lần thứ hai nàng nhắc đến chuyện từ hôn, cũng phải, Quân gia hiện tại đã không còn là Tần vương phủ rồi, mặc dù mỗi lần mình đều đứng về phía nàng, nhưng nàng vẫn muốn đi!
Sắc mặt Quân Mặc Diệp lạnh đến dọa người, Tô Hàm Sơ thấy trong ánh mắt có chút thất vọng và lạnh lẽo cúi mắt không nói gì.
Bản thân không phải là người ở đây, không làm được việc lấy phu quân là trời, tam tòng tứ đức, đối mặt với cách chung sống với nhà phu quân, bản thân tự nhiên là lựa chọn dừng tổn thất kịp thời.
Đột nhiên một tiếng nói mang theo hùng hậu truyền tới.
“Sơ nha đầu, tính tình của con, ngược lại giống hệt với cha con hồi còn trẻ.”
Thật ra là Tần vương Quân Lâm Phong tỉnh lại rồi, chỉ thấy ông ấy được hai người thiếp của mình đỡ, bước chân khó khăn đi về phía này.
Trong mắt Quân Mặc Diệp có một tia sáng, vội vàng chắp tay.
“Phụ thân, cuối cùng người cũng tỉnh rồi.”
Quân Lâm Phong giơ tay lên phất phất.
Sau đó nhìn về phía Trần Ôn Kiều.
“Ôn Kiều, lúc trước mẫu phi mấy lần mấy lượt lấy lý do vì hoàng gia khai chi tán diệp, bảo ta nạp trắc phi, ta cũng là chống đỡ áp lực chờ bà sinh ra Diệp Nhi, địa vị chính phi vững chắc, mới do mẫu thân an bài trắc phi vào phủ, sao bây giờ bà lại làm khó dễ với chính con trai của mình.”
Không có nửa điểm trách cứ, Quân Lâm Phong thậm chí giọng nói đều ôn hòa, nhưng mà Trần Ôn Kiều lại cảm thấy ông ấy đã thất vọng với mình.
“Lâm Phong, ta chỉ là, chỉ là muốn Trần gia đi cùng nhau, có thể chăm sóc lẫn nhau.”
Quân Lâm Phong không tiếp lời bà ta, mà là giơ tay lên chắp tay với Trần lão phu nhân.
“Nhạc mẫu, đa tạ Trần gia khi ta hôn mê đã chăm sóc Quân gia bọn,ta, chỉ là Quân gia cũng có không ít người, trên con đường này dù sao cũng là lưu đày.
Hai nhà gộp lại, cũng không tránh được có một chút mâu thuẫn giữa các tiểu bối, bên này ta còn có hai trắc phi và mấy đứa con, chúng ta vẫn là mỗi người quản lý việc của mình đi, đợi đến Tây Bắc, chúng ta lại tính tiếp.”
Trần lão phu nhân biết tính tình của người con rể này, người nhìn qua thì ôn hòa, nhưng mà làm việc thì lại quyết đoán nhất, hiện tại ông ấy đã tỉnh, Trần Ôn Kiều e là không làm chủ được Quân gia rồi.
“Lâm Phong a, một người con rể bằng nửa nhi tử, ta đối với con như thế nào trong lòng con hiểu rõ, việc này cũng chỉ là mâu thuẫn giữa hai đứa trẻ, mỗi người khiển trách vài câu là được rồi, hai nhà chúng ra không cần thiết náo loạn thành như vậy.
Nhưng con nói cũng có lý, như vậy đi, hai nhà chúng ta vẫn là đi cùng nhau, nhưng mà ăn đồ và nghỉ ngơi thì mỗi người quản lý việc của mình, nha đầu Tư Vũ lát nữa ta trở về cũng sẽ răn dạy nó.
Hiện tại con và Diệp Nhi đều dù sao cũng có vết thương trên người, nếu gặp chuyện gì trên đường, cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.”
Nhiều năm qua, hai nhà có tình giao hảo như dây tơ rễ má, tất nhiên không thể vì mấy chuyện này mà trở mặt, Quân Lâm Phong nghe vậy thỏa hiệp nói.
“Vậy thì nghe nhạc mẫu.”
Trần lão phu nhân nhìn mẫu tử Trần Tư Vũ.
“Đồ không biết cầu tiến, còn không theo ta trở về.”
Trần lão phu nhân phát ra lời, người Trần gia cũng cùng nhau rời đi.
Lúc này Quân Lâm Phong mới nhìn về phía Vệ Phù Dung và Tô Lập Xuyên đứng sau lưng Vệ Phù Dung không biết đứng từ lúc nào, áy náy mở miệng.
“Tô huynh, Tô phu nhân, thực xin lỗi, đã khiến Sơ nha đầu chịu uất ức rồi, vốn là do ta liên lụy Tô gia, hiện tại……”
Tô Lập Xuyên nghe vậy lập tức mở miệng.
“Quân huynh, huynh nói gì vậy, giữa huynh và ta nói gì liên lụy không liên lụy, những năm về trước huynh phong quang, Tô gia nào có không được hưởng chút ánh sáng.”
Trắc thất của Quân Lâm Phong Quân Lý thị mở miệng nói.
“Lão gia, Tô lão gia, Tô phu nhân, không bằng chúng ta đi bên kia ngồi xuống nói chuyện đi, lão gia ông và công tử đều không nên đứng quá lâu.”
Tô Lập Xuyên nhìn Quân Lâm Phong trên trán mang theo một ít giọt mồ hôi, cũng vội vàng mở miệng.
“Đi, chúng ta đi qua ngồi xuống nói chuyện, huynh a, bình thường bảo huynh luyện võ nhiều huynh không nghe, hiện tại biết chưa, huynh nhìn xem ta, hiện tại đều có thể tự mình đi rồi.”
Vệ Phù Dung đẩy đẩy Tô Hàm Sơ, ra hiệu nàng đi đỡ Quân Mặc Diệp.
Tô Hàm Sơ thấy ánh mắt của mẫu thân, đành phải mím môi đi qua, vươn tay đi đỡ Quân Mặc Diệp.
Quân Mặc Diệp lại tránh tay nàng ra, đi về với tư thế kỳ quái.
Người này lại làm sao vậy? Tô Hàm Sơ đầy mặt nghi hoặc.
Vệ Phù Dung đi qua khoác tay Tô Hàm Sơ, nhỏ giọng mở miệng.
“Con a, đã là phu quân của mình nguyện ý bảo vệ con, con nhắc đến thư từ hôn làm gì, sợ là Quân Mặc Diệp bây giờ là nổi giận rồi, một lát nữa con tìm cơ hội dỗ dành cho tốt.”
Tô Hàm Sơ mím môi, nhỏ giọng mở miệng.
“Nhưng mà mẫu thân của chàng thật sự không thích con mà, mẫu thân, ngày tháng gian khổ một chút cũng không có gì, nhưng mà muốn nữ nhi nhìn sắc mặt người khác mà sống, nữ nhi là không muốn.
Hơn nữa mẫu thân chàng đã quyết định muốn Trần Tư Vũ vào cửa, cho dù sau này nữ nhi sống một mình đến hết đời, cũng không muốn ăn một chén cơm khó nuốt.
Huống chi, hiện tại cũng không phải ở Hoàng thành, ngày tháng sau này còn khó khăn hơn nữa, trong đầu nữ nhi đều là làm sao trải qua ngày tháng tiếp theo, không thể ngày nào cũng cùng Trần Tư Vũ đấu tới đấu lui lãng phí thời gian.”
Nam nhân Tô gia đều không có thiếp thất, Vệ Phù Dung ngược lại tán thành cách nghĩ của nữ nhi mình, cái hậu viện này, nữ nhân nhiều thì chuyện nhiều.
“Con là một người có chủ kiến, bất kể làm gì, mẫu thân đều ủng hộ con lựa chọn, vốn dĩ Tô gia chúng ta cũng không có thiếp thất gì đó.
Nhưng mà con sống cùng Quân Mặc Diệp, có xích mích với mẫu thân của nó, cha chồng con cũng là một người biết lý lẽ, hai chữ từ hôn sau này cũng đừng nhắc đến nữa, Quân Mặc Diệp còn đang bị thương đấy!
Đợi đến Tây Bắc, nếu nhà bọn họ thật sự muốn cưới Trần Tư Vũ, vậy con nói lại, dù sao ta với phụ thân con còn có sức lực, trồng trọt cũng có thể nuôi nổi con.”
Quân Mặc Diệp nửa dựa vào tường, nhìn Tô Hàm Sơ cùng mẫu thân nàng thì thầm to nhỏ, lại rũ mắt, cúi đầu nhìn mặt đất.
Quân Lâm Phong thì đang dựa vào tường, nói gì đó với Tô Lập Xuyên.
Mà mấy người Bình Nhi cũng trở về, cầm không ít củi, Thôi ma ma đang nhóm lửa.
Lưu quản sự và Lưu Sơn mang về một con gà rừng đã xử lý.
Tô Lập Xuyên cũng đứng dậy nói.
“Quân huynh, bọn ta về bên Tô gia trước, bên kia già trẻ lớn bé cũng cần người quản, có chuyện gì cứ bảo Sơ nha đầu trở về nói, nha đầu này tính tình giống ta, tính cách bướng bỉnh, nhà các huynh bao dung nhiều hơn một chút.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










