Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vệ Phù Dung thì không nỡ mà nắm tay Tô Hàm Sơ.
“Nói chuyện tử tế với Quân Mặc Diệp một chút, phu thê phải hòa thuận mới tốt, mẫu thân trở về trước, lần tới nghỉ ngơi, lại đến xem con.”
Đợi Tô phụ Tô mẫu rời đi sau, Tô Hàm Sơ bèn lấy một cái niêu đất từ trong tay nải ra.
“Thôi ma ma, dùng cái này hầm gà rừng, chỗ của ta còn có một ít hạt dẻ, đợi một lát lột ra bỏ vào trong cùng nhau hầm, rồi ban ngày ta đã mua một ít khoai lang và khoai tây, đặt trong củi lửa nướng, để mọi người đều có thể ăn một miếng nóng hổi.”
Vừa nói tiếp tục đem khoai, khoai tây, hạt dẻ đặt trên mặt đất, tiện thể còn thuận mấy cái chén ra.
Quân Lâm Phong đối với nàng vẫy tay.
“Sơ nha đầu, những thứ đó giao cho Thôi ma ma và Lưu quản sự, con lại đây, ta có mấy lời muốn nói với con.”
Tô Hàm Sơ nghe vậy đem đồ trong tay đều đưa cho Thôi ma ma.
Đi qua, ngồi xuống bên cạnh Quân Lý thị: “Phụ thân!”
Quân Lâm Phong nhìn nàng mở miệng nói.
“Sơ nha đầu, đối với cách làm vừa rồi của phụ thân, con có bất mãn trong lòng sao?”
Tô Hàm Sơ nghe vậy lắc đầu.
“Không có, quan hệ Trần gia và Quân gia mấy năm qua, đúng thật là không thể vì mâu thuẫn của con và Trần Tư Vũ mà đoạn tuyệt, hôm nay, cũng là Sơ Sơ khiến phụ thân khó xử rồi.”
Quân Lâm Phong nghe vậy vừa lòng gật đầu, nha đầu này mình không nhìn lầm, là một người biết điều, còn về tính tình cay nghiệt kia, cũng không phải chuyện xấu gì.
“Con có thể hiểu thì tốt, còn phải đa tạ thuốc của con, không có thuốc của con e là ta có thể tỉnh lại hay không cũng không biết, thuốc này con lấy đi, giúp Diệp Nhi bôi một chút đi! Nó cũng đã ăn không ít đòn rồi.”
Nói xong đem bình thuốc đưa cho Tô Hàm Sơ.
Tô Hàm Sơ nghe vậy cũng không đưa tay đi nhận, mà là mở miệng nói.
“Phụ thân người giữ lại đi, vừa rồi mẫu thân lại lén lút đưa cho con một bình, một lát sẽ giúp Quân Mặc Diệp bôi thuốc.”
Quân Lâm Phong nghe vậy thu bình thuốc lại, lúc này không nói chừng có thể cứu mạng trên đường lưu đày đấy.
“Được, con đi đi.”
Tô Hàm Sơ đi đến bên cạnh Quân Mặc Diệp ngồi xuống.
“Quân Mặc Diệp, chúng ta đi ra bên ngoài, ta bôi thuốc cho chàng lần nữa!”
Quân Mặc Diệp nghe vậy lạnh giọng mở miệng.
“Tô tiểu thư đã chuẩn bị từ hôn rồi, còn quan tâm sống chết của ta làm gì?”
Được, quả nhiên là vì câu nói này mà nổi giận, nghĩ đến lời mẫu thân nói, Tô Hàm Sơ kiên nhẫn giải thích.
“Khi đó ta nói mà không suy nghĩ, chàng tức giận vì chuyện này làm gì, đi thôi, ta đỡ chàng.”
Quân Mặc Diệp nghe vậy nhìn củi lửa không nói gì, thân mình cũng không động.
Tô Hàm Sơ đưa tay đi kéo hắn.
“Cho dù chàng không bôi thuốc, vậy thì chàng cũng phải quan tâm ta chứ? Ta cần phải ra ngoài một chút.”
Quân Mặc Diệp nghe vậy ngẩng đầu nhìn nàng một cái, rốt cuộc vẫn đứng dậy theo nàng ra ngoài.
Tô Hàm Sơ lại dùng nước linh tuyền trong không gian rửa lại cho hắn một lần, cơ bản chỗ bị tổn thương đều đã bắt đầu kết vảy, quả nhiên nước linh tuyền là một thứ tốt, sau khi bôi thuốc lại một lần nữa, băng bó lại cho hắn.
“Vết thương bắt đầu kết vảy, chắc là rất nhanh sẽ lành, sáng mai chúng ta tìm cơ hội lại bôi thuốc một lần.”
Trải qua việc bôi thuốc ban ngày, Quân Mặc Diệp ngược lại không có sự xấu hổ như khi mới bôi thuốc lần đầu, sau khi bôi thuốc xong, hai người còn ở bên suối nhỏ bên ngoài rửa tay.
Không ai còn nói chuyện, trên đường về, Tô Hàm Sơ thuận tay hái một ít lá xem ra sạch sẽ lại lớn.
Sau khi về, Tô Hàm Sơ mới chú ý tới, trong miếu đổ nát căn bản không có chỗ chứa nhiều người như vậy, rất nhiều người chỉ có thể ở mái hiên và góc tường tạm bợ.
Sắc mặt của mọi người đều bao trùm mệt mỏi, khi là mẫu thân thu mình lại bên cạnh tường, ôm đứa con của mình thật chặt, có người dùng thân thể che chắn, cho con ăn bánh màn thầu mà nha sai phát.
Thỉnh thoảng cũng có người lén ăn đồ mua ban ngày, cơ bản đều là bánh bao và bánh bột, đều là người trong nhà đưa ngân lượng tới.
Những người không có bạn bè người thân tới đưa ngân lượng, chỉ có thể dựa vào màn thầu nha sai phát qua ngày.
Thôi ma ma và Lưu quản sự đã hầm gà rừng xong, Tô Hàm Sơ tự nhiên đi qua ngồi xổm xuống, cầm hạt dẻ lột một ít bỏ vào trong nồi, lại bỏ một ít bên cạnh củi lửa nướng.
Tự mình dùng que củi xới qua xới lại, hôm nay ban ngày, thời gian cấp bách, bản thân cũng chưa kịp quen thuộc với người trong Tần vương phủ, thậm chí cũng không đoán trước được.
Bây giờ có thời gian rồi, phụ thân của Quân Mặc Diệp cũng đã tỉnh, lại còn cùng Trần gia tách ra đi, lúc này đương nhiên là phải để ý tới người Tần vương phủ rồi.
Hạt dẻ nướng chín, Tô Hàm Sơ dùng lá bao một ít, đi đến bên cạnh Quân Lâm Phong.
“Phụ thân, người vừa tỉnh lại, đệ đệ muội muội tuổi lại nhỏ, các người sợ là đã sớm đói bụng, hạt dẻ này là con đi nhặt, ăn trước, đợi một lát chúng ta đều có thể uống được một nửa bát canh gà.”
Quân Lâm Phong giơ tay nhận lấy một gói hạt dẻ, ân cần mở miệng.
Lại đi về bên cạnh củi lửa tiếp tục xới hạt dẻ, nhìn thấy chín rồi thì bỏ vào trên lá cây, đại khái mười hạt.
Tô Hàm Sơ vẫn là cầm tới bên cạnh Trần Ôn Kiều, đưa hạt dẻ đưa cho bà ta, dù sao một nhà cãi nhau là một chuyện, cũng không thể vẫn luôn cứng ngắc như vậy.
“Mẫu thân, ăn trước vài hạt hạt dẻ đi!”
Trần Ôn Kiều không nghĩ đến nàng lại đưa tới cho mình, lại cảm thấy nàng chẳng qua là đang làm bộ làm tịch, bèn dời mặt sang một bên.
“Làm bộ làm tịch...”
Quân Lâm Phong lạnh lùng nhìn bà ta một cái.
“Ôn Kiều, cầm lấy, về sau đừng có làm khó dễ người khác cũng đừng làm khó chính mình, nếu mà bà ở bên Quân gia này không sống được, vậy thì bà đi Trần gia.”
Trần Ôn Kiều nghe vậy đành phải miễn cưỡng đưa tay nhận lấy.
Tô Hàm Sơ nhíu mày, sau đó lại về chỗ củi lửa.
Tiếp tục đem hạt dẻ lấy ra một ít, đặt trước mặt Quân Mặc Diệp, rồi chia cho mấy người Bình Nhi vài hạt.
Lại đem khoai lang và khoai tây xới ra.
Quân Mặc Diệp thấy nàng vẫn luôn bận rộn, ăn hai hạt dẻ sau đó thấy nàng không có ý tới đây, sắc mặt vừa xoắn xuýt vừa xoắn xuýt, mới mở miệng nói.
“Tô Hàm Sơ, lại đây.”
Tô Hàm Sơ nghe vậy đưa que củi đưa cho Bình Nhi, ra hiệu nàng ấy chú ý đừng để khoai tây khoai lang bị nướng khét.
Đi đến bên cạnh Quân Mặc Diệp.
“Làm sao vậy?”
Quân Mặc Diệp giơ tay kéo ống tay áo của nàng.
“Ngồi xuống, nàng vẫn luôn bận rộn, không mệt mỏi sao? Nhiều người như vậy, chỉ có một mình nàng là làm được phải không?”
Tô Hàm Sơ thấy ngữ khí của hắn có chút khó chịu, ngồi bên cạnh hắn, lấy nước trong tay mở ra uống mấy ngụm, nói đến thì Quân Mặc Diệp mới mười sáu tuổi, chỉ là thời cổ đại thành hôn sớm mà thôi, bản thân thì đã sống hai đời rồi trong mắt mình hắn vẫn là một đứa trẻ con, rõ ràng quan tâm người mà lại nói chuyện khó nghe như vậy.
Quân Mặc Diệp đặt hai hạt dẻ đã lột ra vào trong tay nàng, Tô Hàm Sơ ngược lại cũng không khách sáo, cầm lên bỏ vào trong miệng.
Trong nồi mùi hương thịt gà tỏa ra, Tô Hàm Sơ đứng dậy đi cầm cái thìa quấy động, lại lặng lẽ lợi dụng tiện lợi của không gian rắc vào một ít muối bột ngọt, những thứ khác cũng không dám bỏ, đợi trạm dừng chân kế tiếp đổi đồ lại nghĩ biện pháp lấy ra một ít.
Chén đũa có hạn, đều là hai người dùng chung một chén, nhưng canh gà thì một người uống một nửa bát, chia cho hai miếng thịt gà nhỏ.
Về phần bên Tô gia, Tô Hàm Sơ ngược lại hoàn toàn không lo lắng, phụ mẫu huynh trưởng của mình và nhị thúc đều biết võ công, cho dù phụ thân bị thương, thì Tô giancũng có thể giải quyết được vấn đề ăn uống.
Ngày hôm sau, Tô Hàm Sơ lại thoa thuốc cho Quân Mặc Diệp, vết thương đã tốt hơn một nửa rồi, Quân Mặc Diệp kiên trì tự đi.
Có lẽ là Tần vương tỉnh, lại cùng Trần gia mỗi người quản lý việc của mình, mấy ngày lên đường tiếp theo ngược lại không còn xảy ra chuyện gì nữa.
Vết thương của Tần vương cũng dần dần khá hơn.
Chỉ là theo thời gian chuyển dời về sau, càng ngày càng có nhiều người ăn không no, mỗi ngày nha sai chỉ phát một cái bánh màn thầu, một cái bánh bao, bản thân mà không có tiền, mua không được hoặc là tìm không thấy một chút gì để ăn, ngày tháng thật sự rất giày vò.
Dần dần cũng xuất hiện một vài lời bất mãn, rất nhiều người bắt đầu trách móc Tần vương phủ liên lụy bọn họ bị lưu đày, bắt đầu chế giễu đủ kiểu với Quân gia, ngay cả bên Trần gia ở riêng cũng có một chút lời đồn đại…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










