Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thượng Tướng Phu Nhân Vừa Ngoan Lại Vừa Dã Chương 29: Đơn Tuyển Dụng

Cài Đặt

Chương 29: Đơn Tuyển Dụng

Hứa An nhận lấy, thấy đối phương thành khẩn xin lỗi thì cũng không để bụng, đáp lại một cách thân thiện: “Không sao đâu, cũng có phần lỗi do tôi.”

“Anh... anh muốn tuyển dụng kỹ sư trồng trọt sao?” Ánh mắt chàng thanh niên dừng lại trên hồ sơ của Hứa An, thấp thỏm hỏi.

“Ừm, đúng vậy.” Hứa An gật đầu.

“Tôi là sinh viên tốt nghiệp khóa này, cũng thuộc hệ gieo trồng. Tôi… tôi có thể phỏng vấn thử được không?”

“Chỗ tôi là tuyển dụng tư nhân, không phải công ty lớn gì đâu.” Hứa An nói thẳng.

Hứa An đã sớm thành thói quen, mỗi khi nói câu này gần như đều đoán được đối phương sẽ có phản ứng gì.

Không ngờ chàng thanh niên đối diện nghe vậy vội vàng thu dọn mớ tài liệu lộn xộn trên mặt đất ôm vào lòng, từ trong đó rút ra một bản lý lịch sơ lược đưa cho Hứa An.

“Đây là lý lịch của tôi, anh xem qua, không biết có phù hợp tiêu chuẩn của anh không.” Chàng thanh niên nói chuyện cũng trở nên cung kính hơn.

Hứa An thấy đối phương không giống đa số người khác bỏ đi hoặc nhíu mày, nhận lấy lý lịch sơ lược nói: “Vậy chúng ta tìm một chỗ ngồi nói chuyện đi.”

“Được.” Trong mắt chàng thanh niên rõ ràng hiện lên một tia vui sướng.

Hứa An xem lướt qua lý lịch sơ lược. Hướng Bân, sinh viên ngành Trồng trọt khóa này, rất bình thường, không có thành tích gì nổi bật, cư dân tinh cầu cấp ba.

Hứa An hỏi thêm vài câu kiến thức cơ bản liên quan chuyên ngành, đối phương đều trả lời đúng chuẩn, không có sai sót lớn.

“Địa điểm làm việc khá xa so với hành tinh mẹ, cách chủ tinh hơi xa, là hoang tinh. Nhưng lại khá gần quê nhà của cậu. Cậu có thể chấp nhận không?” Hứa An hỏi.

Hướng Bân do dự một chút, dường như có chút rối rắm, cuối cùng vẫn gật đầu: “Được ạ.”

Hứa An thấy đối phương chấp nhận rồi mới nói tiếp: “Trước mắt chúng tôi chỉ tuyển một người, và tôi cũng chỉ tính toán tuyển một người thôi. Công việc chủ yếu là phụ trợ bà chủ trồng trọt thực vật năng lượng, tiện thể xử lý việc kinh doanh của cửa hàng.”

“Chỉ một người thì có được không?” Hướng Bân vừa nghe, có chút nghi ngờ.

“Chuyện này cậu không cần lo, việc trồng trọt sẽ có người sắp xếp. Hiện tại sản lượng của chúng tôi không cao, không cần nhiều người đến vậy. Cậu chỉ cần trợ giúp bà chủ thật tốt, tiền lương mỗi tháng sẽ phát đúng hạn.”

“Đúng rồi, thời gian thực tập là một tháng, lương thực tập là 8000 tinh tệ, sau khi chuyển chính thức là 1 vạn tinh tệ một tháng. Mấy điều này, cậu chấp nhận được chứ?”

Hướng Bân nghe thấy mức lương này thì ngớ người, ngay sau đó kinh hỉ nói: “Được ạ, được ạ.”

Hứa An thấy đối phương vui mừng ra mặt, nghĩ bụng chắc là người có tâm tư đơn thuần, tuy hơi rụt rè chút, nhưng nhân phẩm hẳn là không có vấn đề gì.

“Cậu còn có yêu cầu gì muốn hỏi không?” Hứa An nói xong những điều cần nói, bèn hỏi.

“Không có vấn đề gì ạ, ông chủ, khi nào tôi bắt đầu làm việc.”

“Tôi không phải chủ của cậu, tôi là giúp em gái tôi tuyển người. Cậu thêm số quang não của tôi đi, tôi sẽ đẩy thông tin em gái tôi cho cậu. Cậu liên hệ với em ấy, chuẩn bị xong xuôi là có thể đi đến đó làm việc.”

Hướng Bân hơi bất ngờ nhưng cũng không hỏi thêm.

Hai người thêm quang não cho nhau xong, Hứa An quay lại trường học.

Thuận tiện gửi tin báo cho Khúc Đồng.

Chờ Hứa An đi rồi, Hướng Bân mới nắm chặt nắm đấm trước ngực, thở nhẹ cổ vũ “Yes!”.

Vì không có quan hệ, cũng không giỏi ăn nói, dễ bị căng thẳng khi phỏng vấn. Trong suốt thời gian ở trường, giáo viên cũng không tổ chức nhiều dự án có ý nghĩa, cho dù có, cũng bị những học viên nhà giàu giành mất.

Trước đó cậu ta đã bị không ít công ty từ chối ngay trước cửa. Ngay cả vài công ty nhỏ bảo chờ thông báo cũng đều bặt vô âm tín.

Cho nên cậu ta chỉ còn biết tiếp tục cắn răng kiên trì, chỉ cần tìm được một công việc có liên quan đến chuyên ngành là tốt rồi.

Không ngờ lần này lại nhận được một niềm vui ngoài dự liệu.

Công ty vừa từ chối cậu ta, mức lương cũng chỉ có 4.500 tinh tệ, thực tập tận nửa năm, làm toàn mấy việc lặt vặt phụ giúp kỹ sư trồng trọt, lại còn yêu cầu làm việc cả thứ Bảy và Chủ Nhật.

Không ngờ bà chủ này lại trả cậu ta mức lương 8000 tinh tệ, sau khi chuyển chính thức còn được một vạn. Cho dù không có ngày nghỉ đi nữa, cậu ta cũng sẵn sàng làm.

Huống hồ, nghe người phỏng vấn nói, cậu ta còn có cơ hội được tiếp xúc trực tiếp với việc gieo trồng.

Một tên khác mặc áo thun đi đến trước bàn Hướng Bân, không kiêng nể rút lấy tờ đơn tuyển dụng mà cậu ta đã cất kỹ.

“Haha, tao đã bảo rồi cái bộ dạng hèn nhát như mày, không có công ty nào thèm nhận đâu, đến mức phải đi xem loại tuyển dụng tư nhân không có bảo đảm này.”

Hướng Bân giật lại tờ giấy trong tay hắn, không khách khí đáp trả: “Liên quan gì đến mày.”

Từ trước đến nay vốn bất hòa với ba người còn lại trong phòng, cũng không ít lần bị khi dễ, Hướng Bân cũng chẳng có gì phải giả vờ hiền lành nữa.

Người tùy tiện lấy đồ của cậu ta tên là Tần Vũ. Bố mẹ hắn là lãnh đạo nhỏ ở Viện Khoa học Nông nghiệp, có chút thế lực. Hai người còn lại trong phòng cũng xuất thân gia đình có tiền. Ngày thường lấy Tần Vũ làm đầu. Bọn họ chướng mắt cậu, cậu cũng chưa chắc coi trọng loại công tử bột ăn chơi lêu lổng này.

“Nha, còn bày đặt vênh váo, loại tuyển dụng này, bản thiếu gia đây nhìn cũng lười nhìn.”

“Vũ ca đã sớm được điều vào vị trí thực tập nội bộ ở Viện Khoa học Nông nghiệp rồi, đi theo hẳn một kỹ sư trồng trọt cao cấp chuyên nghiệp. Mỗi tháng còn có 7000 tiền lương, sau này còn có thể tự mình bồi dưỡng thực vật năng lượng. Cần gì phải xem mấy cái thông báo tuyển dụng lộn xộn này chứ, đâu có giống cậu ta?” Người đang chơi game thuận thế nịnh bợ.

“Đúng đó, đồ bùn lầy như cậu ta sao xứng so với Vũ ca.” Một người khác cũng phụ họa theo.

Hướng Bân biết rõ, hai người này dựa vào nịnh bợ Tần Vũ nên cũng đã được Viện Khoa học Nông nghiệp tuyển dụng, chỉ là vị trí không phải ở bộ phận trung tâm.

Đối mặt với những lời chế giễu, Hướng Bân đã sớm quen, nhưng trong lòng vẫn nghẹn uất và không cam lòng.

Tần Vũ thích nhìn bộ dạng nhịn nhục của người khác, lại được tâng bốc đến thoải mái, ra vẻ đại phát từ bi nói: “Nếu mày quỳ xuống cầu xin tao, biết đâu tao sẽ nói ba tao sắp xếp cho mày một chân hậu cần. Mặc dù hơi mệt chút, nhưng mỗi tháng cũng được năm nghìn tinh tệ, tốt hơn nhiều so với mấy công ty tạp nham bên ngoài.”

“Với chút thành tích này của mày, có chạy gãy chân cũng không kiếm nổi việc đâu.”

Nghĩ đến ngày thường ba người dựa vào quan hệ cướp thành tích của cậu ta, cướp suất học bổng cậu ta vất vả lắm mới thi được. Báo cáo lên giáo viên hướng dẫn thì bị bọn họ dùng tiền bịt miệng, bản thân chỉ có thể nuốt sự ấm ức này vào bụng.

Hướng Bân nhìn ba khuôn mặt kiêu ngạo, không biết lấy dũng khí từ đâu ra, lớn tiếng nói: “Tôi đã tìm được việc rồi, vài ngày nữa sẽ đi làm, không cần các người phí tâm.”

Mấy người bị hét đến sửng sốt, ngay sau đó cười ha hả: “Tìm việc ba tháng đều chạy công cốc, đừng có mà phồng má giả làm người béo.”

“Việc mày nói không phải cái tin tuyển dụng buồn cười trên tay mày đấy chứ. Cười chết tao, cái này cũng có thằng ngốc tin à, đừng bị lừa đi đào quặng ở hành tinh hoang nhé.”

“Với cái bộ dạng ngu xuẩn của nó, thật sự có khả năng lắm.”

“Tao nói này, mày sẽ không thật sự chuẩn bị đi đến đó chứ? Còn 1 vạn tinh tệ tiền lương, cười chết người.” Tần Vũ chỉ vào tờ đơn tuyển dụng trên tay Hướng Bân, cười đến ngả nghiêng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc