Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cung Vân thấy Khúc Đồng với bộ dáng không thể nhượng bộ được nữa, vội vàng giải thích: “Tiểu thư Quân Lê hiểu lầm rồi, cô có thể không biết, thuốc ổn định tinh thần lực trung cấp của Hiệp hội Dược tề sư là 20 vạn một ống, trong khi dược hiệu thuốc của cô cao hơn 20 vạn nhiều. Nếu đã thành tâm hợp tác, chúng tôi quyết không chiếm tiện nghi của cô. Vì vậy, cô có thể định giá lại, phía chúng tôi có thể xem xét.”
Cung Vân chỉ nói giá trị của thuốc cao hơn 20 vạn, nhưng không nói rõ con số cụ thể . Chỉ cần đối phương đưa ra mức giá hợp lý, bọn họ đều sẽ không từ chối. Điều này cũng là vì sự hợp tác lâu dài. Rốt cuộc, nếu ký hợp đồng với giá 20 vạn khi đối phương không biết giá trị thật của thuốc, sau này rất dễ phát sinh nguy cơ hủy hợp đồng.
Chi bằng giao quyền định giá cho đối phương.
Khúc Đồng nghe vậy nhẹ nhàng thở ra, không phải muốn bớt tiền của cô là tốt rồi.
Cô cũng không có ý nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, sảng khoái nói: “Giá cả vẫn giữ nguyên 20 vạn một ống đi.”
“Loại thuốc này thầy của tôi mỗi tháng chỉ có thể chế ra 100 ống, chúng tôi chỉ có thể cung cấp cho các vị 50 ống mỗi tháng, 50 ống còn lại tôi muốn bán ở cửa hàng của mình.”
“Không thành vấn đề.” Cung Vân gần như không chút do dự liền đồng ý.
Điều này đã tốt hơn nhiều so với dự tính của ông. Ban đầu ông cho rằng đối phương nhiều nhất chỉ có thể cung cấp khoảng 20 ống, giống như Hiệp hội Dược tề sư đông người như vậy, một tháng cung cấp cho quân bộ thuốc cao cấp cũng chỉ có 200 ống.
Sáu đại quân đoàn cộng thêm quân đội hoàng gia, đâu đó cũng xấp xỉ 70 vạn người.
Việc Khúc Đồng muốn bán ở cửa hàng riêng của mình càng không có ý kiến gì, ngoài việc cung cấp chuyên biệt cho quân đội, dân chúng bình thường cũng có nhu cầu sử dụng.
Tư Ngự Đình bổ sung thêm các chi tiết về giá cả và quy tắc, sau đó hai bên liền chính thức đạt thành hợp tác.
Tư Ngự Đình nhạy bén nhận ra ánh mắt của Khúc Đồng, con ngươi lạnh lùng nhìn thẳng lại.
Khúc Đồng nghiêng đầu, nở một nụ cười thanh thoát, nhẹ nhàng.
Đây là chuyện Khúc Đồng nên tự hỏi, liên quan gì đến Quân Lê đâu. Ngủ bù quan trọng hơn.
Cung Vân và Tư Ngự Đình trở lại đội đặc cảnh.
Hai người cùng nhau xem lại quá trình thẩm vấn Quân Lê ngày hôm qua. Ngoại trừ toàn bộ quá trình nói những lời vô nghĩa, cùng đôi mắt như muốn dính lại với nhau, thì không có gì bất thường.
Tư Ngự Đình hôm nay cũng chú ý đến chiếc vòng tay trên cổ tay Khúc Đồng. Nước ngọc rất đẹp, là một món bảo vật sưu tầm. Ở giữa vòng tay còn có một đóa hoa nhỏ, tựa như hoa sen, có vệt loang dài, và một chiếc lá màu sẫm.
“Báo lại hành tung của cô ấy sau khi đi.” Tư Ngự Đình tạm dừng video thẩm vấn, nói với Phong Hạo Nhiên.
“Quân Lê tiểu thư rời đi sau đó đã đến khách sạn Mễ Thức thuê một phòng tổng thống, hiện tại vẫn chưa ra ngoài.” Phong Hạo Nhiên báo cáo đâu ra đấy, không quên thêm suy đoán của mình: “Theo dõi hành lang không bắt được bất cứ động tĩnh nào, có thể là cô ấy đang ngủ.”
Tư Ngự Đình gật gật đầu, bảo Phong Hạo Nhiên ra ngoài.
Chờ Phong Hạo Nhiên ra ngoài, Cung Vân mới không màng hình tượng mà bật cười:
“Ngự Đình à, tuy chúng ta là quân nhân, giết tinh thú trùng tộc đã ăn sâu vào máu trong huyết quản, nhưng cũng phải có chút tình người chứ. Cô gái nhỏ nhà người ta bị con đưa về thẩm vấn xong đã 3 giờ sáng, lại không cho người ta về khách sạn, ở cục cảnh sát này thì ngủ ngon làm sao được, thảo nào sáng sớm đã gửi tin nhắn kêu ta đến vớt người.”
Tư Ngự Đình lạnh nhạt nói: “Con không cấm cô ấy về khách sạn.”
“Chậc, con nửa đêm chạy đi, Phong Hạo Nhiên một đội trưởng đặc cảnh nho nhỏ, dám tự mình thả người của con dẫn về à?” Cung Vân liếc anh một cái, lắc đầu.
Tư Ngự Đình không đáp lại.
Cung Vân điều ghế về tư thế thẳng, cầm ly trà đặc uống một ngụm, dáng vẻ lão thần, hỏi: “Nói xem ý kiến của con.”
“Thực lực của tiểu thư Quân Lê không yếu.” Tư Ngự Đình nói thẳng vào trọng điểm.
Ít nhất không kém người có tinh thần lực S cấp.
Nhưng hồ sơ cơ bản của cô ấy lại ghi thể chất chỉ ở cấp A.
“Thầy của cô ấy còn có thể nghiên cứu ra thuốc ổn định tinh thần lực, thì chuyện giúp cô ấy cải thiện thể chất cũng là chuyện bình thường thôi.” Cung Vân thì lại không hề nghi ngờ.
“Bất kể tiểu thư Quân Lê có đáng tin hay không, chỉ riêng việc cô ấy có thể cung cấp cho chúng ta thuốc ổn định tinh thần lực, không đụng chạm đến vấn đề nguyên tắc, thì chúng ta không thể gây xung đột với cô ấy, thậm chí còn cần bảo vệ cô ấy. Con không biết thuốc ổn định tinh thần lực quan trọng với quân đội chúng ta đến mức nào sao.”
“Con biết.”
Tư Ngự Đình đương nhiên biết. Quân đội tập trung rất nhiều nhân tài có cấp thể chất cao, thể chất càng mạnh thì tinh thần lực càng cường đại, nhưng tỷ lệ bùng phát bạo động tinh thần cũng càng cao. Thêm vào việc phải thường xuyên sử dụng tinh thần lực khi chiến đấu với Trùng tộc và tinh thú, khiến nguy hiểm lại càng tăng thêm một bậc.
Cung Vân lấy ra ba ống thuốc đưa cho Tư Ngự Đình: “Đã đo đạc rồi, hiệu quả tốt hơn thuốc của Hiệp hội Dược tề sư, có thể ưu tiên cấp cho người có cấp thể chất cao hoặc giá trị bạo động cao sử dụng, con tự sắp xếp đi.”
Cung Vân nói xong lại nhìn Tư Ngự Đình: “Với con chắc cũng có chút hiệu quả, nhưng vẫn chưa đạt đến trình độ thuốc ổn định tinh thần lực đặc cấp.”
Tư Ngự Đình không nói gì, gật đầu nhận lấy thuốc.
Thủ đô tinh
Hứa An cầm bản thông báo tuyển dụng đã được đóng dấu, tâm trạng hơi chán nản, đi giữa sân trường đông người qua lại.
Đây đã là ngôi trường thứ 4 anh đi qua.
Không phải trường nào cũng đủ tư cách mở hệ gieo trồng. Bản thân ngành này lại cần đầu tư rất lớn, vì vậy những trường có hệ Thực vật học đều là các trường trọng điểm.
Có trường vì thấy anh là tuyển dụng cá nhân nên căn bản không cho anh vào.
Những trường miễn cưỡng cho anh vào, sinh viên tốt nghiệp chỉ cần thấy đơn vị tuyển dụng không phải tập đoàn lớn, thậm chí còn chẳng bằng một công ty nhỏ có danh tiếng, là lập tức không buồn hỏi thêm, thậm chí còn mỉa mai vài câu.
Mặc dù mức lương anh đưa ra cao hơn tiêu chuẩn của Viện Khoa học Nông nghiệp một chút, cũng không mấy ai tin tưởng.
Số ít người tin tưởng, sau một vòng phỏng vấn ngắn, Hứa An phát hiện họ đến hoàn toàn chỉ vì lương cao, kiến thức chuyên môn nông cạn đến mức khiến anh nghi ngờ không biết họ có thật sự tốt nghiệp hệ Trồng trọt hay không.
Ngay cả anh, người chỉ tạm thời ôm chân Phật, hiểu biết chút da lông, hỏi vấn đề thôi mà họ đã ấp úng, lại còn bày ra cái thái độ khinh khỉnh người khác.
Hứa An đương nhiên không muốn miễn cưỡng chấp nhận loại người như vậy.
Huống hồ em gái còn dặn phải tìm người nhân phẩm tốt.
Loại người mắt cao hơn đỉnh, lại còn không chịu an phận, rõ ràng không đủ tiêu chuẩn.
Ngày mai anh định đi thử mấy hành tinh cấp một xung quanh xem sao. Em gái đã đã mở miệng nhờ cậy, nói gì cũng phải làm cho xong.
Nghĩ lại mấy ngày nay cứ liên tục vấp phải khó khăn, Hứa An nhất thời không chú ý, bị một người đi ngược chiều đâm vào.
“Xin lỗi, xin lỗi, tôi thật sự không cố ý!”
Đối phương vội vàng xin lỗi, vừa nói vừa thở hổn hển, trông như vừa từ bên ngoài trường học phong trần mệt mỏi vội vàng trở về.
Hứa An chỉ hơi loạng choạng người, rất nhanh đã đứng vững, nhưng mấy tờ đơn tuyển dụng trong tay bị đụng rơi xuống đất. Ngược lại là người đối diện, vì lực phản tác dụng nên ngã ngồi xuống, một xấp tài liệu lớn văng tứ tung.
Thanh niên không bận tâm đến tài liệu của mình, vừa nói xin lỗi vừa nhặt đồ giúp Hứa An trước.
“Thật sự xin lỗi, vừa rồi tôi đi vội quá.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
