Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thượng Tướng Phu Nhân Vừa Ngoan Lại Vừa Dã Chương 25: Là Hắn!

Cài Đặt

Chương 25: Là Hắn!

Khúc Đồng trồng rau vốn dĩ đã khác hẳn phương pháp của Nông Khoa Viện. Cô xem tư liệu Hứa An gửi, mới biết để trồng chút rau thôi mà còn cần pha chế dung dịch sinh trưởng và dung dịch bổ sung vi lượng theo đúng tỷ lệ, thời gian tưới nước, thời gian chiếu sáng, lúc nào cần thêm dung dịch sinh trưởng đều có công thức và quy trình cố định, thậm chí có loại còn cần dùng đến màn che cách ly.

Quả thực làm cô trợn mắt há mồm.

Còn cây cối của cô thì… chỉ cần dị năng của cô là được.

Để không bại lộ dị năng, đảm bảo an toàn, cô vẫn cần phải tuyển một người có kiến thức chuyên môn.

Dù sao môi trường tinh tế rất không thích hợp cho thực vật sinh trưởng. Cho dù có dị năng hỗ trợ, nhưng một người không biết gì mà nhảy vào chăm cả vườn rau, khả năng làm hỏng cũng không thấp—chưa kể còn phải phụ cô quản lý cửa hàng nữa.

“Em gái, em chắc chắn trả mức lương này không?” Hứa An nhìn thấy điều kiện lương bổng Khúc Đồng đưa ra thì có chút kinh ngạc.

Về mức lương, cô đã tra trên mạng rồi, mặt bằng chung là tầm này: “Anh, anh đừng lo lắng, trước đây em bán một ít rau quả trên Tinh Võng, vẫn còn chút tiền tiết kiệm.”

Mặc dù số tiền còn lại trên tay không nhiều lắm, nhưng chẳng phải vẫn còn khoản thu từ việc bán thuốc sao, một vạn tinh tệ tiền lương, cô vẫn chi trả nổi.

Trồng trọt đối với cô vốn dĩ không tốn kém gì, chờ cửa hàng rau quả khai trương, hiệu quả và lợi ích tốt lên thì tăng lương sau.

Hứa An bất đắc dĩ thở dài.

““Trong trường bọn anh ai cũng muốn vào các công ty lớn, thật ra không mấy ai chấp nhận đến những tinh cầu ngoài Thủ Đô tinh làm việc. Khoảng hai ngày nữa anh sẽ qua trường bên cạnh tìm thử giúp em nhé.”

“Vâng, cảm ơn anh.” Khúc Đồng mỉm cười ngọt ngào.

Trong khoảng thời gian này Khúc Đồng không hề bạc đãi bản thân, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, toàn dùng những loại dung dịch dinh dưỡng đắt nhất. Trên mặt cô cũng đã có da có thịt hơn một chút, khi cười rộ lên không còn vẻ mỏng manh yếu ớt như trước kia nữa, mà rạng rỡ, khỏe khoắn như hoa hướng dương đón nắng.

Cảm nhận được tâm trạng tốt của em gái, Hứa An cũng vui lây.

“À này em gái, số thuốc em gửi cho anh là từ đâu ra vậy?” Hứa An mang trái tim đầy kích động hỏi vấn đề này. Kỳ thật trong lòng anh đã lờ mờ đoán được, nhưng vẫn muốn xác nhận câu trả lời.

Khúc Đồng cười cười, ngữ khí nhẹ nhàng: “Mua từ Miếu Thần Tài A Lê Tiểu Thư đó.”

Hứa An biết ngay.

“Hèn gì.”

Nghĩ lại cảnh mình đã tùy tiện đem hộp dung dịch dinh dưỡng quý giá như vậy tặng cho người khác, trái tim anh có chút đau đớn.

“Nhưng cửa hàng chẳng phải đã bị niêm phong rồi sao?”

“À, mua trước lúc nó bị phong tỏa mà.”

Nghĩ lại thời gian, đúng là như vậy.

“Chuyện quan trọng như vậy, sao em không nói trước với anh một tiếng?”

“À? Nhưng em cũng đâu chắc dược đó có hiệu quả thật hay không.” Khúc Đồng chớp chớp mắt, nói một cách vô tội.

Hứa An nghẹn họng: “……”

Anh đột nhiên cảm thấy cô em gái này đã thay đổi, tuy vẫn đáng yêu hiểu chuyện như vậy, nhưng đã học được cách lừa dối anh.

Ai đời không biết thật giả mà dám mua hai mươi vạn một lọ thuốc, còn mua hẳn ba lọ?

Gạt quỷ.

Bất quá, anh cũng không hỏi nhiều nữa.

Không hỏi cô vì sao có thể trồng được thực vật năng lượng, không hỏi 60 vạn tinh tệ cô lấy từ đâu ra.

Chú dì đã giao em gái cho anh, vậy anh chỉ cần bảo vệ cô hết mức có thể, ủng hộ bất cứ quyết định nào của cô.

“Tiền không đủ thì nói với anh. Mặc dù… anh cũng chẳng có bao nhiêu.” Hứa An hơi xấu hổ, đưa tay gãi mũi.

“Vâng.” Khúc Đồng coi như không nhìn thấy vẻ ngượng ngùng đó của anh trai.

Sau khi hỏi thăm thêm một số việc, Khúc Đồng tắt kết nối video.

Hứa An vì thường xuyên mua thuốc ổn định tinh thần lực cấp thấp ở chợ đen nên cũng quen biết với chủ một chi nhánh tại đó. Đúng lúc trong tiệm đó cũng nhận làm vài giao dịch không thể công khai, trong đó có cả việc làm giả thông tin thân phận.

Nghe nói đối phương hiện đang ở ngay gần hành tinh 1757, sáng sớm hôm sau Khúc Đồng khóa kỹ sân nhà rồi lên chuyến phi thuyền dân dụng buổi sáng để đi qua đó.

Phi thuyền dân dụng là loại rẻ nhất nhưng cũng chậm nhất trong tinh tế. Khi đến nơi Hứa An chỉ, đã gần giữa đêm.

Một cô gái nhỏ đi một mình bên ngoài thực sự có chút không an toàn.

Cũng may cô không giống những cô gái bình thường khác. Nghe anh trai nói khu vực này không cách xa lắm nơi đóng quân của Quân đoàn số 6, nên trị an cũng không quá tệ.

Khúc Đồng cố ý mặc một chiếc áo khoác gió rộng thùng thình, kéo mũ trùm lên, đeo khẩu trang. Dựa theo định vị Hứa An gửi, cô tìm thấy quán bar ở cuối phố.

Tiếng nhạc ầm ĩ, mùi rượu lẫn mùi thuốc lá hỗn tạp khiến mày Khúc Đồng hơi nhíu lạ. Sự không thoải mái này nhanh chóng bị sự lạnh lẽo trong mắt cô lấn át, cô sải bước tiến vào giữa chốn thanh sắc ồn ã này.

Có cô gái say khướt vô tình đụng vào cô rồi cười cợt khiếm nhã, cũng có vài tên phục vụ hoặc khách nam huýt sáo trêu ghẹo khi thấy dáng người nhỏ nhắn của cô.

Khúc Đồng vẫn thờ ơ, đi thẳng tới quầy phục vụ.

Cô vươn tay gõ gõ mặt quầy, nói với người phục vụ: "Xin chào, tôi tìm Lượng ca."

Người phục vụ nghe vậy bừng tỉnh cười, hướng về phía sau quầy lớn giọng hô: “Lượng ca, có mỹ nữ tìm!”

Khúc Đồng theo tầm mắt nhìn qua, một người đàn ông mặc áo khoác đen, đeo kính râm đang nằm trên ghế sô pha, gối gác lên một chiếc gối tựa. Một cô gái ăn mặc gợi cảm đang thong thả đút cho hắn từng quả dâu tây.

Lượng ca nghe tiếng, kéo kính râm xuống nhìn thoáng qua bên phía quầy, rồi lại đeo lên, tiện tay nhận trái dâu từ tay cô gái, bỏ vào miệng, rồi đứng dậy đi về phía Khúc Đồng.

“Em gái của Hứa An?” Giọng điệu cợt nhả, Lượng ca liếc nhìn Khúc Đồng từ trên cao xuống qua cặp kính râm.

Lượng ca dáng người cao to vạm vỡ, chiều cao hiện giờ của Khúc Đồng chỉ mới đến ngực hắn. Khúc Đồng lùi về phía sau hai bước đáp: “Đúng vậy.”

“Đi theo tôi.”

Lượng ca chộp lấy chìa khóa từ trong ngăn kéo bên cạnh quầy, rồi dẫn đầu đi ra ngoài.

Hai người đi vào phòng VIP, cửa phòng vừa đóng lại, ngăn cách sự ồn ào bên ngoài. Lượng ca ném chiếc kính râm xuống, bắt đầu đánh giá Khúc Đồng.

Ánh mắt đối phương quá mức trực tiếp, Khúc Đồng không hề né tránh, phảng phất không hề hay biết, nhân tiện đánh giá người đàn ông trước mắt.

Hơn hai mươi tuổi, tướng mạo không tệ, làn da màu lúa mì, nét mặt có phần hung dữ, dáng người vừa nhìn đã biết là người biết võ.

“Cũng có chút can đảm, dám một mình đến đây, ngồi đi em gái.”

Khúc Đồng cũng không thấy ngại, ngồi xuống ghế đối diện chéo với Lượng ca.

Lượng ca lấy ra một cái hộp từ dưới bàn trà, vừa tháo ra vừa hỏi: “Muốn thân phận như thế nào?”

“Nữ, 18-28 tuổi, tên Quân Lê, chữ Quân trong quân chủ, chữ Lê trong hoa lê.” Khúc Đồng nói ra yêu cầu của mình.

Anh Lượng ngẩng đầu nhìn Khúc Đồng một cái: “Chỉ có thế thôi à?”

“Chỉ có thế thôi.”

“Đợi chút.”

Hắn để mặc Khúc Đồng trong lại trong phòng VIP, cầm món đồ vừa tháo ra rồi đi mất.

Không bao lâu sau, Lượng ca quay lại, ném cho Khúc Đồng một tấm thẻ cỡ thẻ ngân hàng và một chiếc vòng tay màu bạc.

“Kiểm tra xem, cách sử dụng giống như quang não thôi, không thích vỏ ngoài thì tự đi mua cái khác mà đổi.”

Ở giữa tấm thẻ có khảm một khối kim loại nhỏ vuông vức, phía trên bên phải có một lỗ nhỏ.

“Thù lao anh cô đã trả rồi.” Lượng ca không biết từ lúc nào lại lôi ra một hộp dâu tây, vừa ăn vừa bắt chéo chân, nhìn Khúc Đồng đầy hứng thú.

Khúc Đồng nhận ra ngay những quả dâu tây trên tay anh ta, chẳng phải là loại cô đã gửi cho Hứa An sao? Tổng cộng chỉ có hai hộp, anh trai cô vậy mà chưa ăn hộp nào.

“Anh tôi đưa cho anh thù lao gì vậy?” Khúc Đồng tò mò.

Cô không tin rằng chuyện phạm pháp như làm giả thân phận lại có thể giải quyết chỉ bằng hai hộp dâu tây.

“À, còn có loại thuốc ổn định tinh thần lực đang hot trên mạng gần đây nữa. Thằng nhóc Hứa An đó đúng là vận khí tốt, trời xui đất khiến mà kiếm được một lọ.” Lượng ca lại khá hào sảng, nói chuyện cắn hạt dưa với Khúc Đồng.

“Cái quang não của cô không rẻ đâu nha, anh cô cũng chịu chi thật. Loại thuốc này đúng là hàng tốt, bán lại một cái là kiếm lời cả triệu tinh tệ không thành vấn đề.”

Khúc Đồng: “……”

Đen như vậy luôn?

Khúc Đồng suýt chút nữa cắn phải miếng thịt trong miệng mình.

Đúng là khổ vì không có tiền mà!

Nếu cô có tiền mua một lọ thuốc tinh thần lực cao cấp về thử, thì đã không đến mức định giá thấp như vậy...

Thần sắc của Khúc Đồng lọt vào mắt Lượng ca, anh ta tưởng cô ngại quang não đắt, bèn cười nói với vẻ không cho là đúng: “Em gái à, đây là chợ đen đấy, cũng chỉ vì tôi quen biết anh trai em thôi, chứ không thì cái quang não cao cấp nhất này của em, có tiền cũng chưa chắc mua được đâu.”

Khúc Đồng liếc hắn một cái, ánh mắt nhàn nhạt.

Anh đoán xem tôi có tin không.

“Haha, cô em này thú vị thật, đúng là do lọ thuốc anh trai em đưa ra quá hấp dẫn.” Anh ta cười lớn, đứng dậy. “Đi thôi, anh trai đưa em ra ngoài.”

Khúc Đồng đi theo sau Lượng ca, bước ra khỏi quán bar.

Lượng ca ném một quả dâu tây vào miệng, cười cợt nhả nói: “Nhìn mặt mũi anh trai em, hai ta thêm quang não đi. Sau này có việc gì thì cứ tìm anh, loại trái cây chất lượng này, gửi thêm cho anh nhiều vào nhé.”

Khúc Đồng: “……”

Cuối cùng Khúc Đồng vẫn dùng tài khoản chính của mình thêm Lượng ca. Lượng ca đại danh tên là Hách Lượng, tên hay thật... Quả nhiên là một anh đẹp trai.

Mở quang não ra nhìn, tính theo giờ Thủ đô tinh, đã hơn 1 giờ sáng rồi.

Trừ khu vực xung quanh vũ trường, trên đường phố cơ bản không thấy bóng người. Khúc Đồng đặt khách sạn lớn nhất gần đó, trước tiên ngủ lại một đêm.

Dựa theo phương pháp trong ký ức, cô đặt xe trên Tinh Võng. Chẳng bao lâu, một chiếc xe bay công cộng đã dừng lại ngay trước mặt cô.

Khúc Đồng kéo chiếc mũ vành màu kaki sụp xuống, hai tay đút túi, bước lên xe bay.

Xe bay công cộng không người lái, kích thước không lớn. Chiếc Khúc Đồng gọi chỉ có hai chỗ ngồi.

Xe bay tinh tế có lớn có bé, vừa có thể chạy trên mặt đất, vừa có thể bay lơ lửng trong không trung, nhưng không bay quá cao, thích hợp cho những hành trình ngắn.

Điều khiển xe bay không cần bằng lái. Trẻ em ở thời đại tinh tế, khi mới vài tuổi đã bị yêu cầu học lái xe bay một cách bắt buộc. Những ai học không được hoặc thuộc nhóm người đặc biệt sẽ có ghi nhận trong hệ thống, hệ thống kiểm soát trung tâm sẽ không cho phép họ tiếp xúc với khoang điều khiển.

Khúc Đồng thì lười, bèn chọn luôn chế độ lái tự động.

Tốc độ xe bay nhanh hơn ô tô thời hiện đại nhiều, cũng không cần chờ đèn xanh đèn đỏ.

Chế độ lái tự động thường không cần lo lắng về sự cố giao thông vì chúng có hệ thống dẫn đường thống nhất và vệ tinh theo dõi điều phối.

Nhưng một chùm tia laser bắn tới từ phía đối diện thì không nằm trong phạm vi hệ thống có thể xử lý.

Khúc Đồng mắt thấy tay nhanh, nắm chặt vô lăng, quay ngoắt hướng lái. Tia plasma sượt qua vỏ ngoài xe bay trong gang tấc. Chiếc xe bay mất cân bằng lao về phía vỉa hè, phát ra tiếng phanh chói tai.

Khúc Đồng không bị thương gì, ý thức được tình huống không ổn, lập tức ra khỏi xe, thoắt ẩn vào góc tường khuất bóng tối.

Ánh mắt Khúc Đồng sắc bén, dõi chặt theo động tĩnh trên đường.

Đèn đường hai bên đã bị phá hỏng vài cái, lờ mờ nhìn thấy mấy bóng đen đang chạy trốn. Phía sau họ là lực lượng đặc cảnh mặc đồng phục đang truy đuổi.

Bất ngờ, phía trước lóe lên một luồng sáng tím lam nổ tung, chặn đứng đám người đang chạy.

Một chiếc xe bay màu trắng bạc từ một con phố khác lao ra, chắn phía trước.

Cánh cửa kính xe bay được đẩy ra một nửa, một người đàn ông với khí chất lạnh lùng bước xuống. Dáng người cao lớn, lưng thẳng tắp, cúc áo quân phục cài kín đến tận cổ, vô cùng chỉnh tề. Giữa hàng mày tràn đầy sự lãnh đạm, chỉ cần đứng ở đó thôi cũng toát ra vài phần cảm giác thanh lãnh, cấm dục.

Là hắn!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc