Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khúc Đồng im lặng một lúc, không trả lời ngay.
Cung Vân tiếp tục nói: "A Lê tiểu thư có thể bàn bạc với thầy của mình, chúng tôi có thể cam đoan tuyệt đối bảo mật thân phận của cô và thầy, quan hệ cung ứng tiêu thụ có thể duy trì lâu dài, ổn định, công bằng minh bạch. Trong trường hợp cần thiết, chúng tôi cũng có thể cung cấp hỗ trợ kỹ thuật và bảo vệ an ninh."
"Ông là người của quân bộ?"
Điều kiện này, người bình thường không thể nào đưa ra được.
"Đúng vậy, tôi là Cung Vân, Đoàn trưởng Quân đoàn số Hai, thành tâm đề xuất hợp tác với A Lê tiểu thư và thầy của cô."
Khúc Đồng giật mình kinh ngạc. Cung Vân, gia chủ của mẫu tộc Hoàng hậu, năm nay đã ngoài 200 tuổi, từng là cường giả tinh thần lực cấp SSS, nhậm chức Đoàn trưởng Quân đoàn số Hai, đồng thời kiêm nhiệm Tổng chỉ huy bộ đội biên phòng. Tức là, ngoài Quân đoàn Một và Quân đoàn Sáu, ông có thể điều phối chung toàn bộ lực lượng quân bộ còn lại.
Chẳng trách ông có thể dễ dàng đưa ra những điều kiện ưu đãi đến vậy.
Việc ông trực tiếp tiết lộ thân phận ngay lập tức cho thấy sự thành ý của ông là rất đủ. Khúc Đồng có chút động lòng.
"Nhưng thuốc thầy tôi làm được cũng không có nhiều." Việc chế tác loại dược tề này rất tốn tinh thần lực, cho dù tinh thần lực của cô đã hoàn toàn hồi phục, cung cấp cho quân đội vẫn là xa xa không đủ.
"A Lê tiểu thư cứ yên tâm, chúng tôi không có yêu cầu ép buộc về số lượng, hoàn toàn dựa trên ý nguyện của chủ hàng."
Tốt đến vậy sao?
"Vậy được, tôi sẽ hỏi ý thầy tôi."
"Tốt, cảm ơn A Lê tiểu thư đã chuyển lời. 18 lọ thuốc cô đang có trên tay chúng tôi xin lấy hết, xin hỏi thanh toán tiền hàng bằng cách nào?"
Lúc này Khúc Đồng mới nhớ ra, cửa hàng vẫn chưa được gỡ niêm phong, trước đó tất cả khoản tiền thu về đều thông qua tài khoản của cửa hàng và được bảo mật tuyệt đối. Cô không thể chuyển khoản trực tiếp để lộ tài khoản cá nhân của mình, mà cô lại không có kênh thu tiền nào khác.
Xem ra phải tìm cách tạo một tài khoản với thân phận mới. Việc thu tiền thế nào lại làm khó cô.
Khúc Đồng đành tùy ý bịa ra một lời nói dối: "18 chai thuốc này phần lớn vẫn là thầy tôi đang giữ, tạm thời chưa thể giao hết cho các vị được. Nếu các vị không vội, chúng ta hẹn một thời gian gặp mặt, đến lúc đó tôi sẽ đích thân đến đưa cho các vị, tiện thể trao đổi về công việc hợp tác luôn."
Cung Vân chỉ cho rằng đối phương cẩn thận, chưa thể tin tưởng ông hoàn toàn, cũng không nghĩ ngợi nhiều. Huống hồ bản thân ông vốn dĩ cũng có ý muốn gặp mặt trực tiếp, dù sao chuyện này quan hệ trọng đại, tốt nhất là có thể diện kiến vị dược tề sư kia.
Khúc Đồng có ấn tượng khá tốt với vị chỉ huy trưởng này, ông ấy không hề tỏ vẻ cao cao tại thượng mà tạo cảm giác thoải mái, bình đẳng khi giao tiếp. Dù là vì lý do cô bịa ra thầy mình hay nguyên nhân gì khác, đối phương đã dành sự tôn trọng rất lớn cho một cô gái nhỏ như cô.
Cung Vân lại nói: "Trước đó, không biết cô có thể bán cho chúng tôi trước một lọ thuốc để thử nghiệm không?"
Khúc Đồng cảm thấy yêu cầu này rất hợp lý, không có lý do gì để từ chối. Dù gì thì những vật phẩm sử dụng trong quân đội đều là những thứ cực kỳ quan trọng, chắc chắn phải trải qua nhiều khâu xét duyệt gắt gao.
Nhưng Khúc Đồng vẫn không đưa tài khoản cho đối phương, chỉ nói lần sau thanh toán tiền cùng lúc.
Đối phương gửi mã hóa truyền tống đến, Khúc Đồng hào phóng tặng thẳng hai bình thuốc qua đó.
Bên kia, sau khi cúp liên lạc, Cung Vân vỗ vỗ vai Phỉ Văn Tinh, rồi cùng Phỉ Trạch hỏa tốc quay về quân bộ.
"Anh, vẻ mặt đó của chỉ huy trưởng là có ý gì?"
"Em lập công lớn rồi."
Phỉ Văn Dương nâng tay, phủi phủi góc áo rồi bước ra khỏi phòng thí nghiệm, bỏ lại Phỉ Văn Tinh vẫn còn ngây ngốc chưa kịp phản ứng.
Nghỉ phép xong, hắn cũng nên quay lại quân bộ rồi.
Khúc Đồng đứng trước khu vườn rau xanh mướt, trên tay cầm vòi nước tưới cây. Những luống rau mầm tươi non, căng mọng, chỉ sau vài ngày ngắn ngủi đã nở ra những chùm hoa nhỏ. Chuyện này có thể rất kỳ lạ ở Lam tinh, nhưng trong thời đại tinh tế thì hoàn toàn bình thường, con người đã sớm nghiên cứu ra đủ loại dung dịch thúc sinh trưởng, có thể rút ngắn đáng kể chu kỳ phát triển của thực vật.
Những giọt nước trong veo, lấp lánh bắn lên những phiến lá, nhảy nhót, dưới ánh nắng còn tạo thành bóng dáng cầu vồng mờ ảo.
Thế nhưng người tưới cây thì đã đứng ngẩn ra một lúc lâu, ánh mắt hơi trống rỗng, như đang thất thần nhìn vào khoảng không.
Mãi đến khi tiếng chuông cuộc gọi vang lên phá tan sự yên tĩnh, Khúc Đồng mới giật mình hoàn hồn, tắt vòi nước rồi nhận cuộc gọi video.
“Em gái, em đang làm gì đó?”
Cuộc gọi vừa kết nối, giọng Hứa An đã truyền tới. Khác hẳn mọi khi, niềm vui trong giọng anh rõ ràng đến mức lộ ra ngoài.
“Đang tưới rau thôi.” Khúc Đồng đáp rất thẳng thắn.
Camera cũng xoay về hướng vườn rau trước mặt.
Phía trước màn hình của Hứa An là một mảng xanh mướt. Vườn rau tuy không lớn, nhưng từng gốc rau mầm đều tràn đầy sức sống, khiến anh không khỏi sững sờ.
“Mấy thứ này đều do em tự trồng?”
"Đúng vậy."
Khúc Đồng ngồi xổm bên mép vườn rau, tỉa nụ hoa cho cây quất kim, trả lời rất tùy ý.
Hứa An che màn hình quang não lại, tìm một nơi yên tĩnh, rồi mới hỏi với vẻ mặt nghiêm túc: "Em gái, trái cây năng lượng em gửi cho anh trước đó, chính là do em tự trồng?"
“Đúng vậy.”
Khúc Đồng hào phóng thừa nhận. Mặc dù theo quy trình bình thường, không thể trồng ra cây táo chỉ trong vòng một tháng, nhưng chẳng phải vẫn còn thân phận cũ để lấp liếm sao? Nguyên chủ đã sống trên hành tinh này được ba năm cơ mà.
“Chuyện này còn ai biết nữa không?”
“Chắc là không, nơi này hoang vắng thế này, bóng người còn hiếm gặp..”
Nơi Khúc Đồng ở vốn rất hẻo lánh, thỉnh thoảng đi rèn luyện mới có thể vô tình gặp vài người, chứ cơ bản không ai bén mảng đến khu vực của cô. Lần trước khi Kỷ Toàn đến xây lại nhà, anh ta cũng chỉ khen cây cối của cô xanh tốt, nhưng không hề hay biết cô có thể trồng ra trái cây, chỉ nghĩ cô trồng để làm cảnh trong vườn.
Màn hình thoáng rung một cái, Hứa An mới nhận ra căn nhà rách nát ngày trước đã biến thành căn hộ nhỏ mới tinh. Nhưng nghĩ đến việc em gái có thể trồng ra trái cây năng lượng, thậm chí còn lấy ra được cả thuốc ổn định tinh thần lực, anh cũng không thấy có gì lạ lùng.
Dù trong lòng vẫn còn một vài nghi hoặc, nhưng anh cũng không tiện hỏi nhiều. Dù sao dì trước đây vốn là sinh viên ưu tú của Học viện Nông nghiệp, có lẽ đã dạy em gái một vài kỹ thuật gieo trồng cũng là chuyện bình thường.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn không nhịn được dặn dò:
“Sau này đừng để người khác tùy tiện vào sân nhà em. Chuyện em có thể trồng ra trái năng lượng… trừ người em thật sự tin tưởng, tuyệt đối đừng tùy tiện để lộ. Em hiểu không?”
“Ừm, em biết rồi.”
Khúc Đồng cũng đã suy nghĩ kỹ càng mới quyết định nói cho Hứa An. Người cô quen biết thật sự quá ít, chỉ có thể nhờ anh giúp.
“Anh, em có chuyện muốn nhờ anh.”
“Được thôi.” Hứa An không chút nghĩ ngợi liền đồng ý ngay.
Khúc Đồng bật cười, anh ấy không sợ cô đưa ra yêu cầu gì làm khó người khác sao?
“Hai tháng nữa em phải đi học, sau này em định mở một cửa hàng buôn bán trên Tinh Võng, muốn tìm một người giúp xử lý cái vườn rau này.”
Hứa An thấy việc này đúng là nan giải, anh đã từng ăn thực vật năng lượng do em gái trồng, đương nhiên hiểu rõ tầm quan trọng của nó. Ở thời đại tinh tế, không phải ai cũng có thể trồng được trái cây năng lượng, nếu không thì sinh viên học viện nông học đã chẳng chen chúc vỡ đầu cũng muốn vào làm việc tại Viện Khoa học Nông nghiệp.
“Những người trồng trọt ưu tú đa phần đều bị Nông Khoa Viện thu hút mất, mà lương họ cũng không thấp.” Hứa An giải thích sơ qua tình hình.
“Chỉ cần là người học nông nghiệp là được, không cần quá xuất sắc. Em chỉ cần người có thể chăm sóc vườn rau mỗi ngày, hỗ trợ em vận hành cửa hàng. Quan trọng nhất là nhân phẩm tốt, chịu chấp nhận đến tinh cầu xa xôi làm việc. Tiền lương… trong thời gian thực tập một tháng là 8.000 tinh tệ, sau khi chuyển chính thức thì một vạn tinh tệ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
