Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thân phận của Khúc Đồng bọn họ đã sớm điều tra qua, không nhìn ra bất kỳ vấn đề gì, đương nhiên trong đó cũng bao gồm tin tức về mẹ cô và cuộc sống hàng ngày trên hành tinh 1757.
“Biết rồi, thân là Hoàng hậu, chú ý dáng vẻ.” Hoàng đế đành chịu thua, nhưng trong mắt tràn đầy sự sủng nịch khi nhìn bà.
“Hừ! Anh cứ giữ cái vẻ cao lãnh đó đi, rồi chẳng đạt được gì đâu. Tính tình của Ngự Đình y hệt anh, 30 tuổi rồi còn chưa có vợ.”
Hoàng hậu châm chọc một cách tàn nhẫn.
Hoàng đế: “......”
Cái chuyện này không thể nào vượt qua được đúng không...
Chỉ một lát sau, bữa cơm này đã được giải quyết sạch sành sanh không còn thừa lại chút nào. Hoàng hậu ưu nhã lấy khăn lụa chấm khóe miệng, tâm tình sung sướng trả lời Khúc Đồng vài tin nhắn.
Hành tinh Abel.
Những người lính vừa kết thúc buổi thao luyện đang tốp năm tốp ba trở về căn cứ chuẩn bị nghỉ ngơi.
Tư Ngự Đình mặc một chiếc áo sơ mi màu rằn ri, trông thoải mái và tươi mới. Trên tay cầm chiếc khăn lông màu trắng vừa đi vừa lau tóc. Anh bước vào đại sảnh căn cứ. Các chiến sĩ khác thấy vậy sôi nổi chào hỏi, người đàn ông chỉ lạnh lùng gật đầu đáp lại.
Ở vị trí dễ thấy nhất giữa đại sảnh, bất ngờ mọc lên một gốc thực vật dây leo màu xanh lục.
“Lão đại, có bưu phẩm của anh này.”
Hùng Liệt với cơ bắp săn chắc ôm một cái thùng từ bên ngoài bước vào, phía trên cái thùng còn đặt một chiếc hộp vuông vức.
Tư Ngự Đình nhíu mày nghi hoặc: “Gửi từ đâu tới?”
Anh không nhớ mình có thứ gì cần nhận.
Hùng Liệt cũng không xem món đồ mình đang ôm, chỉ chất phác nói: “Gửi dịch chuyển từ hành tinh cấp thấp bên kia tới, địa chỉ bị ẩn rồi. Nó đến hơn hai tiếng rồi, tôi thấy nên tiện tay mang cho lão đại.”
Đúng lúc đó Thành Phong cũng từ phòng bước ra. Thuận tay lấy cái hộp trên thùng giấy của Hùng Liệt, anh ta tùy ý hỏi:
“Tinh cầu cấp thấp gửi tới? Mua đồ tốt gì sao?”
“Tôi không mua gì cả.” Giọng Tư Ngự Đình lạnh băng, rõ ràng không muốn tiếp chuyện.
Thành Phong nhướn mày: “Vậy mở ra xem thử?”
“Tùy ý.”
Nói xong câu đó, Tư Ngự Đình quay người đi về phía giàn dây leo.
Ở chung lâu, Thành Phong biết “tùy ý” của anh chính là đồng ý.
Anh ta lập tức bóc lớp băng dán niêm phong, xoay mở cái khóa trên miệng hộp.
Hùng Liệt cũng đặt cái hộp trong tay xuống, tò mò ghé lại nhìn.
“Cái hộp này trông rất giống hộp cơm mẹ tôi dùng để đưa cơm cho tôi ngày xưa.” Hùng Liệt nói.
“Hộp cơm à? Không phải Hoàng hậu nương nương gửi đồ ăn cho lão đại chứ?” Thành Phong suy đoán.
Theo tiếng “Cạch” một cái, hộp được mở ra.
“Đúng là đồ ăn thật, mùi này... cũng thơm thật đấy.”
“Di, có một tờ giấy này?”
Thành Phong quay đầu lại nhìn Tư Ngự Đình đang cẩn thận quan sát dây leo, thấy anh không quay đầu lại nhưng chắc chắn đã nghe thấy âm thanh bên này, bèn cầm lấy tờ giấy cuộn ở giữa mâm tròn ra xem.
“Để tôi xem nào, thời buổi này có cái gì không thể nói trên mạng thông tin, lại còn phải viết giấy tay.”
“Chào ông xã! Ông xã? A a a!!” Thành Phong vừa mới đọc lời mở đầu, tức khắc la hoảng lên, khiến những người lính rải rác xung quanh đều bước nhanh tụ tập lại phía này.
“Cái gì cái gì? Để tôi xem với!”
Hùng Liệt cũng kích động, chuẩn bị đưa tay ra giật lấy xem.
Tờ giấy lại bị một bàn tay khác rút đi mất.
Tư Ngự Đình đang đứng đằng sau họ với vẻ mặt lạnh tanh, lông mày hơi nhíu, lộ ra một tia sắc bén.
Thành Phong, Hùng Liệt và mấy chiến sĩ vây lại đó, nóng lòng nhìn Tư Ngự Đình, không kìm nén được ánh mắt đầy vẻ bát quái.
Tư Ngự Đình mở tờ giấy ra xem, chính giữa tờ giấy ngắn ngủi, vỏn vẹn hai câu không dài lắm: “Chào ông xã. Em là Khúc Đồng, ông xã có thể gọi em là Đồng Đồng, huấn luyện vất vả rồi, phải chú ý thân thể, làm cho anh chút đồ ăn ngon, thích không?”
Tư Ngự Đình xem xong, biểu cảm không tự giác cứng đờ.
“Lão đại, hắc hắc, là cô bé nào gửi thư tình cho anh vậy?” Hùng Liệt cười gian hỏi.
“Ông xã gì chứ, lão đại, anh kết hôn từ bao giờ vậy?” Thành Phong bắt được trọng điểm, vẻ mặt không thể tin được.
Mấy người khác lập tức như bừng tỉnh, đồng loạt “A~” một tiếng, rồi lại hành động nhất trí nhìn về phía Tư Ngự Đình.
Ánh mắt Tư Ngự Đình quét qua một vòng, mấy người ngay lập tức thu hồi ánh mắt.
“Lão đại anh minh thần võ, kết hôn là chuyện bình thường mà. Nào nào nào, xem thử chị dâu gửi đồ ăn ngon gì cho lão đại, để tôi chiêm ngưỡng chút.” Võ Canh vội vàng nịnh bợ lái sang chuyện khác.
“Đúng vậy, mở ra xem đi. Tôi cũng tò mò, ngửi mùi thơm từ nãy rồi.”
Thành Phong nhìn vẻ mặt Tư Ngự Đình, tuy rằng sắc mặt không tốt lắm, nhưng thấy anh không phản đối, vì vậy anh ta yên tâm mở hộp.
“Đây là gà hầm nấm đúng không nhỉ? Nhưng sao thịt gà biến dị này lại thơm thế chứ?”
“Món này cũng không tồi, ngửi là muốn ăn rồi, đây là trứng xào à?”
“Tay nghề chị dâu này, có nghề phết đấy chứ.”
“Trái cây! Ồ, món này hiếm đấy!”
“Vẻ ngoài thế này, so với mấy thứ tôi từng ăn còn ngon hơn nhiều.”
Mấy người nhiều chuyện mồm năm miệng mười. Tư Ngự Đình nghe thấy xưng hô "chị dâu", nhíu mày, nhưng vẫn chưa nói gì.
Thành Phong nhìn hộp mười mấy quả cà chua nhỏ, tròng mắt xoay chuyển, nhìn về phía Tư Ngự Đình cười xán lạn: “Lão đại, lâu lắm rồi tôi chưa được ăn trái cây năng lượng.”
Nội tâm: 【 Thật ra mấy hôm trước tôi mới ăn, chỉ là chưa ăn loại nào trông mê người như này thôi. 】
Tư Ngự Đình nhìn ánh mắt khao khát của mấy người, lạnh giọng: “Dịch năng lượng của bộ hậu cần khó uống lắm à?”
Hùng Liệt và mấy người khác đồng loạt gật đầu, chỉ có Thành Phong mờ mịt lắc đầu.
Tư Ngự Đình không nói gì thêm, xoay người bỏ đi.
Trong lòng mấy người một trận vui sướng. Làm cộng sự nhiều năm như vậy, tính tình của mấy anh em đã sớm hiểu rõ.
Hơn nữa thể chất lão đại cấp bậc cao, có dịch năng lượng chuyên dụng, rất ít thấy anh ấy ăn mấy thứ khác.
“Lão đại, của anh đây.”
Tư Ngự Đình bản năng xoay người, vươn tay, đón lấy thứ Thành Phong vừa ném tới.
“Mấy món khác chúng tôi chia nhau nhé, đa tạ lão đại đã hào phóng.” Thành Phong cười, nháy mắt với Tư Ngự Đình.
Tư Ngự Đình trở lại phòng, nhìn quả táo hồng hào trong tay, vốn không có mấy khẩu vị nhưng giờ anh lại cảm thấy mùi vị hẳn là không tồi.
Cắn một miếng.
Hương vị quả nhiên không tồi.
Năng lượng bên trong cũng nhiều hơn một chút so với loại Viện Khoa học Nông nghiệp cung cấp hàng tháng.
Anh lại nhìn tờ giấy trong lòng bàn tay, tiện tay đặt lên bàn, nghĩ đến sự việc mấy ngày hôm trước, trên khuôn mặt lạnh lùng hiện lên một tia không kiên nhẫn.
Ăn xong quả táo, anh lấy trí não và một chồng tài liệu giấy từ trong ngăn kéo ra.
Màn hình máy tính quang học chiếu 3D mô hình tàu chiến hạm nhảy lên phía trước. Người đàn ông khi thì gõ bàn phím, khi thì lật xem tài liệu, suy nghĩ kỹ lưỡng và bày mưu tính kế.
Cho đến khi quang não vang lên tiếng "tít tít" nhắc nhở, người đàn ông gõ thêm vài cái nữa, rồi đóng màn hình quang học lại, khóa trí não và tài liệu vào trong ngăn kéo, đứng dậy.
Bước đến mép giường, ánh mắt vô tình liếc thấy cuộn giấy trên mặt bàn, anh khựng lại hai giây, rồi quay lại giá sách phía sau bàn làm việc tìm ra một cái bình thủy tinh, ném tờ giấy vào trong.
Dị năng vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, Khúc Đồng mỗi lần sẽ tự chừa lại ba phần an toàn, rồi tìm chỗ nghỉ ngơi.
Đói bụng thì cô lấy nguyên liệu sẵn tại chỗ, tự mình làm chút đồ ăn đơn giản.
Mấy ngày nay cô đều ở trong rừng, không tiện đến trạm hậu cần, nên cũng không gửi đồ ăn cho Hoàng hậu và những người khác nữa.
Dù sao thì loại tâm ý này, biểu đạt một lần là được rồi. Bọn họ giàu có như vậy, cũng không thiếu một miếng ăn này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


