Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thượng Tướng Phu Nhân Vừa Ngoan Lại Vừa Dã Chương 13: Tạo Hảo Cảm

Cài Đặt

Chương 13: Tạo Hảo Cảm

Những chiếc hộp đóng gói đều là loại định chế, có thể giữ tươi thực phẩm rất tốt.

Hệ thống hậu cần hoàn thiện được thiết lập giữa các hành tinh, chia làm chuyển phát nhanh bình thường và cổng dịch chuyển. Lựa chọn cổng dịch chuyển thì chỉ mất hơn mười phút là có thể gửi đến nơi, đương nhiên phí hậu cần cũng tăng lên gấp mấy chục lần.

Cô tìm thấy địa chỉ hiện tại của Hoàng hậu nương nương trên danh bạ thông tin, với vẻ mặt phức tạp, cô chọn chế độ người nhận trả phí.

Nghĩ đi nghĩ lại, thật sự có chút ngượng ngùng, cô vẫn quyết định gọi điện cho Hoàng hậu nương nương.

Thông tin được kết nối, giọng nói thân thiết của Hoàng hậu nương nương lập tức truyền đến: “Là Đồng Đồng à, sống trên hành tinh 1757 thế nào rồi con?”

“Hoàng hậu nương nương đừng lo lắng, con vẫn ổn ạ.”

“Con làm gì mà khách sáo thế, con bây giờ nên gọi ta là Mẫu hậu chứ. Đúng rồi, tìm ta và phụ hoàng con có chuyện gì sao?”

Khúc Đồng cảm thấy hơi lạ lẫm với xưng hô này, có chút ngượng nghịu sửa lời: “Mẫu hậu, con làm chút đồ ăn, gửi cổng dịch chuyển qua cho người và phụ hoàng, lát nữa chắc sẽ đến. Nhưng mà... là người nhận trả phí ạ.”

Hoàng hậu lại không hề để ý mà bật cười, trông thập phần hiền hậu: “Đồng Đồng có lòng, lát nữa ta sẽ sai thị nữ đi lấy. Hoàng cung có cổng dịch chuyển chuyên dụng, không mất phí đâu, Đồng Đồng đừng lo lắng chuyện này. Rất nhiều nơi trong Đế quốc đều có thiết lập điểm dịch chuyển, bên Quân đoàn Thiên Lang của Ngự Đình cũng có đó.”

“Điện hạ Ngự Đình đã về hành tinh Abel chưa ạ?” Khúc Đồng nghe ra ý trong lời nói của Hoàng hậu, thuận miệng hỏi.

Hành tinh Abel là cứ điểm quân sự chủ yếu bảo vệ biên giới phía Đông của Tư Ngự Đình.

“Về rồi. Vừa đến nơi thôi. Con có thể liên lạc với Ngự Đình nhiều hơn nhé, Ngự Đình giống hệt phụ hoàng nó, thiếu mất một cọng gân. Con phải chủ động nhiều vào, bằng không con sẽ chịu thiệt thòi đấy.”

Khúc Đồng nghe được bên kia ống nghe có tiếng nam giới bất mãn lầm bầm, đoán được là Hoàng đế bệ hạ, có chút buồn cười nói: “Con biết rồi ạ, con cũng đã chuẩn bị đồ ăn cho Điện hạ Ngự Đình, nhưng không có địa chỉ dịch chuyển bên đó.”

“Đợi chút, ta sẽ gửi mã hóa điểm dịch chuyển của Bộ chỉ huy Quân đoàn Thiên Lang cho con ngay.”

Mặc dù Khúc Đồng không có tình cảm gì với người chồng này, nhưng đã ôm đùi người ta rồi thì vẫn cần tạo chút sự hiện diện.

Sau khi trò chuyện vui vẻ với Hoàng hậu một lát, Khúc Đồng gác máy rồi gửi thêm một phần đồ ăn cho Tư Ngự Đình. Mặc dù trong danh bạ có thể liên hệ trực tiếp, nhưng Khúc Đồng nhìn nhìn vẫn không dám bấm gọi, chỉ thêm một tờ giấy vào hộp đồ ăn để thăm dò thái độ của đối phương trước.

Gửi xong phần đồ ăn đã hứa cho ba vị fans, Khúc Đồng mới lấy bữa cơm trưa đã được giữ ấm ra ăn.

Cơm trắng tinh, món cà chua xào trứng chua ngọt, và canh gà thơm ngon phía trên còn nổi lấm tấm váng dầu màu vàng óng. Nếu có thêm chút kỷ tử hoặc hành ngò thì càng hoàn hảo, đáng tiếc cô không tìm được.

Tuy nhiên, đây đã là bữa ăn ngon nhất kể từ khi cô xuyên không tới đây, Khúc Đồng ăn vô cùng thỏa mãn.

Khúc Đồng hái tất cả những quả chín cho vào nhẫn không gian, chỉ để lại quả cuối cùng cắn ăn.

Nghỉ ngơi một lát rồi cô tiếp tục đi sâu vào trong rừng rậm.

Cô đã từng thử qua thuốc ổn định tinh thần, thật trùng hợp, loại thuốc này rất giống với công thức mà bác sĩ chủ trị kiếp trước đã dạy cô cách pha chế.

Chỉ cần tìm đủ dược liệu, cô hẳn có thể tự mình pha chế ra loại có hiệu quả tương tự.

Hoàng cung.

Hoàng đế Tư Thần đang xử lý công vụ, Hoàng hậu Cung Linh Vũ ở một bên trên trường kỷ cũng mở quang não làm gì đó, thỉnh thoảng lại trò chuyện hai câu với Hoàng đế, khung cảnh hết sức hài hòa.

Không lâu sau, một thị nữ bưng một hộp cơm tiến vào. Hoàng hậu mới gấp quang não lại, đứng dậy đi đến bên chiếc bàn nhỏ.

“A Thần, nghỉ ngơi một lát đi, đến xem Đồng Đồng gửi gì cho chúng ta ăn này.” Hoàng hậu gọi Hoàng đế bệ hạ đang làm việc.

Hoàng đế vẫn chưa ngẩng đầu khỏi công vụ, chỉ nói với giọng ôn hòa: “Em ăn đi, anh không đói. Anh xử lý xong việc này đã rồi nghỉ ngơi sau.”

Một lọ dịch dinh dưỡng cao cấp có thể cầm cự được một tuần nếu không vận động kịch liệt, cho nên cũng không cần ăn cơm thường xuyên. Hơn nữa, ông cũng không nghĩ đồ ăn Khúc Đồng gửi tới có thể ngon hơn đồ ăn trong hoàng cung. Đương nhiên, ông không có ý khinh thường tâm ý của Khúc Đồng.

Hoàng hậu cười cười, cũng không cưỡng cầu, mà đầy lòng hiếu kỳ mở hộp đồ ăn ra.

Hộp đồ ăn không lớn không nhỏ, chia làm ba tầng. Phía trên cùng tháo ra là chỗ để bộ đồ ăn, ở giữa còn có một cái mâm tròn.

Vừa mở hộp ra, Cung Linh Vũ đã cảm thấy không đúng. Nghe mùi hương thơm ngào ngạt lan tỏa ra, ánh mắt Hoàng hậu sáng lên.

Mở tầng thứ nhất, thấy trong đó là hai chén sứ trắng đựng canh gà, vẫn đang bốc hơi nóng. Nước canh toàn bộ có màu vàng óng, tỏa ra mùi hương tươi ngon đậm đà, kích thích vị giác.

Nóng lòng mở tầng thứ hai, là một chén cà chua xào trứng và hai chén cơm nhỏ.

Mặc dù không tinh xảo bằng mỹ thực trong hoàng cung, nhưng chỉ ngửi mùi hương này thôi, Hoàng hậu đã biết hai món ăn này không hề đơn giản. Đầu bếp đặc biệt được hoàng cung thuê cũng không làm ra được hương vị mỹ vị này.

Đang tò mò món thứ ba là gì?

Hoàng hậu lại ngạc nhiên nhìn hai hộp nhựa trong suốt đựng trái cây.

Hai quả táo lớn và đỏ mọng, nhìn là biết mọng nước, giòn ngọt ngon miệng. Một hộp cà chua bi đỏ rực, viên nào viên nấy căng mẩy, nhìn đã thấy giá trị xa xỉ.

So với trái cây năng lượng chuyên cung cấp cho hoàng cung của Viện Khoa học Nông nghiệp, chúng không hề kém cạnh chút nào.

Trong sự kinh ngạc, đáy lòng bà cũng dâng lên một sự ấm áp.

Đứa nhỏ này, thật phí tâm.

“A Thần, anh chắc chắn là không ăn chứ?”

Hoàng hậu ngẩng đầu lên, vừa vặn đối diện với ánh mắt nhìn qua của Hoàng đế. Đôi mắt hồ ly xinh đẹp cong thành hình trăng non, giọng điệu mang theo vẻ trêu chọc.

Ngay từ lúc mùi hương phiêu tán ra, Hoàng đế đã không nhịn được nhìn qua, nhưng sự giáo dưỡng tốt đẹp khiến ông vẫn duy trì phong thái thân sĩ, chỉ tò mò nhìn.

Không đợi Hoàng đế mở miệng, Hoàng hậu nói tiếp: “Hoàng đế bệ hạ của chúng ta kim tôn ngọc quý, lại bận rộn công vụ, vẫn là để một mình em nếm thử tâm ý của Đồng Đồng đi. Lát nữa có người đừng có hối hận đó.”

Nói rồi, Hoàng hậu cũng không quá chú trọng hình thức, cầm lấy cái muỗng và uống một chén canh gà. Uống một ngụm xong, bà còn đầy vẻ dư vị mà than thở một tiếng.

Hoàng đế: “......”

Nghe mùi hương khiến người ta thèm ăn trong không khí, Hoàng đế yên lặng nuốt một ngụm nước bọt, buông công vụ trong tay xuống, đứng dậy đi về phía Hoàng hậu.

Chờ đến khi nhìn thấy hai hộp trái cây kia, trên khuôn mặt tuấn tú của Hoàng đế cũng không khỏi hiện lên sự kinh ngạc.

Hoàng hậu thấy Hoàng đế ngồi đối diện mình, liếc mắt nhìn một cái đầy giận dỗi.

Xí, cái đức hạnh này!

Hoàng đế đã sớm quen rồi, không chút xấu hổ cầm lấy một quả cà chua bi bỏ vào miệng.

Nước trái cây bung ra trong miệng, vị ngọt thanh xen lẫn chút chua, chua ngọt ngon miệng. Ngay cả lứa quả tốt nhất do Viện Khoa học Nông nghiệp trồng ra cũng chỉ đến thế mà thôi.

“Cũng không biết cô nhóc Khúc gia này làm sao có thể kiếm được loại trái cây năng lượng tươi mới như vậy chứ?”

Hoàng hậu thỏa mãn nuốt xuống một miếng cà chua xào trứng, trừng mắt nhìn Tư Thần một cái cảnh cáo: “Mặc kệ con bé kiếm được từ đâu, có phần tâm ý này anh phải đón nhận cho tốt, bớt đánh chủ ý lung tung. Cô con dâu Đồng Đồng này không kiêu ngạo không nóng nảy, ngoan ngoãn dễ bảo, em nhìn rất thích, anh không được làm hỏng việc của lão nương này đâu đó.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc