Cậu bé sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt. Thấy bát hoành thánh đã bị ăn sạch sành sanh, cậu bé liền òa khóc nức nở.
"Hu hu hu, con cũng muốn ăn hoành thánh, con cũng muốn ăn!"
"Bố mẹ quá đáng lắm, quá đáng lắm!"
"Hu hu, con sẽ mách ông bà nội…"
Đôi vợ chồng chẳng hề sợ hãi chút nào. Dáng vẻ mặt dày vô lại của họ thoạt nhìn cực kỳ đáng đòn.
"Con cứ mách đi, con cứ mách đi. Cho dù con có mách ông bà nội thì ông bà cũng hết cách thôi. Ông bà nội phải mất hai ba ngày mới tới nơi, nhưng bố mẹ đánh con thì chỉ cần một cái chớp mắt…"
Nghe câu này đứa trẻ lập tức nín khóc, cũng không làm ầm ĩ nữa. Cậu bé ngấn nước mắt, ấm ức nhìn ông bố bà mẹ không đáng tin cậy của mình. Cô gái nhỏ nhìn thấy anh rể và chị gái như vậy đành bất lực thở dài. Cô bước qua bế đứa trẻ rời khỏi chốn thị phi này.
"Đừng khóc nữa, lát nữa chúng ta sẽ xuống lầu xem thử hôm nay người chị xinh đẹp kia có ra dọn hàng không."
"Không thèm bố mẹ thúi, con muốn đi với cô cơ."
Ai ngờ hai người này lại cười hì hì:
"Sinh hoạt phí của cô con chẳng còn bao nhiêu đâu. Bố mẹ đi thì mới có tiền mà trả chứ."
Nghe thấy lời này, đứa trẻ lập tức nghẹn họng. Sao trên đời lại có đôi bố mẹ đáng ghét thế này cơ chứ? Cô gái nhỏ cũng liếc nhìn anh chị mình, khóe môi khẽ giật giật. Hèn chi tính cách cháu trai mình lại tăng động như vậy, hóa ra là có người lớn làm gương.
Không lâu sau, tài khoản Alipay của cô gái nhỏ nhận được khoản chuyển khoản hai ngàn tệ.
"Khoảng thời gian này vất vả cho em rồi. Cứ dẫn đứa nhỏ đi ăn uống thoải mái đi, đây là tiền sinh hoạt phí."
Nói xong, cô liền thấy chị gái chớp chớp mắt với dáng vẻ có chút tinh nghịch.
…
Kiều Yên Nhiên đã hầm nước dùng từ sớm. Nước hầm từ ba con gà mái già tỏa ra mùi thơm ngào ngạt nức mũi. Sau khi hầm xong, Kiều Yên Nhiên bắt tay vào làm nhân hoành thánh tôm tươi. Cô gói một phần rồi mang đến cho bác bảo vệ.
Lúc đầu bác bảo vệ vẫn chưa phản ứng kịp, đợi đến khi hoàn hồn thì đã ăn vào miệng rồi. Hoành thánh tôm tươi dai giòn sần sật. Cắn một miếng còn có thể ngửi thấy mùi nước dùng thơm lừng. Nước luộc gà ấm nóng kết hợp cùng vị tươi ngọt của hoành thánh quả thực là sự kết hợp hoàn hảo.
Thịt tôm mềm dai, vỏ hoành thánh trơn tuột, nước súp ngọt thanh. Cắn một miếng, vị tươi, hương thơm cùng độ mướt trơn đan xen vào nhau, cảm giác cả người đều ấm áp hẳn lên. Kiều Yên Nhiên tiện tay làm cho mình một phần, mùi vị quả thực rất ngon.
Ăn uống no say, cô bắt đầu nghiền trứng muối. Cô dùng máy xay để đánh nhuyễn hai phần ba số trứng muối, một phần ba còn lại thì nghiền thủ công để giữ lại độ lợn cợn khi nhai. Sau đó, cô trộn đều hai phần trứng muối này với nhân thịt rồi nêm nếm gia vị.
Lần nêm nếm này phải cho ít muối lại một chút, bởi vì bản thân trứng muối đã có sẵn vị mặn. Mùi vị đã được điều chỉnh xong xuôi, tạo thành hai chậu nhân đầy ắp. Kiều Yên Nhiên tính nhẩm một chút, số nguyên liệu này có thể làm ra ít nhất hai trăm phần hoành thánh, chắc hẳn sẽ bán được lâu hơn.
Làm nhân xong, Kiều Yên Nhiên tiện tay nấu thêm cho mình một bát hoành thánh trứng muối. Mùi vị không hoàn toàn giống với trong ký ức, thậm chí còn ngon hơn rất nhiều. Nhân thịt hòa quyện cùng mùi thơm đậm đà của trứng muối, thỉnh thoảng còn cắn phải chút trứng muối lợn cợn bùi bùi. Mùi vị tươi ngon lan tỏa bốn phía, thật sự quá hấp dẫn.
Vỏ hoành thánh mỏng manh cất giấu phần nhân tươi rói. Khi dùng thìa múc lên, viên hoành thánh trông như một chú cá vàng nhỏ đang bơi lội trong thìa. Lớp vỏ tựa như chiếc đuôi cá, cứ thế trơn tuột chui thẳng vào cuống họng.
Các loại nhân khác nhau mang đến hương vị riêng biệt, nhưng đều ngon miệng và kích thích vị giác như nhau. Kiều Yên Nhiên ăn đến mức không thể dừng lại được. Trước khi dọn hàng, cô đã ăn xấp xỉ hai bát hoành thánh to, lấp đầy cái bụng đói của mình.
Thấy thời gian đã hòm hòm, cô canh đúng mười một giờ như hôm qua rồi lái chiếc xe ba gác điện đến chỗ bày hàng cũ.
Ở một diễn biến khác, tầm mười giờ sáng, hai vợ chồng trẻ đã dẫn theo em gái và con trai xuống khu vực dọn hàng dưới lầu. Bọn họ nhìn thấy quanh đây đã có không ít người tụ tập. Tất cả đều đang rướn cổ mong ngóng bên lề đường.
Cô gái nhỏ nhìn thấy chủ sạp mì lạnh nướng quen thuộc, liền lên tiếng hỏi:
"Chú ơi, sạp bán hoành thánh bên cạnh chú hôm nay khi nào mới dọn hàng vậy?"
Chủ sạp mì lạnh nướng cũng không biết bản thân đã phải trả lời câu hỏi này bao nhiêu lần rồi, cả khuôn mặt lộ rõ vẻ lạnh nhạt. Ông cất giọng cứng ngắc:
"Không biết, hôm qua cô ấy mới tới lần đầu. Hôm qua tầm hơn mười một giờ cô ấy mới dọn hàng, mọi người đợi thêm lát nữa đi."
Cô gái nhỏ nhìn sang bên cạnh rồi lại nhìn chủ sạp mì lạnh nướng. Nhìn dáng vẻ này, chắc hẳn chú ấy đã bị hỏi đi hỏi lại rất nhiều lần rồi. Tìm được một chỗ trống, cô dắt cháu trai ngồi xuống, kiên nhẫn chờ đợi chủ sạp hoành thánh xuất hiện.
Tầm hơn mười một giờ, Kiều Yên Nhiên lái chiếc xe ba gác điện đến vị trí quen thuộc. Xe còn chưa dừng hẳn, cô đã thấy một cô gái trẻ dắt theo một đứa bé đứng chực sẵn trước sạp.
"Cô chủ ơi, lấy cho tôi tám phần hoành thánh, mỗi vị lấy bốn phần nhé."
Kiều Yên Nhiên nhìn cô gái nhỏ không biết nhảy ra từ ngóc ngách nào, trên tay còn dắt theo một cậu bé. Dáng vẻ này quả thực rất quen mắt. Đây chẳng phải là vị khách đầu tiên của ngày hôm qua sao.
Kiều Yên Nhiên mỉm cười:
"Hôm qua cô là vị khách đầu tiên của tôi, không ngờ hôm nay cô vẫn là người mở hàng."
Tự dưng cô cảm thấy có chút cảm động râm ran! Đột nhiên, từ đâu túa ra một đám đông, bọn họ lao thẳng đến trước sạp hàng.
"Cô chủ, tôi muốn mua hoành thánh!"
"Thèm nhớ suốt cả một đêm rồi, cô chủ ơi, cuối cùng cô cũng tới!"
"Hu hu hu, cô có biết những tháng ngày không có hoành thánh tôi đã sống thế nào không?"
"Cô chủ ơi, tôi lấy mười phần, mỗi vị năm phần nhé."
Lúc này, Kiều Yên Nhiên vội vàng lên tiếng nhắc nhở đám đông:
"Hôm nay không có hoành thánh thịt tươi đâu nhé. Hôm nay tôi bán hoành thánh tôm tươi và hoành thánh trứng muối, mọi người cứ chọn mua theo khẩu vị nha."
Trong phút chốc, vài người từng ăn hoành thánh ngày hôm qua chợt im bặt. Đặc biệt là cô gái nhỏ đứng hàng đầu, vừa nghe tới hoành thánh trứng muối liền đứng hình mất vài giây. Trứng muối và hoành thánh cũng có thể kết hợp với nhau sao?
Sao cứ có cảm giác sai sai thế nào ấy nhỉ?? Cái này thực sự ăn ngon sao?
Gương mặt cô gái ngập tràn vẻ nghi hoặc, đầu óc bắt đầu hoạt động hết công suất. Dù vậy, cuối cùng cô vẫn lựa chọn tin tưởng tay nghề của Kiều Yên Nhiên.
"Vậy lấy bốn phần hoành thánh tôm tươi và bốn phần hoành thánh trứng muối, chúng tôi ăn luôn bây giờ."
Kiều Yên Nhiên gắn cố định ống kính livestream rồi gật đầu.
"Hoành thánh tôm tươi hai mươi tệ một phần, hoành thánh trứng muối mười tám tệ một phần, tổng cộng là một trăm năm mươi hai tệ. Nể tình hai ngày liên tiếp cô đều là người mở hàng, tôi làm tròn lấy một trăm rưỡi thôi nhé."
Âm báo tiền về tài khoản vang lên, Kiều Yên Nhiên nhanh tay cho hoành thánh vào nồi. Những người xếp hàng phía sau cũng vội vã nối gót.
Đúng lúc này, đám đông đang chờ đợi món hoành thánh chợt nhìn thấy một con chim khổng lồ đứng chễm chệ ngay trên quầy hàng. Nó phát ra tiếng kêu ríu rít đinh tai.
"Nhân loại, tôi đến rồi, tôi đến để bầu bạn với cô đây!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

