Tiếng va đập "cạch cạch cạch" vang lên liên hồi. Chú mèo cá trong lòng Kiều Yên Nhiên cảnh giác nhìn về phía cửa sổ. Nó lập tức bày ra tư thế chiến đấu. Ánh mắt nó nhìn chằm chằm vào con chim lớn kia, trông có vẻ như sẵn sàng lao lên vồ lấy kẻ thù chung là hạc trắng phương Đông bất cứ lúc nào.
"Loài người, chị phải cẩn thận một chút, em sẽ bảo vệ chị thật tốt!"
"Chỉ là một con chim lớn mà thôi!"
Kiều Yên Nhiên xoa đầu chú mèo cá. Sau khi chắc chắn cửa sổ sẽ không bị húc hỏng, cô muốn thử giao tiếp với con chim lớn này. Thế nhưng cô phát hiện con chim kia hoàn toàn không thể giao tiếp, nó chỉ đắm chìm trong thế giới của riêng mình.
"Vợ ơi, vợ ơi, anh xin lỗi, anh không cứu được em rồi!"
"Hu hu hu, không có em thì anh biết sống sao đây."
"Không có em, làm sao anh nuôi lớn được đám nhỏ kia. Sau này anh biết đi bắt cá cùng ai đây, anh thảm quá mà."
Nó vừa lải nhải vừa khóc lóc ỉ ôi khiến khóe môi Kiều Yên Nhiên giật giật. Nếu cô không thể giao tiếp với nó, vậy đành để kẻ có thể giao tiếp ra mặt.
Trở lại phòng, cô thấy mèo mẹ đã tỉnh táo. Nó đang cảnh giác bảo vệ những đứa con của mình. Con hạc trắng phương Đông cái nghe thấy tiếng ồn cũng tỉnh dậy. Chẳng qua do vết thương trên người, nó không thể cử động được, chỉ đành lo lắng nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Nhân loại lương thiện, thực sự xin lỗi, là tôi đã mang đến rắc rối cho cô."
Hạc trắng phương Đông cũng không ngờ tới chuyện này. Nó mới biến mất có một ngày mà bạn đời của nó lại có thể tìm được đến tận đây.
Kiều Yên Nhiên xoa đầu con chim lớn: "Không sao đâu. Cô nói với anh ta một tiếng đi, cứ đâm sầm vào cửa sổ mãi như thế thì cửa sổ không sao, nhưng anh ta thì có chuyện đấy."
Kiều Yên Nhiên ôm hạc trắng phương Đông ra ngoài, đứng sát bên bệ cửa sổ. Cô liền nghe thấy con hạc trắng trong lòng phát ra những tiếng kêu ríu rít. Hai con chim lớn cứ thế bắt đầu nói chuyện với nhau.
Chú mèo cá và mèo mẹ không hiểu được cuộc gọi mã hóa của hai con chim lớn. Thế nhưng Kiều Yên Nhiên lại nghe vô cùng rõ ràng.
"Anh đang làm cái gì vậy? Đồ vô dụng nhà anh đúng là chưa làm được việc gì nên hồn đã phá hỏng bét."
"Tôi đang dưỡng thương ở nhà của nhân loại. Dưỡng thương xong tôi sẽ về. Trong thời gian này anh hãy chăm sóc tốt cho mấy đứa nhỏ."
Con hạc trắng đực ủ rũ đứng trên khung ngoài bệ cửa sổ, rầu rĩ trả lời vợ mình.
"Vợ ơi, em đi lâu quá chưa về, anh cứ tưởng em xảy ra chuyện rồi."
"Vết thương của em còn đau không?"
"Hu hu hu, đều tại anh vô dụng, lại để em bị nhân loại bắt mất."
"Em yên tâm, anh nhất định sẽ canh chừng cho em…"
Hai vợ chồng chim lưu luyến không rời, cứ thế nhìn nhau đắm đuối. Kiều Yên Nhiên cảm thấy bản thân lúc này giống hệt bà mẹ chồng độc ác đang chia rẽ tình cảm đôi lứa. Nghĩ tới đây, cô không khỏi cạn lời, buông một tiếng thở dài.
Bỏ đi bỏ đi, tức giận với động vật bảo tồn cấp một làm gì cơ chứ. Cả nhà chúng đều là quốc bảo cả rồi.
Cô lên tiếng: "Hay là hai người mang mấy đứa nhỏ qua đây đi. Chỗ tôi vẫn đủ chỗ tiếp đón mọi người. Hơn nữa, chi phí ăn uống của các người đã có nhà nước lo. Chờ dưỡng thương xong xuôi, mọi người có thể tự rời đi."
Con chim đực ngoài cửa sổ nghe thấy câu này liền nhìn vợ mình, ánh mắt toát ra vẻ ngu ngốc vô cùng thuần khiết. Lại có cả chuyện tốt như thế này sao? Kiều Yên Nhiên chẳng cần dùng kỹ năng cũng nhìn thấu suy nghĩ của nó.
Kiều Yên Nhiên nhủ thầm trong bụng. Thôi bỏ đi, đây là đồ phế vật được bảo tồn cấp một quốc gia cơ mà…
Sau khi bàn bạc xong, chỉ mười mấy phút sau, con hạc đực đã tha ba đứa nhỏ tới. Ba con chim non đói lả kêu gào thảm thiết. Trông dáng vẻ của chúng, có lẽ đã nhịn đói suốt một khoảng thời gian dài.
Kiều Yên Nhiên cam chịu đi vào bếp. Cô lôi chỗ cá và ức gà ăn dang dở trong tủ lạnh ra, cắt thành từng miếng nhỏ. Cô vừa đút thức ăn cho bầy chim non, vừa nghe chim cái mắng chim đực.
Cảm giác lúc này thật sự vô cùng thoải mái. Đêm hôm khuya khoắt dám làm phiền người khác ngủ, bị mắng như vậy là đáng lắm. Sự bực bội trong lòng Kiều Yên Nhiên lập tức tan biến không ít.
Thấy mấy đứa nhỏ đã ăn hòm hòm, cơn buồn ngủ của Kiều Yên Nhiên liền ập tới. Cô dùng khăn lông làm một cái ổ đơn giản rồi đặt vào trong thùng giấy. Hạc trắng đực ở lại canh chừng bầy con.
Sắp xếp xong xuôi, Kiều Yên Nhiên ôm chú mèo cá trở về phòng, chẳng bao lâu đã chìm vào giấc ngủ. Trước khi nhắm mắt, trong đầu cô vẫn còn lấn cấn suy nghĩ xem mình có quên mất chuyện gì không. Thôi mặc kệ đi, chắc cũng chẳng phải chuyện gì to tát…
Sáng sớm hôm sau, Kiều Yên Nhiên không bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức mà là do đám nhỏ đang đói bụng trong nhà làm ồn.
"Cáp cáp…"
Kiều Yên Nhiên sụp đổ mở bừng mắt. Bên tai cô không ngừng vang lên bản hòa tấu hỗn loạn. Chắc sau vụ này phải bỏ tiền nhờ Tiêu Thắng Nam thiết kế lại căn phòng mình đang ở, chí ít cũng phải nâng cấp vật liệu cách âm mới được.
Sau khi cho mèo con uống sữa dê, đám chim non ăn xong ức gà và thịt cá, Kiều Yên Nhiên cuối cùng cũng được yên tĩnh một lát. Cô xem lại đồng hồ thì thấy đã hơn tám giờ. Hôm nay cô dự định đến sớm một chút để làm thêm nhiều hoành thánh hơn.
Cô dặn dò mèo cá và hạc trắng ở nhà ngoan ngoãn dưỡng thương, sau đó chuẩn bị lái chiếc xe ba gác điện rời đi. Nào ngờ, mèo cá và con hạc trắng đực hoàn toàn không có ý định ở lại.
Chú mèo cá nhảy phốc thẳng vào lòng Kiều Yên Nhiên. Còn con hạc đực thì đứng lù lù ngay bên cạnh xe. Cả hai đều mang dáng vẻ nhất quyết không chịu ở nhà.
"Hai đứa ở nhà trông chừng bọn nhỏ cho tử tế đi."
Mèo cá bướng bỉnh lắc đầu: "Em muốn ra ngoài đi săn. Đã nhiều ngày rồi em không đi săn, móng vuốt cũng không còn sắc bén như trước nữa."
Hạc đực thì thẳng thắn hơn nhiều: "Tôi không muốn trông trẻ con, tôi muốn ra ngoài, tôi muốn tự do!"
Nó còn chưa kịp nói dứt câu, Kiều Yên Nhiên đã trực tiếp gõ cho nó một cái.
"Bé cái mồm thôi, ồn ào chết đi được!"
Con hạc đực này quá ồn ào. Đã vậy cô còn nghe hiểu tiếng của nó, ồn đến mức khiến cô hơi nhức đầu. Không thể cứng rắn cự tuyệt được hai tên này, Kiều Yên Nhiên đành chở chúng bằng xe ba gác điện đến khu bếp của khu du lịch.
Tối qua cô đã đặt trước nguyên liệu, hôm nay chuẩn bị làm hoành thánh tôm tươi và hoành thánh trứng muối. Hoành thánh trứng muối ăn vào có vị bùi bùi sần sật, mang theo mùi thơm đậm đà đặc trưng. Món này tạo nên sự tương phản rõ rệt với vị ngọt lịm của hoành thánh tôm tươi. Mới nghĩ thôi đã thấy thèm chảy nước dãi.
Kiếp trước, Kiều Yên Nhiên từng ăn hoành thánh trứng muối ở một cửa tiệm nhỏ. Vị tuy rất ngon nhưng phần vỏ lại hơi dày. Bất chấp cái giá đắt cắt cổ, Kiều Yên Nhiên vẫn trích chút tiền lương ít ỏi của mình để đến ăn vài lần.
Đáng tiếc là sau này nghe nói chủ quán đã quay về kế thừa gia nghiệp nên không làm nữa. Kể từ đó, cô không bao giờ được ăn món hoành thánh trứng muối ngon như vậy nữa. Tối hôm qua, khi đặt mua nguyên liệu nấu ăn, trong đầu cô bất chợt hiện lên món này. Vậy nên cô liền chốt đơn mua thẳng trứng muối.
Nhận nguyên liệu từ chỗ bác bảo vệ, cô lờ đi ánh mắt khó hiểu của bác ấy, lái xe hàng vào thẳng cửa bếp. Cô tiện tay bật phát sóng trực tiếp. Vừa livestream vừa sơ chế nguyên liệu, ấy thế mà cũng có rất nhiều người thích xem. Thậm chí không ít người hâm mộ ở gần đây còn rủ nhau tới nếm thử xem mùi vị có thực sự xuất sắc đến vậy không.
Ở một nơi khác, đôi vợ chồng trẻ thức dậy từ sớm tinh mơ. Bọn họ nhìn nhau rồi lập tức lao ra khỏi cửa, lấy nốt phần hoành thánh tối qua chưa ăn hết cho vào nồi hấp chín.
Cả hai cẩn thận chia hoành thánh làm hai phần bằng nhau. Hôm nay hai vợ chồng hiếm hoi mới được nghỉ làm. Ánh mắt họ nhìn chằm chằm vào bát hoành thánh. Cắn một miếng, cả hai cảm thấy cả người khoan khoái hẳn lên. Chỉ có điều do lớp vỏ quá mỏng, đem đi hấp lại sẽ không còn ngon bằng lúc mới mua ngày hôm qua nữa.
Cô gái nhỏ dắt cháu trai từ trong phòng bước ra, thấy anh rể và chị gái đang ăn hoành thánh thì ánh mắt lộ rõ vẻ ghen tị. Khác với cô, đứa con trai bé bỏng của hai người họ lại vô tư hơn nhiều. Cậu nhóc chạy thẳng đến bên cạnh bố mẹ.
"Bố mẹ ơi, cái này ăn có ngon không?"
Nào ngờ đôi vợ chồng này lại không hành xử như người bình thường. Nghe thấy tiếng con trai hỏi, tốc độ ăn của họ đột nhiên tăng nhanh thoăn thoắt. Bọn họ ăn sạch sành sanh phần hoành thánh còn lại, đến một giọt nước dùng cũng không chừa.
Sau đó, họ quay sang nhìn con trai với biểu cảm cực kỳ nghiêm túc.
"Vô cùng ngon miệng…"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

