Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sáng đầu thu, không khí mang theo chút se lạnh. Bên ngoài tiểu viện hai mẹ con thuê, cây ngân hạnh vẫn xanh rì, qua khung cửa sổ gỗ chỉ thấy mép lá hơi vương sắc vàng. Ăn xong bát mì vẫn còn dư thời gian, Diệp Tang Tang mở chiếc tủ quần áo gỗ cũ, bên trong chỉ có lèo tèo vài bộ. Trời chưa lạnh hẳn, cô vươn tay chọn chiếc sơ mi trắng đã chuẩn bị riêng phối với quần tây đen.
Mặc xong, cô đến gần bức tường, soi mình trong tấm gương nhựa đỏ, tay gom hết tóc ra sau, dùng dây buộc đen cột chặt để mình trông gọn gàng và chỉnh tề nhất có thể.
Năm 2000, thành phố nhỏ nhờ vị trí địa lý thuận lợi mà kinh tế vươn lên mạnh mẽ sau thời kỳ mở cửa kinh doanh.
Lâm Chân là một trợ lý thực tập ở tòa soạn báo "Vân Thành Vãn Báo", cô phụ trách sắp xếp tài liệu, photo giấy tờ và bưng trà rót nước cho tổng biên tập.
Mẹ Lâm dặn dò nhiều lần “làm việc chịu khó, biết nhìn sắc mặt người ta” quả nhiên là lời khuyên hữu ích.
Thay đồ xong, cô soi gương thử kéo ra một nụ cười - một nụ cười trong trẻo và thuần khiết.
“Mẹ, con đi đây.” Cô khoác chiếc túi vải xanh lớn, gọi vọng vào một tiếng rồi xoay người rời đi.
Trước khi ra cửa, cô còn khép chặt cổng gỗ của tiểu viện.
Theo tư liệu, Giang Tú Cầm làm việc từ ca chiều đến rạng sáng ở một quán KTV, nghề nghiệp tạp vụ, một mình nuôi nấng con gái đến khi tốt nghiệp cấp ba.
Đại học thời này có ngưỡng đầu vào rất cao, lại thêm gia cảnh khó khăn, Lâm Chân dứt khoát từ bỏ con đường học tiếp, quyết định tìm việc đi làm.
Đây là công việc thứ hai của Lâm Chân, bằng cấp vừa đủ, phải may mắn lắm mới trúng tuyển.
Đóng cửa xong xuôi, Diệp Tang Tang xoay người. Con hẻm nhỏ trong màn sương thu lạnh có phần hiu quạnh, se sắt khiến sống mũi cô thoáng cay cay.
Đất bị giẫm nén mềm dưới chân, mùi ẩm thấp pha với cảm giác sống mũi cay cay giúp Tang Tang tìm lại chút quen thuộc với trò chơi. Cô nhấc chân bước về phía đầu con hẻm.
Đi được vài bước, cô dừng lại ở khúc cua.
Hẻm nhỏ chỉ rộng chừng một mét, lối đi dẫn thẳng ra đầu đường, giữa đường có ba ngã rẽ.
Ra khỏi ngã rẽ là thấy được những tiểu viện hoặc những ngôi nhà xây tầng lộn xộn cao thấp đặt cạnh nhau, rêu mọc phủ và cỏ dại lưa thưa cho thấy thường ngày nơi này không có nhiều người qua lại.
Ánh mắt Diệp Tang Tang dừng lại ở đầu mẩu thuốc dưới góc chân tường, cạnh đó có hai dấu chân in rõ, cách mẩu thuốc khoảng hai mươi centimet.
Điếu thuốc bị dí nát, phần đầu lọc còn sót cũng bị nghiền vụn.
Diệp Tang Tang cụp mắt chăm chú nhìn ba giây, rồi tiếp tục sải bước về phía đầu hẻm.
Đi năm chặng xe buýt, Diệp Tang Tang theo chân dòng người đến được nơi làm việc: Cổng lớn toà soạn Vân Thành Vãn Báo.
Cạnh tòa nhà sáu tầng mới xây là hai dãy toà cao ba tầng, bên phía cổng sắt đen khắc hoa văn kiểu Tây còn có chốt bảo vệ. Chính giữa và xung quanh đều được trang trí bằng những bồn hoa, tuy thu sang khiến nhiều cánh hoa rụng rời nhưng xem chừng cảnh vật vẫn ngập tràn sắc xanh.
Xuất trình thư tuyển dụng với bảo vệ xong, Diệp Tang Tang đeo túi bước vào trong.
Theo chỉ dẫn trong trò chơi, cô tìm đến người phụ trách sắp xếp công việc. Người phụ nữ cắt kiểu tóc ngắn ngang vai đã sắp xếp cho cô một chỗ ngồi ngay ngoài văn phòng của tổng biên tập. Vị trí bắt mắt khiến cô vừa đến đã chú ý tới .
Sau khi đặt túi xuống, người phụ nữ dẫn cô đi làm quen môi trường làm việc.
“Công việc của em rất đơn giản: In ấn tài liệu, sắp xếp hồ sơ và liên hệ với người mà tổng biên dặn trước. Trà trên kệ cao nhất phòng trà là dành cho tổng biên. Buổi sáng em nhớ pha sẵn, chờ anh ấy tới uống.” Vừa dẫn đi chỉ máy in, người phụ nữ vừa nói thêm một vài "quy trình" thường nhật.
Diệp Tang Tang khẽ lộ vẻ lúng túng: “Có vài loại tài liệu, em không rành lắm…”
“Không sao, cái gì chưa rõ thì hỏi đồng nghiệp, lâu dần sẽ quen thôi.” Cô ấy thoáng dừng lại, bổ sung: “Tốt nhất đừng hỏi tổng biên, anh ấy không thích những người chuyện gì cũng chạy đến hỏi mình.”
Diệp Tang Tang lập tức gật đầu: “Vâng, em hiểu rồi.”
“Đại khái thế thôi. Em pha trà xong mang vào phòng cho tổng biên nhé. Sau đó hãng quay lại chỗ ngồi xem kỹ quy trình chị vừa dặn là được.” Người phụ nữ mỉm cười thân thiện rồi nhanh chóng rời đi, đôi cao gót đế thấp chạm mặt sàn phát ra tiếng "cạch cạch" vang dồn.
Lâm Chân vốn là cô gái khá hướng nội, giờ phút này Diệp Tang Tang chính là cô ấy. Nhìn theo bóng người khuất dần, Diệp Tang Tang chần chừ một chút rồi khẽ nói: “Cảm ơn.”
“Cứ làm việc cho tốt.”
Người phụ nữ ngoái đầu lại, đôi môi mỉm cười nhẹ nhàng.
Diệp Tang Tang không hề bỏ qua bất kỳ tình tiết nào, cô tin giai đoạn khởi đầu bất kỳ một nhân vật xuất hiện cũng đều có dụng ý. Nếu không, hệ thống đã chẳng sắp xếp thời điểm từ buổi sáng để dẫn dắt đi vào cốt truyện.
Trong văn phòng đã có vài người, thời đó con người vốn cởi mở hơn, ai nấy cũng tự giới thiệu tên mình và chức vụ.
Diệp Tang Tang liếc qua dãy ô bàn trống, nghe thấy cô lao công bên cạnh lên tiếng giải thích: “Đây là chỗ ngồi của các phóng viên, mấy người đó đi công tác hết rồi. Chắc hai ba hôm nữa cháu sẽ thấy họ về thôi.”
Nghĩ ngợi thoáng chốc, cô hơi gật đầu xem như đã hiểu. Thời điểm làm việc vẫn còn dư bốn, năm phút nữa, nghĩ đến chuyện phải đi pha trà, cô rẽ hướng bước chân vào phòng trà.
Rót nước khoáng, hãm nước xong thì thời gian đã quá ba phút so với chín giờ bắt đầu làm việc.
Cô cầm tách trà trên tay, trong lòng quyết định đem vào phòng tổng biên tập.
Văn phòng của tổng biên tập rất đơn giản: chỉ có một bộ bàn ghế gỗ đỏ nguyên khối, một kệ sách gỗ, trong góc phòng còn đặt thêm bộ sô-pha đen kèm bàn trà gỗ mộc để bàn chuyện.
Hồ sơ vầ sổ sách được đặt ngay ngắn đâu ra đó. Người phụ trách trước đó nói với cô không cần dọn dẹp, vậy thì hiển nhiên là chủ nhân của chúng đã tự tay sắp xếp.
Người thế này ắt coi trọng trật tự và nguyên tắc. Có thể hôm nay tổng biên có việc phải làm nên mới đến muộn chăng?
Vừa đặt tách trà xuống, ánh mắt Diệp Tang Tang thoáng dừng lại trên đống tài liệu được đặt bên phải mặt bàn.
Vài tấm ảnh và mấy mẩu báo được cắt rời xếp chồng lên nhau.
Ảnh chụp một bóng lưng mơ hồ đội mũ bảo hiểm đen, khoác trên người áo khoác rộng thẫm màu.
Bức ảnh đã được chụp từ nhiều năm trước, mờ nhòe, lại để lâu không có sự bảo quản kỹ nên đã bị bạc màu ảnh, ngay cả chất liệu áo cũng không rõ.
Nhưng cạnh đó, những mẩu báo chí được cắt ghép song song lại hé mở một vài chi tiết.
Diệp Tang Tang cúi người chăm chú nhìn bản tin, tiện tay sắp xếp lại chỗ giấy tờ hơi lộn xộn và bừa bộn.
Thế nhưng chỉ đọc tiêu đề thôi, cô đã khựng người lại.
Đó là một bản tin án mạng.
Vụ án mạng xảy ra vào năm 1992.
Địa điểm: Vân Thành.
Một vụ cướp táo tợn. Bọn cướp không chỉ cướp tiền mà chúng còn phối hợp dùng dao đâm chết đôi vợ chồng nọ, thủ đoạn vô cùng độc ác và tàn bạo.
Cô đưa tay nhặt một tờ báo được cắt ghép khác lên, không ngờ bên dưới lại lộ ra một tờ khác.
Một vụ cướp khác xảy ra vào năm 1991.
Một người đàn ông tan ca tối muộn về nhà bị kẻ lạ mặt dã man cắt cổ, cướp sạch tài sản trên người. Hung thủ sau khi gây án còn thản nhiên rời khỏi hiện trường ngay dưới ống kính giám sát.
Năm 1990, nạn nhân là một đôi tình nhân hẹn hò bên bờ sông. Thủ phạm ra tay vô cùng độc ác, cưỡng ép cả hai cởi sạch quần áo, trấn lột hết đồ có giá trị rồi giết người diệt khẩu, ném xác xuống sông. Bởi vì vị trí hẻo lánh, hai thi thể tới mãi ba ngày sau mới được phát hiện, hung thủ đến nay vẫn chưa tra ra tung tích.
Theo thứ tự xếp chồng các bài báo, phía dưới hẳn sẽ là vụ cướp năm 1989.
Diệp Tang Tang còn đang định lật xem tờ báo tiếp theo thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân.
Âm thanh giày da dẫm trên mặt sàn không hề che giấu. Diệp Tang Tang lập tức ý thức được người đến là tổng biên tập, vội vàng đứng thẳng người ngẩng mắt nhìn ra cửa.
Tổng biên tập là một người đàn ông trung niên hơn năm mươi, khuôn mặt chữ điền, trên người khoác chiếc áo khoác xanh đậm, quần tây đen, giày da sáng bóng. Dáng người hơi đẫy đà, ngũ quan cứng cáp, nơi khóe mắt hằn những rãnh sâu, hai bên tóc mai điểm bạc cho thấy tuổi tác của ông.
“Tổng biên.”
Diệp Tang Tang xoay người đứng thẳng, hai tay giao nhau trước bụng, có chút rụt rè chào ông.
Ánh mắt tổng biên tập rời khỏi người cô, dừng lại trên đống tư liệu được đặt trên bàn. Ông phất tay ra hiệu không sao, đi vòng sang bên kia bàn ngồi xuống rồi mới mở miệng:
“Trợ lý mới tới?”
Diệp Tang Tang lập tức gật đầu.
“Thật là… tôi đã nói rồi, tôi không cần trợ lý gì cả. Mấy việc lặt vặt tôi tự lo được.” Ông lẩm bẩm, nhưng rồi lại nhìn sang cô gái đang cúi thấp đầu kia, môi mấp máy rồi cuối cùng chỉ đành bất lực thở dài: “Thôi, đã tới rồi thì cứ làm quen đi. Sau này theo các tiền bối bên ngoài học hỏi, có cơ hội thì làm phóng viên. Tôi không cần trợ lý.”
Diệp Tang Tang vội vàng gật đầu, song ánh mắt lại không kìm được nhìn về phía chồng tư liệu trên bàn.
“Sao, thấy hứng thú à?” Tổng biên tập cũng thuận tầm mắt nhìn theo.
Đôi mắt Diệp Tang Tang khẽ dao động, gượng kéo ra nụ cười, trông có chút chột dạ: “Có một chút.”
“Gần đây có rất nhiều vụ cướp do các băng nhóm điều khiển xe máy gây ra. Bên báo chí định chuẩn bị làm một kỳ tổng hợp, gom lại mấy vụ án xảy ra trước đó, sau đó tiến hành điều tra chi tiết hơn.” Tổng biên ngừng lại, rồi bổ sung: “Chỉ là, hiếm thấy mấy cô gái trẻ như cô quan tâm tới những vụ án cướp bóc thế này.”
Diệp Tang Tang ngây người, nói ra suy nghĩ của bản thân:
“Có lẽ là… biết nhiều thêm một chút, nói không chừng còn có thể bắt được hung thủ!”
“Ha ha ha, nếu thật vậy thì quá tốt rồi.” Tổng biên bật cười, ngón trỏ gõ nhẹ xuống tập tư liệu: “Thích thì cứ xem. Những tư liệu này vốn do một người bạn mê sưu tầm của tôi thu thập, chúng ta cần thì mượn lại thôi. Tiện đây, cô đem sang cho người ngồi ngoài kia đi, hàng ghế thứ hai, bên phải, vị trí đầu tiên.”
Ông vừa nói vừa cầm xấp giấy đưa cho cô.
Hai tay Diệp Tang Tang đón lấy tập tài liệu, gật đầu rồi mới đi ra ngoài.
Ngay khi sắp bước qua ngưỡng cửa, giọng tổng biên tập chặn lại bước chân cô:
“À còn chưa hỏi, cô tên gì?”
Diệp Tang Tang vội vàng quay người lại, hơi ngại ngùng đáp:
“Xin lỗi tổng biên, tôi vẫn chưa tự giới thiệu. Tôi tên là Lâm Chân. Sau này ngài cứ gọi tôi là Tiểu Lâm là được.”
“Được, đi làm việc đi.”
Tổng biên nâng tay vẫy vẫy, ra hiệu cho cô có thể rời đi.
Nhìn xuống tập tài liệu trong tay, Diệp Tang Tang thoáng để lộ vẻ thất thần và ảm đạm. Đó là phản ứng mà một người như Lâm Chân sẽ có. Dù lần này không có phát sóng trực tiếp, cô vẫn muốn trong các phó bản, hành vi của mình phải biểu hiện đạt đến độ hoàn mỹ.
Suy nghĩ có thể là của riêng mình, nhưng hành động thì phải cố gắng hòa nhập vào con người của Lâm Chân.
Từ hoàn cảnh sống và những mẩu tư liệu rời rạc có thể thấy, Lâm Chân lớn lên trong gia đình đơn thân, tính cách hướng nội, dễ tự ti và nhạy cảm đa nghi. Khi đối diện với việc chủ biên bày tỏ không cần trợ lý, chắc chắn cô ấy sẽ khẩn trương bất an.
Mà bản tin năm 1989, rất có khả năng chính là tâm bệnh của Lâm Chân.
Đó là nỗi sợ khắc sâu trong lòng từ bé, đến mức chỉ cần chạm đến là đủ để kích phát phản ứng căng thẳng.
Dĩ nhiên, trò chơi sẽ không đẩy độ khó lên đến mức ấy, bằng không sẽ thành màn kiểm tra diễn xuất nghiêm khắc của hệ thống với người chơi.
Ý nghĩ thoáng vụt qua trong đầu, lúc này điều cô thật sự tò mò là bản tin năm 1989 kia rốt cuộc viết gì.
Dựa theo nhiệm vụ, hẳn đó chính là vụ cướp mà cô phải điều tra?
Tư liệu cô nắm được trong tay rất hạn chế, nó chỉ ghi sơ lược diễn biến vụ việc và vài hướng điều tra tiếp theo.
Dựa theo đặc tính của [Hồ Sơ Tội Phạm], đây có thể chính là manh mối rõ ràng nhất mà nhân vật Lâm Chân nắm giữ.
Ra đến dãy bàn ngoài văn phòng tổng biên tập, hàng thứ hai bên phải, vị trí đầu tiên, cô đặt tài liệu xuống.
Người phụ nữ khoảng ngoài bốn mươi, dung mạo bình thường, ăn mặc giản dị gọn gàng trong bộ đồ vải cotton xanh thẫm. Mái tóc ngang vai được chải chuốt buộc gọn gàng ra đằng sau.
“Đúng rồi, em tên gì?” Người phụ nữ đẩy nhẹ gọng kính đen dày, ngẩng đầu hỏi.
Diệp Tang Tang vốn định mở tài liệu xem, bị câu hỏi bất ngờ làm ngẩn ra một thoáng, lập tức đáp:
“Lâm Chân, Lâm trong rừng cây, Chân trong chân thực.”
Nghe xong, động tác của người phụ nữ bỗng khựng lại. Khi ánh mắt dừng trên người Lâm Chân, trong đó thoáng hiện những cảm xúc phức tạp: có thù hận, có buông bỏ, có dò xét. Bà ta khẽ thì thầm điều gì đó, nhưng giọng nhỏ đến mức Diệp Tang Tang nghe không rõ.
“… Sau này cứ gọi tôi là chị Tiền.” Lát sau, bà đặt túi xuống, lạnh nhạt nói.
“Vâng, chị Tiền.”
Diệp Tang Tang đem từng phản ứng của bà thu trọn vào mắt, lập tức gật đầu đáp lời. Trong lòng cô, bức tranh về phó bản lại được thêm phần rõ rệt.
Dựa vào những thông tin hiện có, nhân vật Lâm Chân này chắc chắn có mối liên quan rất lớn tới vụ cướp năm 1989.
Nếu suy đoán trên là đúng, phó bản lần này hẳn sẽ vô cùng náo nhiệt.
Mà thái độ của chị Tiền cũng rất đáng để nghiền ngẫm.
Bà ta đối với cái tên này nhạy bén khác thường, ký ức khắc sâu đến thế, chỉ không rõ nhạy bén ấy rốt cuộc nhằm vào điều gì.
Còn Lâm Chân, trong đó sự việc đó thì cô ấy đóng vai trò như thế nào?
Quả nhiên, phần tình tiết bị hệ thống bỏ qua kia, vẫn ẩn chứa thứ đáng để khai thác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







