Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Kim chỉ, cúc áo, tay áo rời đây!”
“Hồ lô ngào đường đây, hồ lô ngào đường…”
“Kẹo bông gòn ngọt lịm, mấy đứa nhỏ có muốn ăn thử không…”
Phố xá nhốn nháo rộn ràng, người người qua lại đông như đi trẩy hội. Những sạp nhỏ bày kim chỉ, hồ lô ngào đường, kẹo bông gòn được trải dọc hai bên đường. Tiếng người bán rong rao vang không ngớt, mời chào từng người đi ngang.
Ngẫu nhiên có bà mẹ dắt con nhỏ dừng lại, hỏi giá cả rồi mua cho chúng một chuỗi hồ lô ngào đường.
Đứa trẻ há miệng cắn một miếng, vị chua ngọt lan ra khắp khoang miệng, nụ cười thỏa mãn nở rộ trên khuôn mặt non nớt.
Người lớn thì bàn tán xem đi đâu dạo, cửa hàng nào quần áo chất lượng tốt.
Thành phố nhỏ đang trong giai đoạn kinh tế vươn lên, yên bình như mọi ngày, chẳng có gì khác biệt.
Trên đường cái, dòng xe cộ bị một chiếc mô-tô cũ chắn ngang phía trước. Chủ nhân của chiếc mô-tô đội mũ bảo hiểm bước xuống xe. Hắn ta đi đến chiếc ô tô bên cạnh, giơ bàn tay đeo găng tay lên, các khớp ngón gập lại rồi gõ nhẹ mặt kính xe.
Kính xe hạ xuống. Tầm mắt bên trong đối diện với chủ nhân của chiếc mô-tô.
Nòng súng đen ngòm ló ra từ trong chiếc áo khoác da rộng, chĩa thẳng vào người ngồi trong xe.
“Đoàng!”
“Đoàng!”
Phía đối diện là mặt tiền ngân hàng được sơn bằng màu xanh, nòng súng xỉn màu chĩa vào ghế lái và ghế phụ, cò súng bị bóp chặt.
Tiếng súng đanh gọn vang lên, phá vỡ bầu không khí bình lặng của thành phố nhỏ.
Năm 1989. Vài tiếng súng, một vụ cướp, ba người chết, một người trọng thương đã chiếm trọn trang nhất báo chí tỉnh thành.
Cả thành phố bị tổ đội điều tra trọng án lật tung. Nhân chứng, vỏ đạn, đầu mối — tất cả đều chỉ đến một nghi phạm.
Hắn trốn chạy. Một lần bỏ trốn là mười một năm biệt tích.
Trong tiểu viện được quây bởi tường gạch đỏ, bên dưới giàn nho dựng tạm.
Một bóng người ngồi xổm vươn tay nhổ bụi hành tươi mọc từ bồn hoa cũng được xây bằng gạch đỏ cùng loại, sau đó thuận tay bẻ luôn một cây bắp cải xanh mướt.
Đôi bàn tay thô ráp vỗ sạch đất bám trên hành, đem đất bùn rải xuống luống hoa.
Người phụ nữ đứng lên, vòng qua đống bìa cũ, chai nhựa bị chất chồng ở góc, đi đến bên bồn rửa xi măng đã phủ chút rêu xanh. Dăm ba động tác, bắp cải đã được rửa sạch, bó hành cũng được tước rễ, xối qua làn nước sạch.
“Chân Chân! Mau dậy, con bảo hôm nay phải đi thực tập cơ mà! Nhanh chóng rửa mặt ăn bát mì rồi đi ngay, đừng có lề mề!” Người phụ nữ vén lọn tóc hoa râm rũ bên thái dương, gọi với vào căn phòng mở cửa cạnh đó.
Phòng im ắng khoảng bốn, năm giây rồi mới thấy một bóng người lững thững bước ra. Áo ngủ dài tay đã giặt tẩy bạc cả màu được xắn lên, lưng cô hơi khom để tìm bàn chải và kem đánh răng, sau đó bắt đầu rửa mặt.
“Mẹ, con không ăn đâu, rửa mặt xong con đi luôn.” Cô gái miễn cưỡng mở to mắt, liếc mình trong gương, khẽ nói.
“Không ăn sáng sao được… thời gian vẫn còn mà…”
Người phụ nữ chẳng buồn nghe, bà bỏ mì vào nồi, hành lá được đặt lên thớt xắt thành từng khúc.
[Người chơi, xin chào. Bạn đã tiến vào trò chơi. Vui lòng tuân thủ luật chơi, bắt đầu phó bản Nửa Vân Tay Máu.]
[Đang rút thẻ thân phận cho bạn]
[Điều Tra Viên]
Diệp Tang Tang xem xong, cúi đầu nhổ bọt kem đánh răng rồi súc miệng tiếp. Gió đầu thu luồn qua thổi bay những lọn tóc dính trên má cô, những dòng chữ về trò chơi cũng theo làn gió tan biến.
Sau một năm rưỡi, cô lại bước vào trò chơi.
Lần trở lại này không phải ngẫu nhiên. Cô đã thực hiện tâm nguyện của mẹ, tức bà Diệp đó là đi chơi một chuyến du lịch vòng quanh thế giới.
Chuyến đi khép lại đúng bảy ngày sau khi Diệp Khiếu bị tuyên án tử hình và thi hành án. Kẻ giết vợ và hãm hại con gái cuối cùng cũng phải nhận bản án công khai, công bằng mà pháp luật dành cho hắn.
Kết cục này, Diệp Tang Tang sớm đã dự liệu nên chẳng mấy bất ngờ.
Trái lại, kẻ mà cô suýt quên mất – Diệp Triết – lại xoay đủ đường tìm cách gọi điện, ép cô dự tang lễ, còn lớn giọng bảo rằng cô cũng là con gái của Diệp Khiếu, phải đến tham dự cho “phải đạo làm con”.
Diệp Tang Tang biết tỏng hắn muốn gì, hắn tiêu hết tiền nên tính moi móc của cô một khoản.
Không tiện vạch trần, Diệp Tang Tang hoàn thành chuyến đi du lịch cuối cùng, sau đó mới trở về lo liệu “tang lễ tiết kiệm nhất” cho ông bố tồi, một huyệt mộ hoa viên rẻ mạt.
Một tử tù không đáng để lãng phí mảnh đất an táng, càng không xứng được ai tế bái. Để kẻ chẳng ra gì ấy quay về với thiên nhiên, làm phân bón cho cây cỏ hoa lá đã là kết cục thích hợp nhất rồi.
Tiện thể, cô thuê người đánh cho Diệp Triết một trận, tiện trả luôn tiền thuốc men ngay tại chỗ.
Đã thỏa mãn ý đồ của hắn, lại khiến lòng mình hả dạ, đây chẳng phải đôi bên cùng “đạt được mục đích” sao?
Diệp Tang Tang thậm chí còn thấy hơi buồn cười.
Diệp Triết bị đánh xong, vẫn luôn gào ầm lên rằng cô bị thần kinh.
Cần cường điệu sao?
Chuyện này vốn là sự thật mà, có gì đáng nói lại. Thay đổi tang lễ chẳng qua chỉ vì cô không muốn kẻ thù vui mừng quá trớn mà thôi.
Ở đây, cô không hề nghĩ rằng “người chết là mới vấn đề lớn nhất”.
Kẻ ác chết đi là sẽ xóa sạch tội lỗi sao? Làm gì có chuyện đó.
Diệp Triết còn mơ tưởng hắn có thể nghịch chuyển cục diện, chiếm đoạt tài sản không thuộc về mình, lôi kéo họ hàng gây áp lực cho cô.
Cô rất muốn nhắc nhở hắn: So với cô, hắn mới nên đi điều trị chứng hoang tưởng của chính mình đi, lúc nào cũng mơ mộng những thứ vốn chẳng hề thuộc về chính mình.
Nhưng trong buổi tái khám với bác sĩ Trương Tĩnh Duyệt, cô nhận được một tin không mấy vui.
Việc trị liệu của cô đã bị đình trệ hơn một năm, và kết quả kiểm tra gần đây cho thấy trạng thái tinh thần có dấu hiệu xấu đi.
Sự xấu đi này bắt đầu từ khi chuyến du lịch được khởi hành và kết thúc sau đó.
Tuy bản thân cô không thấy bệnh tình nặng thêm, nhưng cô vẫn lựa chọn tin lời bác sĩ.
Nghĩ đến đây, Diệp Tang Tang liếc nhìn bóng mình trong gương, khe khẽ thở dài.
Cô rà soát lại thói quen, suy nghĩ của nhân vật mà mình đang đóng, nhìn thời gian hiển thị trên thiết bị điều khiển, rồi mới bước vào bếp nêm gia vị chờ mì chín.
“Đi thực tập thì phải siêng vào, phải biết nhìn sắc mặt, làm nhiều nói ít…” Mẹ cô đứng bên cạnh lải nhải.
Diệp Tang Tang cúi đầu, nghe câu nào “vâng” câu ấy, hơi nước bốc lên nghi ngút, mì trộn cải xanh được vớt ra.
Sau khi múc một bát, người phụ nữ liền đưa cho cô.
Bưng tô mì nóng hổi, mùi khói bếp như đang hiện hữu rõ rệt.
Cô chợt nhớ đến lời Trương Tĩnh Duyệt từng khuyên:
“Một người không ham muốn, không mục tiêu, không hy vọng. Chắc chắc người ấy sống còn đau khổ hơn chết. Không lo âu, không kỳ vọng, không buồn vui, chẳng có gì rung động.”
“Tôi không cổ vũ em sống trong đau khổ, nhưng không có đau khổ thì chẳng cảm nhận nổi hạnh phúc; không có nỗi buồn thì chẳng thấy được niềm vui.”
“Là bác sĩ, tôi mong em trở thành một người khoẻ mạnh. Cả bà Diệp cũng hy vọng em sống tốt. Hãy cân nhắc lời tôi nói.”
Trương Tĩnh Duyệt là bác sĩ tâm thần, nhưng suốt hơn một năm, họ vừa là thầy trò, vừa là bạn bè. Từng có lúc Trương Tĩnh Duyệt sẵn sàng đứng về phía Diệp Tang Tang, bất chấp nguy cơ mất việc.
Nếu là người khác, có lẽ Trương Tĩnh Duyệt sẽ không đưa ra lời khuyên này.
Bởi người mang khuynh hướng phản xã hội, thậm chí có tính công kích thì tốt nhất không nên đi tìm kiếm “thứ mình thích”. Vì những thứ bọn họ quan tâm thường gắn với máu me và bạo lực.
Nhưng Diệp Tang Tang lại khác. Cô có khả năng tự kiềm chế cực mạnh. Hơn nữa trong đời sống thực tế, cô tuân thủ nghiêm túc ranh giới mà mẹ từng đặt ra, ngoài trong như một.
Sự tò mò bẩm sinh của Diệp Tang Tang giúp cô nhìn thấy hy vọng bù đắp vào một nhân cách bình thường.
Dù hiện nay trên mạng Internet hay đùa nhau về việc “bị bệnh thần kinh là một lợi thế, bởi khi bị chọc giận thì chẳng cần phải chịu trách nhiệm, luật pháp không thể trói buộc”…
Nhưng thực tế, những bệnh nhân tâm thần bọn họ không phải trò đùa. Họ là những quả bom nổ chậm, nguy hiểm đến mức phải quản chế nghiêm ngặt.
Nếu có thể, cô ấy hy vọng Diệp Tang Tang có thể lớn lên dưới ánh nắng mặt trời. Cô bé còn trẻ, hoàn toàn có thể có một môi trường bình thường và vui vẻ.
Trương Tĩnh Duyệt mong cô chủ động tìm kiếm sự cứu rỗi và những điều có thể chữa lành, tìm thấy thứ mình thật sự hứng thú.
Thứ đầu tiên cô nghĩ đến là một loại game mà mình từng chơi qua.
Nếu còn có thứ gì đủ sức khơi dậy trí tò mò của Diệp Tang Tang, thì không nghi ngờ gì, đó chính là game 3D toàn cảnh [Hồ Sơ Tội Phạm].
Hơn một năm trước, cô từng bị cưỡng chế đưa vào bệnh viện tâm thần.
Khi đó, cô không hề có khát khao tự cứu mình, người mẹ đã gắn bó bấy lâu với cô nay đã rời xa cô. Trong sự mù mịt và tự trách, cô từng cho rằng mình chính là hung thủ, hoặc ít nhất nếu không phải vì cô, mẹ sẽ không chết.
Sau này, trong trò chơi ấy, cô cảm nhận được những điều tồn tại vượt trên cả tội ác. Thứ cảm giác vượt lên trên máu me, bạo lực, sự cuồng nhiệt ấy khiến cô thoáng chốc cảm nhận được một điều rất khác.
Lời nói của Trương Tĩnh Duyệt khiến cô nhớ lại trò chơi đó.
Có lẽ… mình cũng nên thử một lần?
Diệp Tang Tang không bao giờ có suy nghĩ chần chừ về việc gì khiến mình bị khó chịu, vì thế cô chưa từng mắc chứng trì hoãn. Muốn chơi, cô liền lấy lại chiếc máy đã phủ bụi bấy lâu.
Chiếc máy này là thiết bị kết nối game 3D toàn cảnh [Hồ Sơ Tội Phạm], và cô từng là người tham gia thử nghiệm nội bộ của trò chơi này. Là một trong số những người chơi thử nghiệm, sau khi cuộc thử nghiệm kết thúc, chiếc vòng cổ kết nối sẽ được tặng làm kỷ niệm cho nhóm người chơi đó.
Trò chơi toàn cảnh [Hồ Sơ Tội Phạm] nay đã chính thức được mở bán và trở thành hiện tượng mạng nổi tiếng, là Game 3D thực tế ảo đầu tiên mô phỏng và thu thập hoàn chỉnh các vụ án có thật, gây sốt khắp giới game thủ.
Trò chơi cho phép chơi đơn trong chế độ mô phỏng hoặc chơi trực tuyến ghép đội với những người có thực lực tương đương. Trong bối cảnh hệ thống xếp hạng đã được kiểm soát cực kỳ nghiêm ngặt, [Hồ Sơ Tội Phạm] nhanh chóng trở thành tựa game hot nhất, được vô số thanh niên và người trung niên trên khắp thế giới săn đón.
Bối cảnh và hiện trường vụ án được phục chế tỷ lệ 1:1, trí tuệ siêu cấp còn được bổ sung chi tiết hoàn chỉnh, cho người chơi cảm giác chân thực như đang sống trong đó.
Khẩu hiệu quảng cáo “Đây là thế giới thật thứ hai” quả thực không hề ngoa chút nào.
Trong hiện thực áp lực nặng nề, trò chơi mang đến một làn sóng cơ hội có thể tạm thời hóa thân thành người khác, khiến vô số người tìm thấy niềm vui thú. Nhờ cơ chế đặc biệt, trò chơi này hầu như không gây nghiện.
Chiếc vòng cổ đen vẫn như cũ, chất liệu kim loại đặc biệt phát ra thứ ánh sáng âm u. Hoạ tiết thanh kiếm, bông hồng và cán cân trên đó lần lượt tượng trưng cho ba vai trò trong game:
Thanh kiếm — kẻ tội phạm.
Bông hồng — nạn nhân.
Cán cân — điều tra viên.
Ba thân phận, sau khi vào game có thể tự chọn hoặc ghép ngẫu nhiên.
Trong thời gian thử nghiệm, cô chưa từng chú ý đến chi tiết này, không ngờ đến hình ảnh ấy còn mang hàm ý sâu xa.
Nghĩ là làm, trở về căn nhà cũ trước kia từng ở với mẹ, Diệp Tang Tang lập tức kết nối vào trò chơi.
Cô không biết bây giờ phiên bản game mới đã cập nhật thành dạng gì, mà cũng chẳng quan tâm. Thứ duy nhất thôi thúc cô lúc này chính là cảm giác kích thích bừng lên từ đáy lòng.
*
Cô bưng tô mì đặt lên chiếc bàn sơn đã bị bong tróc, ngồi xuống chờ người phụ nữ rửa tay xong rồi cùng nhau ăn.
Trí tuệ siêu cấp rất giỏi chọn phó bản cho cô, nhưng là một cô gái bình thường hai mươi tuổi, làm sao có thể đảm nhận vai trò điều tra viên?
Theo nhiệm vụ hệ thống, cô phải tìm ra sự thật liên quan đến hung thủ thật sự của một vụ cướp cách đây mười một năm.
Dữ liệu hệ thống cung cấp rất sơ sài: Chỉ bao gồm thông tin về vụ cướp có vũ trang xảy ra năm 1989, bao nhiêu người chết, bao nhiêu người bị thương, gây ra ảnh hưởng gì. Ngoài ra không còn bất kỳ thông tin nào khác.
Đây là "căn bệnh" cũ của [Hồ Sơ Tội Phạm], không ngờ đến bản chính thức vẫn không chịu sửa đổi.
Mười một năm trôi qua, cảnh sát còn không tìm ra, nay lại giao cho Lâm Chân điều tra.
Điểm duy nhất khiến Diệp Tang Tang bám vào được manh mối chính là: Nhiệm vụ hệ thống sẽ không bao giờ ngẫu nhiên giao cho người vô can.
Trong trò chơi này sẽ không sắp xếp ai là điều tra viên một cách ngẫu nhiên.
Diệp Tang Tang vừa nghĩ vừa cúi đầu ăn mì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


