Đới Anh sắm hai bộ quần áo mới, không muốn quay về phủ ngay, vừa đúng lúc tới giờ ngọ, bèn bảo phu xe đánh xe đến tửu lâu Phúc Hưng. Tuy thân phận không cao, nhưng túi tiền của nàng lúc nào cũng rủng rỉnh, ăn mặc ở đâu cũng không bao giờ bạc đãi bản thân.
"Ôi chao, trời thì tối sầm, gió lại lẫn cả hạt mưa, Đới tiểu thư còn ra ngoài, chỉ sợ lát nữa mưa to lại khó về."
Đới Anh cười đáp: "Tiểu ca trí nhớ tốt thật, mới đến mấy lần mà đã nhớ rồi."
Tiểu nhị lanh lợi nói: "Đới tiểu thư không giống người thường, người vừa tốt bụng lại hào phóng, đón người vào quán chẳng khác nào mời Phật bà về vậy."
Quy Nhạn đứng bên nghe thế liền bật cười: "Tiểu từ này, trong mắt ngươi chủ tử nhà ta chẳng phải Phật bà mà là Thần Tài ấy chứ!"
Vừa nói vừa cười, tiểu nhị dẫn hai người tới chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
"Lẽ ra nên mời tiểu thư lên tầng hai, chỉ là hôm nay không may, tầng trên bị người ta đặt hết rồi."
"Không sao, ngồi đâu cũng vậy, vẫn gọi mấy món cũ là được."
Đới Anh nói.
Tiểu nhị rót trà rồi lui xuống. Đới Anh nghiêng mặt nhìn ra phố, người qua lại vội vã, ai cũng muốn về nhà trước khi mưa đổ.
Chẳng mấy chốc, đồ ăn đã bày lên bàn, hai người bắt đầu dùng bữa. Lúc này, mưa bắt đầu rơi, càng lúc càng lớn, càng lúc càng dữ dội, nước mưa bắn lên mặt đất bốc thành từng làn khói trắng. Đới Anh ngẩn người nhìn màn mưa, trong lòng thoáng qua một nỗi bất an, mưa thế này, e rằng mai đi đường sẽ khó...
Đúng lúc ấy, ánh mắt lơ đãng của nàng xuyên qua bậu cửa sổ, liếc thấy ban công nhô ra ở tầng hai. Tửu lâu này vốn là hai căn nhà ghép lại, lại đúng ngay góc phố, ngồi ở vị trí này có thể nhìn thấy ban công tầng hai kéo dài ra ngoài. Trên ban công ấy có một người ngồi, giày mũi cong màu đen, vạt áo màu xanh xám, gió mưa tạt vào khiến vạt áo dính nước loang thành màu xanh đen. Đới Anh theo bản năng ngẩng lên nhìn, nhưng tầm nhìn bị che khuất, không thấy rõ hơn, đành quay đi, lại thả hồn vào màn mưa.
Cũng lúc này, Đới Anh mới phát hiện dưới cửa sổ có một người phụ nữ đang ngồi xổm. Người phụ nữ ấy ướt sũng quá nửa người, tóc bết dính, lấm lem dầu mỡ dán vào má, trước ngực ôm một bọc vải phồng lên, nhìn kỹ thì bên trong là một đứa bé đang ngủ say. Tỷ ta ngồi co ro trên đất, cố gắng cuộn tròn người lại để che chắn cho đứa bé trong lòng. Bên cạnh là một cái giỏ tre, bên trong chất đầy thứ gì đó, xếp chồng lên nhau.
Đới Anh lặng lẽ nhìn hai mẹ con một lúc, rồi đứng dậy đi ra hành lang, bước tới bên người phụ nữ, khẽ vén váy ngồi xuống.
"Tỷ là người kinh thành à?"
Người phụ nữ bất ngờ thấy một cô gái xinh đẹp như ngọc tới gần, có phần lúng túng, gật đầu: "Dạ, ta là người kinh thành." Nói rồi, tỷ ta nhìn Đới Anh, hỏi: "Tiểu thư nghe giọng không giống người ở đây."
Cô gái trước mặt, giọng nói trong trẻo, dù nói tiếng kinh thành nhưng vẫn nghe ra chút âm điệu khác, mềm mại, như thì thầm nghịch ngợm.
"Ta từ nơi khác đến." Đới Anh đáp: "Từ quê lên đây, ngồi xe ngựa cũng phải lâu lắm mới tới."
"Vậy là xa kinh thành lắm nhỉ!"
Đới Anh cười gật đầu, liếc nhìn vũng nước trên phố, hỏi: "Tỷ này, mùa này ở kinh thành hay mưa lắm à? Mưa thế này kéo dài bao lâu nữa?"
Người phụ nữ hỏi lại: "Tiểu thư định về quê sao?"
"Ngày mai ta muốn ra chùa Thanh Sơn ngoài thành cầu phúc cho mẹ đã mất, nếu còn mưa e là không đi được."
Người phụ nữ cười: "Mùa này ở kinh thành mưa cũng chỉ một lúc thôi, càng mưa to thì càng tạnh nhanh, tiểu thư đừng lo, chưa tới nửa canh giờ là tạnh rồi." Nói xong lại bổ sung: "Ngày mai nhất định là ngày nắng đẹp."
Đới Anh nghe vậy, bao nhiêu muộn phiền trong lòng cũng tan biến, mỉm cười: "Vậy xin nhận lời tốt lành của tỷ."
Nàng liếc sang cái giỏ bên cạnh, bên trong là những quả tròn tròn màu nâu sẫm:
"Đây là quả gì vậy?"
"Quả sữa dê đấy, nhìn vỏ xấu vậy thôi chứ ruột bên trong ngọt lắm." Người phụ nữ rảnh tay, lau qua quần áo rồi lấy một quả trong giỏ, bẻ ra đưa cho Đới Anh, giọng có chút mong chờ: "Tiểu thư nếm thử xem?"
Đới Anh nhận lấy, nàng chưa từng thấy loại quả này, vỏ ngoài đen sì, sần sùi, bên trong lại là phần thịt trắng ngà. Nàng bẻ một miếng cho vào miệng, hương thơm dịu dàng lan tỏa khắp đầu lưỡi.
"Thế nào?" Mắt người phụ nữ sáng lên, tỷ ta cũng hết cách rồi, chồng làm việc bị thương chân, không xuống ruộng được, giờ chỉ dựa vào việc bán hoa quả nuôi sống cả nhà. Hôm nay lại gặp mưa, buôn bán ế ẩm, cả giỏ lớn chẳng bán được mấy. Nếu tiểu thư này chịu mua giúp thì tốt quá.
Đới Anh nheo mắt cười: "Quả này ăn mềm, nhiều nước, lại ngọt." Nói rồi đưa cho Quy Nhạn bên cạnh: "Nếm thử đi."
Quy Nhạn ăn thử, gật đầu lia lịa: "Nô tỳ chưa từng ăn quả nào ngon thế này, thưa tiểu thư, chúng ta mua ít nhé?"
Người phụ nữ cũng nói: "Ta gói cho tiểu thư nhé?"
Đới Anh nghĩ một lát, rồi lắc đầu, ý bảo không cần. Ánh sáng trong mắt người phụ nữ dần tắt, nhưng tỷ ta vẫn cố nở nụ cười: "Không sao, chắc tiểu thư không hợp khẩu vị với quả sữa dê này."
"Tỷ vừa giúp ta giải tỏa muộn phiền, ta cũng muốn nghĩ cho tỷ một cách kiếm tiền, được không?"
Mưa ngoài trời chẳng biết từ lúc nào đã nhỏ dần, lách tách rơi, không còn dữ dội như trước.
Người phụ nữ ngơ ngác: "Cách kiếm tiền ư?"
Đới Anh gật đầu: "Một cân quả sữa dê bao nhiêu tiền?"
"Ba văn một cân."
Người phụ nữ đáp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)