Về nhà.
Đầu ngón tay rũ bên người của Lục Kinh Xuyên khẽ run lên một chút.
Hắn ngẩng đầu cười, cả người như được ánh nắng bao phủ, rực rỡ sáng ngời: “Ừ.”
…
“Quận chúa! Quận chúa!”
Giọng Vương ma ma truyền lên từ dưới lầu.
Vương ma ma tuy chỉ là nô tỳ, nhưng từ nhỏ theo hầu các tiểu thư thế gia, luôn rất coi trọng quy củ. Lại thêm tuổi tác lớn, càng thêm trầm ổn. Từ khi Tô Nhược Thủy xuyên sách tới, chưa từng thấy bà lớn tiếng như vậy.
Tô Nhược Thủy đang ngồi trên xe lăn trong phòng đọc thoại bản, nghe thấy tiếng gọi liền lập tức khép sách lại, bảo Họa Bình nhét cuốn thoại bản bọc bìa kinh Phật ấy vào dưới bàn trang điểm.
Vương ma ma thương nàng, nhưng khá cổ hủ, không tán thành nhất là việc nàng đọc mấy thứ này, nhất là những cuốn hơi 18+.
Sách vừa giấu xong, Vương ma ma đã đẩy cửa bước vào.
Trên người bà còn dính mưa, mưa không lớn, chỉ làm ướt nhẹ y phục.
“Ma ma, sao không che ô?”
“Tìm được thần y rồi!”
Hai người gần như đồng thời lên tiếng.
Tô Nhược Thủy sững người.
Thư hôm qua mới gửi đi, hôm nay đã tìm được thần y?
…
Vị thần y này sống trong một con hẻm sâu trong huyện thành. Con hẻm hẹp đến mức mỗi lần chỉ đủ một người đi.
Vương ma ma cõng nàng đi trong hẻm, mỗi bước đều cẩn thận từng li từng tí, sợ va chạm đến nàng.
“Con hẻm này dài quá thì phải.” Họa Bình đi theo sau, liên tục nhìn quanh.
Rõ ràng là ban ngày, nhưng hẻm lại sâu và tối.
Những phiến đá xanh dưới chân đã mòn nhiều, trên mặt đất còn có rêu xanh và nước đọng.
Vương ma ma cau mày, cố gắng nhận diện con đường dưới chân.
Phía trước có hộ vệ quân xách một chiếc đèn lồng sa đỏ dẫn đường, ánh đèn lay lắt chiếu ra một mảng sáng.
Con hẻm phía trên đã được che kín, càng đi càng tối, càng đi càng sâu.
“Đến rồi.”
Đột nhiên, đội hộ vệ đi đầu dừng lại.
Đó là một căn nhà nằm ở tận cùng con hẻm, lối vào rất nhỏ, vẫn chỉ đủ cho một người ra vào.
Tô Nhược Thủy nằm phục trên lưng Vương ma ma, đưa tay gõ cửa.
Bên trong rất lâu không có động tĩnh, cho đến khi Tô Nhược Thủy không nhịn được gõ thêm hai lần nữa, mới có người ra mở cửa.
Người mở cửa là một đồng tử còn rất nhỏ, búi tóc kiểu tổng giác, ngẩng đầu nhìn hai người trước mặt: “Các người là ai?” Đồng tử nghiêng đầu, trông vừa ngây thơ vừa đáng yêu.
Tô Nhược Thủy cung kính nói: “Chúng tôi tìm thần y.”
“Gia gia, có người tìm ông.” Đồng tử vui vẻ chạy vào trong, chẳng bao lâu đã dắt ra một ông lão.
Tóc trắng râu trắng, trên tay còn cầm một bó thảo dược.
Theo thói quen đọc tiểu thuyết của Tô Nhược Thủy, những vị thần y kiểu này phần lớn đều sống nơi thâm sơn cùng cốc, hoặc trong những chốn thế ngoại đào nguyên như Tiên Cốc, đây quả thực là lần đầu tiên nàng gặp một thần y sống trong con ngõ Giang Nam.
Nhưng viện tử này tuy ẩn trong hẻm, song vừa mở cửa ra lại là một cảnh trời đất khác.
Ông chỉ liếc nhìn Tô Nhược Thủy đang được Vương ma ma cõng trên lưng, không hỏi han gì đã trực tiếp nói: “Các ngươi đi đi.” Nói xong liền đóng sập cửa lại.
Đây rõ ràng là ý không chữa.
Sắc mặt Tô Nhược Thủy khẽ biến, nàng ngăn Vương ma ma lại trước khi bà kịp mở miệng, bảo Họa Bình lấy một hũ trà Cố Chử Tử Duẩn trong xe ngựa đưa cho đồng tử kia.
Không lâu sau, cửa viện được mở ra, vị thần y ấy nhìn sâu vào Tô Nhược Thủy một cái.
Tô Nhược Thủy mỉm cười đáp lại.
“Vào đi.”
Trà Cố Chử Tử Duẩn là cống phẩm, dân gian không thể thấy, triều đình còn đặc biệt lập cục sao trà để cung ứng cho hoàng cung.
Có thể lấy ra cống trà, thân phận của những người trước mắt hiển nhiên không tầm thường.
Tô Nhược Thủy không lấy ra bất kỳ biểu tượng quyền thế nào để ép người, mà dùng việc tặng trà để nói cho vị thần y này biết: Bệnh này, ông không chữa cũng phải chữa, mà đã chữa thì nhất định phải chữa khỏi.
Rõ ràng vị thần y này là người thông minh chứ không phải kẻ cổ hủ, ông hiểu được ý của Tô Nhược Thủy.
Thần y hẳn là người Giang Nam, về già mới hồi hương, ẩn cư nơi này.
Từ xưa, tính tình của thần y đều cổ quái, ông lão không thích nói nhiều, nhưng y thuật lại cực kỳ cao minh.
Bên trong nhà tuy đơn giản nhưng không hề sơ sài, rất sạch sẽ, có thể ngửi thấy mùi thảo dược nồng đậm. Còn có mấy con mèo vẫy đuôi ngồi rải rác khắp nơi, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm vào từng ô của tủ thuốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



