Từ nhỏ, Lục Kinh Xuyên đã có thể sống tốt hơn bất kỳ nô lệ nào trong đám nô lệ. Đương nhiên, hắn không phải chưa từng chịu thiệt, chỉ là một lần là đủ, tuyệt đối không có lần thứ hai. Hắn lợi dụng gương mặt của mình, lợi dụng vẻ ngoan ngoãn dễ mến, lợi dụng cả sự tàn nhẫn trong tim. Hắn rất ít khi nđệ đệ mùi vị thất bại.
Hừ.
Thiếu niên không giận mà cười.
Thật thú vị.
Hắn dùng lực xoa xương ngón tay, nơi từng bị nắm qua dường như lại truyền đến cảm giác ngứa ngáy kỳ lạ.
…
Vì lần trước lên núi vô cùng không thuận lợi, Tô Nhược Thủy chỉ có thể tiếp tục chờ cơ hội.
Gần đây thời tiết không tốt. Tối qua vừa mưa một trận, hôm nay trời âm u, chẳng bao lâu lại có những giọt mưa li ti bay vào qua cửa sổ.
Tô Nhược Thủy nằm trên giường, ngẩn ngơ nhìn chiếc lồng hương treo bên cạnh màn giường, chạm khắc rỗng một nửa.
Hôm nay nàng tỉnh dậy rất sớm. Cửa sổ hé mở một khe, bên ngoài trời còn chưa sáng.
Nàng lấy cuốn thoại bản mới xem dở từ dưới gối ra, lật vài trang rồi lại mất hứng.
Nàng đưa tay chạm vào chân mình.
Mấy ngày nay mưa nhiều, chân nàng cũng không dễ chịu.
Tình tiết cụ thể trong tiểu thuyết nàng đã không nhớ rõ nữa, nguyên thân rốt cuộc tìm được thần y bằng cách nào?
Tô Nhược Thủy nghiêng đầu, ánh mắt rơi xuống chiếc bàn không xa.
Ở đó đặt sẵn giấy mực bút nghiên sạch sẽ, cây bút lông mảnh treo trên giá bút, bị gió thổi khẽ lay.
Chặn giấy bằng thủy tinh ép trên tờ giấy tuyên trắng, phản chiếu ra những tia sáng ngũ sắc xinh đẹp.
Thư nhà của nàng vẫn chưa viết.
Nếu thế giới này rốt cuộc vẫn phải vận hành theo những mốc quan trọng của cốt truyện, vậy có phải chỉ cần viết lá thư này, nàng mới có thể gặp được vị thần y kia?
Tô Nhược Thủy đột nhiên kéo chăn che kín mặt.
Nàng không muốn viết.
Lá thư này, đối với Tô Nhược Thủy hiện tại, chẳng khác nào một tấm thiệp mời bước vào điện Diêm Vương.
Bên ngoài truyền đến những âm thanh xì xào. Có lẽ nghĩ nàng còn chưa tỉnh, Vương ma ma và Lưu Phi đứng nói chuyện ngoài đó cũng không tránh né:
“Thần y rốt cuộc tìm được chưa? Quận chúa lần này đau như vậy, nàng còn trẻ, những ngày sau này biết sống thế nào đây…” Vương ma ma lo đến đỏ cả vành mắt.
Lưu Phi cũng lo. Dù sao nơi này không phải Bắc Bình. Ông dẫn hộ vệ tìm khắp vùng lân cận, ngoài manh mối lần trước ở núi Ngô Đồng, không còn tung tích nào của vị thần y kia nữa, như thể có một thế lực thần bí nào đó cố tình che giấu.
“Ta lại dẫn người đi tìm.” Nói xong, Lưu Phi dẫn một đội hộ vệ ra ngoài.
Vương ma ma đứng tại chỗ, vừa lau nước mắt vừa xót xa.
Tô Nhược Thủy nghe mà tim run lên.
Lẽ nào nàng phải chịu đựng sự dày vò này mãi sao?
Chỉ cần nghĩ tới cơn đau thấu xương kia, nàng đã không nhịn được đỏ mắt.
Một lần, hai lần, thân thể nàng có thể chịu, tinh thần cũng có thể chịu.
Nhưng nếu kéo dài thì sao?
Thân thể bị bệnh tật giày vò tiêu hao, tinh thần càng chống đỡ đến giới hạn.
Đến lúc đó, cho dù nàng không chết vì Lục Kinh Xuyên, cũng sẽ bị căn bệnh này kéo chết.
Không thể tiếp tục ngồi chờ chết.
Tô Nhược Thủy ép mình bình tĩnh, cẩn thận tính toán.
Thư từ qua lại giữa Bắc Bình và nơi này nhanh nhất cũng phải một tháng.
Trước khi Bắc Bình Vương phái ám vệ tới, nàng phải chữa khỏi chân mình, rồi đuổi Lục Kinh Xuyên đi.
Nàng suy nghĩ rất lâu, cuối cùng trước khi trời sáng, với quầng thâm dưới mắt, để Vương ma ma mang án kỷ tới đặt trên giường, chậm rãi viết một phong thư nhà, nói với Bắc Bình Vương ở phương xa rằng: đệ đệ đã tìm được rồi.
Lục Kinh Xuyên tuy là nô lệ, nhưng hắn hiểu rõ tầm quan trọng của việc biết chữ đọc sách, thường lén tới tông thục nghe trộm. Đầu óc hắn tốt, học rất nhanh. Những thứ thầy chỉ giảng một lần, hắn không chỉ nhớ được, mà còn có thể suy một ra ba, dung hội quán thông.
Vì vậy, chỉ trong hai ba tháng ngắn ngủi, Lục Kinh Xuyên đã học sạch những gì Lưu Phi dạy.
Tốc độ học tập đáng sợ ấy, ngay cả Lưu Phi - người đã quen nhìn thấy thiên tài, cũng cảm thấy khó tin.
“Thư của quận chúa?” Lưu Phi dời mắt khỏi binh pháp, nhận lấy phong thư tỏa mùi đàn hương từ tay Vương ma ma.
Ánh mắt Lục Kinh Xuyên theo đó hạ xuống, hắn hơi nheo mắt, nhưng không thể xuyên qua phong thư để nhìn nội dung bên trong.
Trên mặt Vương ma ma không giấu được vẻ vui mừng: “Tiểu công tử, quận chúa đã nói trong thư với vương gia rằng đã tìm được ngài rồi. Đợi quận chúa chữa khỏi chân, chúng ta sẽ về nhà.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)