Tiếng máy sấy ù ù, cũng không ai nói chuyện, tóc nhanh chóng được sấy khô. Khương Dư Miên cố ý làm chuyện xấu, xoa nhẹ ở đỉnh đầu anh hai cái, kết quả bị người kia chính xác bắt được tay, không nhúc nhích được.
Cô thở hổn hển kháng nghị: “Chỉ có phép anh sờ em, không cho phép em sờ anh à? Ngang ngược.”
“Có thể sờ.” Lục Yến Thần không hề hoang mang kéo cô: “Nhưng phía trên không được.”
- --Đọc FULL tại Toidoc.io---
“Ôm là một chuyện rất bình thường.” Khương Dư Miên biện luận theo lý lẽ.
“Chuyện anh nói cũng là chuyện rất bình thường.” Lục Yến Thần luôn có thể dùng loại giọng điệu công việc để nói, mặt không đỏ tim không đập nhanh lái xe theo sát cô.
Khương Dư Miên đi qua chỗ anh rồi hơi chen vào, sau khi cất máy sấy đi thì lại không biết nên làm gì.
Sau khi sự kích động trôi qua, cô cố ý quay đầu đi, đợi Lục Yến Thần kéo cô về sao? Hay lại làm như không có chuyện gì xảy ra mà ở đây, làm ra loại chuyện nước chảy thành sông?
- --Đọc FULL tại Toidoc.io---
Khương Dư Miên đứng ở vách tường, Lục Yến Thần đi tới.
Nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, cô lại bắt đầu căng thẳng, sợ biểu cảm của mình không tự nhiên sẽ thành trò cười.
Cuối cùng, Lục Yến Thần dừng lại bên cạnh cô, nói: “Rất muộn rồi, trở về đi ngủ đi.”
“Trở về, trở về đi ngủ?” Khương Dư Miên nghi ngờ mình nghe nhầm. Lúc ở câu lạc bộ Lục Yến Thần đã mê hoặc cô về nhà sớm, vào giờ phút này, ở ngay trước mặt một cô gái trẻ vừa mới phát dục, mà anh còn không có chút phản ứng nào, bảo cô về phòng mình ngủ?
Anh vừa mới nói những lời tán tỉnh, ve vãn không đứng đắn, chuyện này thật không bình thường.
Khương Dư Miên đánh giá anh trên dưới một lần, nghi ngờ anh chỉ nói ngoài miệng, giả vờ bình tĩnh, thực tế cô cũng chỉ là một người mới không có kinh nghiệm.
Cô nhớ lại, Lục Yến Thần nhiều lần trêu chọc cô, nhìn cô thẹn thùng chạy trốn, kết quả là cuối cùng cũng lại bảo cô về phòng mình ngủ.
Chuyện này rất khả nghi.
Nhưng cô cũng không ở lại, thật sự xoay người rời đi, chỉ là lúc đi tới cửa lại dừng lại vài giây, quay đầu lại nhìn anh.
Lục Yến Thần bất đắc dĩ, mở miệng: “Đi đi.”
Cô đứng bất động ở cửa.
Lục Yến Thần nhìn sự kỳ lạ của cô thì biết nếu như hôm nay không làm cho cô rời khỏi cánh cửa này thì không chừng trong lòng cô gái nhỏ lại sẽ lại đoán mò.
Anh duỗi tay mở rộng vòng ôm: “Đi tới đây, anh ôm.”
Nụ cười thoải mái lại xuất hiện trên mặt cô, Khương Dư Miên xoay người chạy về phía anh.
Cô thích nhất là Lục Yến Thần có thể đọc hiểu tâm tư của cô.
Hai người chỉ đơn giản ôm ấp, giữa bọn họ, thân mật không phải vì muốn kéo tới một số chuyện, mà chỉ vì muốn tới gần nhau thôi.
Khương Dư Miên rất thích ôm anh, cũng rất thích ở sát bên anh, có lẽ bởi vì ngay từ khi mới bắt đầu, Lục Yến Thần cũng lấy tư thái như vậy mang đến cảm giác an toàn cho cô, cùng với… tình ý không nói được thành lời.
Hai người ôm một lúc, Lục Yến Thần để cho cô ở lại đây ngủ. Khương Dư Miên nhìn không ra bầu không khí kia, ngoan ngoãn bò đến vị trí ở giữa giường rồi ngồi xuống.
Trên chiếc giường rộng lớn mềm mại, có vẻ như cơ thể cô lại càng nhỏ bé, Lục Yến Thần cởi áo ngủ, hai mắt Khương Dư Miên đều dán lên cơ bụng cường tráng của anh. Tiếc rằng một giây sau đó, Lục Yến Thần lấy ra một chiếc áo ngủ rộng rãi mặc vào, che đi tất cả cảnh đẹp.
Khương Dư Miên càng thêm nghi hoặc.
Chuyện này nhìn qua không giống như muốn thực hiện buổi dạy học nâng cấp.
Lục Yến Thần nằm xuống bên phải cô, vươn cánh tay ra làm gối cho cô.
Khương Dư miên mở to mắt, không ngủ được, Lục Yến Thần đọc hiểu sự nghi hoặc của cô, dỗ dành nói: “Hôm nay không học.”
“Vì sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


