Nói là trở về để đi làm nhưng lại đúng lúc gặp được doanh nghiệp nào đó hợp tác nên tạm lời cản trở bước đi của Lục Yến Thần. Khương Dư Miên nhân cơ hội này đi đến chỗ khác chơi, cô lại gặp Thịnh Phỉ Phỉ ở khu chơi bowling.
Thịnh Phỉ Phỉ vừa mới ném ra một quả bowling, hướng đi sai lệch nên chỉ đập đổ được ba chiếc lọ.
Khương Dư Miên vẫy tay với cô: “Phỉ Phỉ.”
“À không.” Thịnh Phỉ Phỉ quay đầu tìm kiếm, đúng lúc thấy Ngôn Hi vừa đi vệ sinh xong trở về, cô ấy chỉ vào nói: “Tớ đi chơi cùng Ngôn Hi đó.”
So với lúc trước cho cô thuê nhà, Ngôn Hi đã lớn lên không ít, cô ấy mặc áo khoác gió màu vàng nhạt, trông rất trẻ con, đáng yêu.
Lần trước lúc xử lý bồi thường vụ hỏa hoạn, Ngôn Hi không lộ diện, có người toàn quyền phụ trách. Bây giờ tình cờ gặp lại, Ngôn Hi cũng chào hỏi cô, vừa mở miệng đã hỏi: “Chị Khương, chị còn cần nhà không?”
Khương Dư Miên lắc đầu: “Không cần, bây giờ chị có chỗ ở mới rồi.”
Ngôn Hi nghe răng cười: “Vậy chị cần thì có thể tìm em bất kỳ lúc nào nhé.”
- --Đọc FULL tại Toidoc.io---
Thịnh Phỉ Phỉ chỉ vào vầng trán cô ấy: “Em chỉ là một đứa nhóc thì biết cái gì? Người ta ở chung với bạn trai.”
“Em hiểu mà!” Ngôn Hi cướp câu trả lời: “Tháng trước, em và anh trai đến thành phố Dung để tham gia buổi đấu giá thì gặp được một chị gái xinh đẹp. Anh trai em thích cô ấy, nên để cho cô ấy ở lại phòng mình luôn.”
“Ồ?” Thịnh Phỉ Phỉ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi: “Anh Ngôn Tuyển còn có thể làm ra loại chuyện này sao?”
Khương Dư Miên cũng nhớ tới mấy tháng trước ở bữa tiệc sinh nhật của bà Tống, cô đã từng gặp người đàn ông đào hoa kia, hóa ra khi đối mặt với người phụ nữ mình thích, đàn ông đều như vậy à?
“Có thể chứ!” Ngôn Hi liên tục gật đầu: “Vì muốn đi ăn tối cùng chị gái xinh đẹp mà anh trai còn hối lộ em để làm công cụ hình người mà.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


