Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nghe nói ngày mai sẽ bàn chuyện làm xưởng, Tô Tiến Sơn lập tức ưỡn thẳng lưng hơn hẳn, giọng đầy phấn chấn:
“Gì cơ? Ngày mai là về nói chuyện làm xưởng luôn à? Cháu gái làm việc hiệu suất cao thật đấy! Con yên tâm, ngày mai bác nhất định không đến muộn, bác đi sớm chờ ở trấn. Việc lớn thế này bác tuyệt đối không kéo chân sau. Đến lúc đó bác còn giúp con tìm người. Bác tuy không làm cán bộ nữa, nhưng vẫn quen biết không ít người.”
Nói xong thì cúp máy. Gương mặt ông đỏ hồng, như thể ánh sáng vui mừng sắp bật ra ngoài.
Người gặp việc vui, tinh thần tự nhiên sảng khoái. Trong lòng ông lúc này rộng mở chưa từng có.
Trước đó cháu gái nói sẽ xây xưởng, nhưng khi chuyện còn chưa chắc chắn, ông cũng không dám thật sự yên tâm, tưởng rằng chỉ là lời nói gió bay. Bây giờ tin tức đã xác thực, ông không còn gì phải lo nữa.
Nhà họ Tô… vận may đến rồi!
Lưu Tam Căn nhìn bộ dạng ấy thì chướng mắt, cố nén chua chát hỏi:
“Thật sự xây xưởng à?”
Tô Tiến Sơn đáp lại ngay:
“Chẳng lẽ còn giả sao?”
Lưu Tam Căn cười khẩy:
“Đắc ý cái gì? Nhà các người làm xưởng, còn chưa biết có tuyển được ai không. Ai thèm vào xưởng nhà các người chứ?”
Những người khác trong văn phòng thầm nghĩ: Tôi thèm! Tôi thèm nè!!!
Lên trấn làm công nhân, đãi ngộ chắc chắn tốt hơn ở trong thôn rồi nhưng không ai dám nói ra. Quan hệ giữa họ với nhà họ Tô vốn không tốt. Lỡ nói rồi đắc tội thêm Lưu Tam Căn, lại không vào xưởng được, thì đúng là triệt hết đường lui.
Tô Tiến Sơn hiểu thừa lời kia chỉ là nói cho hả dạ, nên cười hề hề, không thèm để tâm, lập tức quay về nhà. Ông còn phải về chỉnh lại tóc tai. Ngày mai không thể làm mất mặt cháu gái được.
Nhìn dáng vẻ đắc ý ấy, Lưu Tam Căn không chỉ bất bình mà còn bắt đầu lo lắng.
Ai mà ngờ được “con quỷ Tây” nhà họ Tô làm việc nhanh thế chứ?
Mấy ngày trước ông ta còn tự an ủi mình: đối phương chỉ nói mạnh miệng, qua ít bữa sẽ coi như chưa từng có chuyện gì. Kết quả mới mấy ngày đã vả thẳng vào mặt ông ta.
Quá đột ngột, Lưu Tam Căn còn chưa kịp sắp xếp kế hoạch. Vốn định kích động dân trong thôn lên trấn gây sự nhưng vì chưa chắc chắn có làm xưởng thật hay không nên chưa hành động. Giờ thì gấp quá, lại dễ lộ mình. Dù sao ông cũng là bí thư thôn, không thể quang minh chính đại dẫn dân đi gây rối được. Lưu Tam Căn tự nhận mình không ngu đến vậy.
Chuyện này tạm thời phải gác lại.
Lưu Tam Căn đi qua đi lại ngoài văn phòng như kiến bò trên chảo nóng. Cuối cùng hạ quyết tâm: trước tiên phải dùng quan hệ của Hoắc Triều Dương ở trấn, tìm cách phá hỏng cuộc nói chuyện hợp tác này.
Ông ta về nhà lấy mấy bao thuốc ngon con trai mang về, rồi đạp xe lên trấn.
Nhà họ Tô coi chuyện này là đại sự mười phần trọng yếu.
Liệu “phú quý từ trời rơi xuống” này có giữ được hay không, chính là xem lần này.
Nếu làm được xưởng, cho dù sau này cháu gái trở về nước ngoài, nhà họ Tô vẫn có thể tiếp tục hưng thịnh. Nếu làm không thành, cháu gái đi rồi, thời gian dài đằng đẵng, ai biết còn nhớ tới họ không?
Vì khẩn trương, cả nhà gần như mất ngủ.
Sáng hôm sau, Tô Tiến Sơn dẫn theo con thứ hai là Tô Hướng Nam lên trấn.
“Con sợ con đi theo lại bị nhắc chuyện cũ. Chuyện đó… dù sao cũng mất mặt.”
So với đánh nhau, bị gán tiếng “chơi lưu manh” càng nhục nhã hơn.
Tô Tiến Sơn nói:
“Chính vì thế cha mới cố ý dẫn con đi. Lần này cha phải tìm cơ hội nói rõ với cháu gái, để con bé biết con không phải lưu manh. Con là nạn nhân bị hại.”
Tô Hướng Nam nghẹn giọng:
“Nhưng chuyện đã qua rồi, không thể điều tra lại nữa. Chỉ cần Khâu Nhược Vân vẫn khăng khăng nói năm đó con chơi lưu manh, con cũng chẳng thể đưa ra bằng chứng không phải?”
Tô Tiến Sơn trầm giọng:
“Khi cha không có bản lĩnh, nói thật cũng chẳng ai nghe, chẳng ai tin nhưng khi cha có bản lĩnh rồi, lời cha nói, người ta sẽ muốn nghe, thậm chí phải tin.”
Mắt Tô Hướng Nam đỏ lên. Nước mắt nghẹn mấy năm rốt cuộc trào ra.
Vì sao năm đó mọi người tin Khâu Nhược Vân mà không tin hắn?
Bởi vì cô ta có thế lực, có quan hệ trong thành phố, có thể mang hàng công nghiệp về cho dân. Lợi ích của mọi người gắn với cô ta, nên họ chọn tin cô ta.
Còn nhà họ Tô lúc ấy gặp nạn, ai cũng có thể dẫm một chân.
Nhưng bây giờ… tất cả đã khác.
Hai cha con đi rất sớm. Tới trấn thì vừa giờ làm việc.
Tô Tiến Sơn không để bị động chờ, mà đi trước để “rải đường”, tránh lúc dẫn cháu gái tới còn phải đợi trong đại viện.
Ông tìm lão lãnh đạo của mình là phó trưởng Lâm.
Năm đó ông được đề bạt làm đại đội trưởng cũng nhờ phó trưởng Lâm tiến cử, rồi xã viên bỏ phiếu. Cũng vì tầng quan hệ ấy khi ông gặp đại hoạ mà phó trấn trưởng Lâm không tránh khỏi bị liên lụy.
Theo tư lịch, phó trưởng Lâm từng là ứng viên sáng giá cho vị trí trấn trưởng nhưng vì “nhìn nhầm người” mà mãi ngồi ghế phó. Mấy năm nay tuổi càng lớn, chiếc ghế càng lạnh.
Dù vậy, ông vẫn không bạc đãi Tô Tiến Sơn. Ngoài mặt không qua lại, nhưng lúc Lưu Tam Căn muốn đạp thêm một chân, ông vẫn giúp đỡ.
Hôm nay lãnh đạo trấn họp, đợi rất lâu Tô Tiến Sơn mới gặp được người.
“Ông sao lại tới đây?”
Phó trưởng Lâm ngạc nhiên: “Gặp khó khăn à? Tiến Sơn, không phải tôi không giúp, nhưng giờ tôi cũng chẳng có mấy quyền. Mới phân công lại, tôi phụ trách giáo dục. Ngay cả vệ sinh cũng giao người khác rồi.”
Một trấn nhỏ, giáo dục thì có bao nhiêu việc? Ông nói mà đầy uất ức.
Tô Tiến Sơn cười:
“Lãnh đạo, lần này không phải tìm ngài giúp, mà là có chuyện tốt muốn báo.”
“Chuyện tốt gì?”
Ông liền kể lại chuyện cháu gái về đầu tư.
Phó trưởng Lâm suýt phun trà:
“Thật à? Mấy hôm trước tôi nghe nói có hai chiếc xe vào thôn, còn tưởng lãnh đạo huyện. Gọi hỏi mấy chi bộ đều bảo không biết.”
Tô Tiến Sơn nói:
“Chắc Lưu Tam Căn biết mà không báo.”
“Ông nói kỹ tôi nghe xem, thực sự là xây xưởng thật?”
“Thật. Hôm nay tới bàn.”
Phó trưởng Lâm xúc động:
“Nếu trấn ta có xưởng nhập kỹ thuật tiên tiến từ nước ngoài, đến lãnh đạo thành phố cũng phải chú ý. Đây là chuyện lớn!”
Sau đó ông ấy nghĩ gì đó rồi lại thở dài:
“Tiếc là không thuộc phần tôi quản.”
“Ngài tuy không quản, nhưng có thể tham gia. Sau này có thành tích, ít nhiều cũng có phần. Vì thế tôi mới tìm ngài trước.”
Phó trưởng Lâm cười:
“Vẫn là ông có tình có nghĩa. Có chuyện tốt nhớ tới tôi. Ai mà ngờ Tô Tiến Sơn còn có ngày này chứ.”
Cùng lúc đó, Tô Tầm chỉ đi một xe, mang theo Chu Mục, Lý Ngọc Lập và Nguỵ sư phó.
Đội hình tuy đơn giản nhưng cô rất hài lòng. Ai cũng là người có năng lực riêng của mình. Khi xưởng ổn định, cô sẽ tìm cách mời lão Ngụy về.
Trên xe, cô cùng Lý Ngọc Lập bàn bạc lại, đều cảm thấy lần này không có vấn đề lớn. Lý Ngọc Lập đặc biệt coi trọng hợp tác này. Một hương trấn có thể đưa vào kỹ thuật tiên tiến từ nước ngoài, đây chính là thành tích đưa tận tay, là miếng ăn từ trên trời rơi xuống.
Tới ngã rẽ vào trấn, Tô Tiến Sơn và Tô Hướng Nam đã chờ sẵn.
Tô Tầm hạ cửa kính:
“Đi thẳng tới trụ sở trấn à?”
“Bác đã chào hỏi trước rồi, chúng ta đi luôn được.”
“Vậy bác dẫn đường đi!”
Hai cha con đạp xe phía trước, xe chậm rãi theo sau.
Chiếc ô tô lại gây xôn xao trong trấn nhỏ. Mọi người bàn tán: Trong xe là ai thế? Lãnh đạo huyện sao?
Trong khi đó, lãnh đạo trấn đang nói về việc này.
Phó trưởng Lâm vì muốn chuẩn bị tiếp đón, đã đi báo cho Vương Vĩ Dân – Trấn trưởng.
Ông không giấu chuyện, vì dù sao công đầu cũng không tới lượt mình.
Ông tưởng trấn trưởng Vương sẽ coi trọng ngay.
Ai ngờ nghe xong chỉ nhàn nhạt:
“Biết rồi.”
Phó trưởng Lâm nhíu mày:
“Không chuẩn bị sao? Người ta đi xe chuyên dụng tới, chắc sắp tới nơi.”
Trấn trưởng Vương đáp:
“Tôi biết chuyện này từ sớm, đã suy xét rồi. Lão Lâm, ông lo giáo dục đi. Thi đại học khôi phục mấy năm rồi, mà giáo dục trấn ta vẫn chưa khá lên nổi!”
Nghe vậy phó trưởng Lâm đỏ mặt:
“Vương Vĩ Dân, ông đừng không biết điều. Tôi có tin tốt là báo ngay, ông thái độ thế à?”
Trấn trưởng Vương chậm rãi nói:
“Tin tốt gì? Tôi làm cán bộ lâu năm rồi, còn không nhìn ra sao? Trấn ta một nghèo hai trắng, dựa vào chút quan hệ thân thích, một ông chủ nước ngoài lại tới đây làm xưởng? Tôi thấy là có mục đích khác.”
Nếu Tô Tầm nghe được, hẳn sẽ khen ông ta đoán không sai.
Nhưng phó trưởng Lâm không chấp nhận:
“Dù có mục đích thì cũng là chuyện tốt. Còn hơn chẳng có ai tới. Ông cho tôi câu chắc chắn, ông có nói chuyện không?”
“Được, tôi tiếp đãi. Điều kiện tốt thì tôi bàn.” Trấn trưởng Vương đáp qua loa.
Phó trưởng Lâm nhìn là biết ông ta không để tâm, liền quay ra tìm lão thư ký.
Không ngờ lão thư ký sáng sớm đã lên huyện họp.
Trong văn phòng, Vương Vĩ Dân châm một điếu thuốc. Khói mù che khuất vẻ u ám trên gương mặt ông ta
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







