Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thời Niên Đại: Pháo Hôi Bỗng Nhận Người Thân Từ Nước Ngoài Trở Về Chương 26: Nước Cờ Giữ Đường Lui.

Cài Đặt

Chương 26: Nước Cờ Giữ Đường Lui.

Lần này Chu tổng không còn giữ vẻ xã giao hời hợt ở văn phòng nữa mà thực sự chu đáo hộ tống người ta đến tận cửa phòng làm việc.

Ông tìm Lý Ngọc Lập, người vừa cùng Tô Tầm trở về từ bên ngoài.

“Quản lý Lý, lần này cô lập công rồi đấy. Chiếu cố tốt vị Tô tổng này, đối với thành phố Đông Châu chúng ta chắc chắn là chuyện có lợi.”

Lý Ngọc Lập mỉm cười: “Lúc đầu tôi cũng không nghĩ nhiều như vậy, Tô tổng là người rất dễ ở chung.”

Chu tổng gật đầu: “Đúng vậy, hiếm nhất là sự khiêm tốn ấy. Trước kia tôi từng gặp vài người có chút tiền liền lấy mang về nước khoe khoang, làm bộ đạo mạo lắm.”

Ông quay sang Lý Ngọc Lập: “Mấy ngày này cô cứ tính là đang đi làm, không cần nghỉ phép. An tâm tiếp đãi Tô tổng cho tốt. Có nhu cầu gì thì nói với tôi. Tôi cũng muốn thay mặt lãnh đạo chiêu đãi cho chu đáo.”

Lý Ngọc Lập vội nói: “Không cần đâu ạ, tôi cũng có ngày nghỉ.”

Chu tổng xua tay: “Không thể để cô làm không công. Đây là lập công đấy. Trước kia tôi còn lo cô nhìn nhầm người, phí công sức. Giờ xem ra mắt nhìn của cô rất tốt, liếc một cái là nhận ra Tô tổng không tầm thường. Nếu cô thật sự có thể theo Tô tổng ra nước ngoài, tôi cũng chúc phúc, vui mừng thay cô.

Ra nước ngoài làm vài năm, có thêm kinh nghiệm, mở mang tầm nhìn, kiếm tiền về dưỡng già cũng thoả rồi.

Lý Ngọc Lập nghe vậy lại sững lại, trên mặt thoáng qua vẻ cô đơn.

Chi nhánh ở Cảng Thành sau khi nhận được chỉ thị từ tổng công ty, biết rõ Tô Tầm là cổ đông đầu tư trong gia đình, trong tay nắm cổ phần nguyên thủy, lời nói có trọng lượng. Vì vậy, đối với yêu cầu của cô, họ hoàn toàn không hề lơ là.

Ví dụ như việc trước giao thiết bị và kỹ thuật, sau mới thanh toán đều không vấn đề gì. Gia đình người ta giàu như vậy, chẳng lẽ còn quỵt nợ?

Yêu cầu kỹ thuật viên hỗ trợ? Càng không vấn đề. Khi giao máy móc sẽ cử chuyên gia sang huấn luyện kỹ thuật.

Dù sao Tô Tầm chỉ mở một xưởng nhựa quy mô nhỏ. Đối với một doanh nghiệp lâu năm có thực lực trong ngành, chuyện nâng đỡ như vậy chẳng đáng là bao.

Huống hồ, đây còn là lần đầu tiên vị cổ đông thần bí của tổng công ty đưa ra yêu cầu.

Đối với người như vậy, tất nhiên phải giao hảo, bán cho họ một cái ân tình.

Đặc biệt là người phụ trách chi nhánh Cảng Thành, ai cũng hy vọng được cổ đông công nhận, biết đâu có cơ hội được điều về tổng công ty trong nước.

Rời xa bản bộ đã lâu, họ luôn cảm thấy mình như bị “đày” ra ngoài. Cơ hội này khiến ai nấy đều vô cùng sốt sắng.

Tô Tầm vừa đi vừa hỏi hệ thống:

“Họ nói thế nào?”

Cô không tin mình có “khí chất Bá Vương”, chỉ một cuộc điện thoại đã khiến người ta quy phục.

Hệ thống “Vạn Người Ghét” đáp: “Tôi vừa khẳng định thân phận của cô, vừa thông báo phạm vi đầu tư của chúng ta, tránh để lần sau cô khoác lác gây thêm lỗ hổng.”

Nó không hài lòng với tình huống hiện tại. Cảm thấy đã vượt kế hoạch nhưng lỗ hổng đã tồn tại thì không thể thu lại, chỉ có thể tiếp tục. Lần này nó nhất quyết vá kỹ, tránh để Tô Tầm gây thêm rắc rối.

Tô Tầm cười: “Vẫn là cậu chu đáo.”

Sợ cô khoác lác, nên giúp cô thổi phồng trước một bước. Hệ thống này đúng là không tệ.

Chu tổng thấy Tô Tầm rạng rỡ, biết chắc có tin tốt.

“Xem ra Tô tổng mọi việc thuận lợi.”

“Đúng vậy. Vài ngày nữa phía Cảng Thành sẽ cử kỹ thuật viên sang hướng dẫn. Chỉ cần bên này sắp xếp xong, họ sẽ giao máy móc.”

“Thật tốt quá rồi!” Chu tổng vui mừng.

Ông lập tức mời: “Không biết tôi có vinh hạnh được mời Tô tổng dùng bữa tối? Coi như chúc mừng trước.”

Tô Tầm nhìn đồng hồ: “Vậy thì tôi cũng không khách khí nữa!”

Chu tổng cười lớn, gọi thêm Lý Ngọc Lập: “Quản lý Lý cùng đi đi!”

Tiếp đó ông quay sang Chu Mục: “Đồng chí Chu cũng đi cùng nhé?”

Chu Mục đáp: “Không cần, tôi ăn suất cơm công nhân.”

Anh không phải người không hiểu lễ nghĩa.

Chu tổng cũng chỉ khách sáo một câu, liền nói: “Vậy tôi bảo bếp chuẩn bị món đặc biệt hôm nay cho đồng chí Chu.”

Chu Mục gật đầu, thầm nghĩ: “Tể tướng trước cửa thất phẩm quan.” Anh đúng là nhờ phúc của Tô tổng. Lão bản có năng lực, bảo tiêu như anh cũng được coi trọng.

Buổi trưa, ba người dùng cơm tại nhà hàng khách sạn. Ăn gì không quan trọng, quan trọng là Tô Tầm cảm nhận được sự tiếp đãi như khách quý tại gia. Hình tượng của cô càng thêm vững chắc.

Sau bữa ăn, Chu tổng lập tức vào văn phòng gọi điện báo cáo lãnh đạo.

Ông nhấn mạnh: chỉ một cuộc điện thoại đã có thể điều động kỹ thuật và thiết bị, thái độ của bên phía nước ngoài vô cùng nhiệt tình.

Đây là năng lực thế nào?

Lại còn là người gốc Đông Châu. Nếu không nắm lấy cơ hội thì thật phí phạm.

Trong khi đó, Tô Tầm gọi Lý Ngọc Lập đến phòng, tìm hiểu quy trình mở xưởng.

Ngày mai cô sẽ đến trấn Bình An.

Cô xem kỹ tài liệu, làm quen nội dung, chuẩn bị cho đàm phán. Việc có thể không tự làm, nhưng nhất định phải hiểu rõ. Sai một bước, không ai giúp cô thu dọn.

Đang bận thì có tiếng gõ cửa.

Lý Ngọc Lập mở cửa, thấy Chu tổng, cô hơi ngạc nhiên.

“Tô tổng có tiện không? Có chuyện muốn bàn.”

Chu tổng nói: “Lãnh đạo thành phố biết Tô tổng có lòng xây dựng quê hương nên rất cảm kích, muốn đến thăm hỏi, làm tròn lễ nghĩa chủ nhà.”

Tô Tầm hiểu rõ.

Hoặc vì kỹ thuật, hoặc vì ngoại hối, hoặc vì thế lực tư bản nước ngoài của Tô gia.

Cô không vội gặp.

Cô cần xem tình hình ngày mai rồi mới quyết định sẽ nói gì. Nếu gặp sớm, họ đề nghị đầu tư trong nội thành Đông Châu, cô không đủ thực lực thì phải từ chối. Nếu đàm phán thành công với trấn Bình An, cô sẽ có lý do chính đáng để khước từ.

Và nếu đàm phán thất bại, thành phố vẫn có thể là đường lui.

“Tôi ngày mai phải ra ngoài. Hôm nay cũng khá bận. Đợi tôi trở về, tôi sẽ mời họ dùng bữa.”

Chu tổng lập tức: “Đến Đông Châu sao có thể để Tô tổng mời? Vậy chờ cô trở về, tôi sẽ liên hệ?”

“Vậy cảm ơn Chu tổng.”

Bên kia, lãnh đạo phụ trách ngoại sự nghe báo cáo rất vui.

Suýt chút nữa bỏ lỡ một “đồng bào hải ngoại” có tiềm lực tư bản như vậy.

Ông còn đặc biệt xem lại hồ sơ Tô Tầm đã nộp trước đó, xác nhận thông tin đầy đủ. Không hiểu vì sao lúc đầu không được coi trọng.

Xem ra cấp dưới làm việc còn mang nặng chủ nghĩa cũ.

Trước khi trở về, Tô Tầm gọi điện đến chi bộ thôn Tiểu Hoắc, tìm Tô Tiến Sơn.

Dù Lưu Tam Căn không muốn truyền lời cho Tô gia, nhưng với tư cách cán bộ thôn, ông ta vẫn phải làm.

Không lâu sau, Tô Tiến Sơn bước vào văn phòng với dáng vẻ phấn chấn.

Từ sau khi Tô Tầm về thăm thôn, tinh thần Tô gia thay đổi rõ rệt.

Trước kia dù họ có kiêu ngạo đến đâu, người ta vẫn thấy một chút sa sút. Giờ thì ai nấy mặt mày hồng hào, khí sắc tốt.

Tô Tiến Sơn mặc áo khoác xanh mới, râu cạo sạch, ngẩng cao đầu.

Điện thoại vang lên.

Ông nhấc máy, giọng vang dội:

“Cháu gái à, là bác đây.”

Bên kia, Tô Tầm nói mọi việc mở xưởng đã chuẩn bị gần xong. Ngày mai cô sẽ đến trấn bàn chuyện hợp tác với chính quyền địa phương.

Cô dặn:

“Bác cả ngày mai cũng lên trấn một chuyến. Con đã làm một lá cờ thưởng tặng đồn công an nhờ bác cả thay con mang qua.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc