Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
【Giá trị ghét bỏ +383,thưởng 38.300 USD】
Cô bật cười thành tiếng: “Ha ha ha… cuối cùng cũng thành hộ khá giả rồi rồi. Đổi ra tiền trong nước cũng hơn bảy vạn. Làm một cái xưởng nhỏ ở thôn là dư sức. Huống chi sau này còn cuồn cuộn không ngừng cộng điểm.”
Đây chính là lý do thật sự cô quyết định mở xưởng.
Thứ nhất, chỉ cần nhà họ Tô tiếp tục “nở mặt” trước làng trên xóm dưới, sẽ liên tục kích thích người khác sinh ra ghen ghét, oán giận, bất an, nhiệm vụ hoàn thành, tiền cũng chảy vào túi.
Thứ hai…
Nghèo.
Cô có thể nói rất oai phong, nhưng tiền thật sự trong tay thì không nhiều.
Mấy vạn tệ, nếu đem lên thành phố làm nhà máy, căn bản không đủ xem.
Lấy ra vừa mất mặt, lại dễ “OOC” — hình tượng sụp đổ.
Nhưng ở thôn thì khác.
Giá đất thấp, nhân công rẻ, mặt bằng có thể mượn danh nghĩa cải tạo nhà cũ, thậm chí còn có thể xin hỗ trợ từ địa phương.
Đến lúc đó chỉ cần nói một câu:
“Vì cân nhắc sức tiêu thụ ở thôn, nên trước tiên thử nhỏ.”
Hoàn mỹ.
Cô càng nghĩ càng thấy nhà họ Tô đúng là “công cụ” dùng rất thuận tay.
Quà hôm nay đưa đi quá đáng giá.
Mới là ngày đầu tiên thôi. Đợi tin tức tiếp tục lên men, con số tuyệt đối không dừng ở đây.
Một thôn thời này hơn nghìn người là chuyện thường. Dân cư đông, lại chưa có dòng người ồ ạt ra thành phố. Chỉ cần một cái xưởng đủ sức làm rung cả khu vực.
“Hi vọng nhà họ Tô cố gắng chút.”
Cô lẩm bẩm: “Tiếp tục giúp mình kiếm tiền.”
Hệ thống vạn người ghét lại lên tiếng, giọng mang theo nghi hoặc hiếm hoi:
“Ký chủ, hôm nay cô đâu có làm chuyện xấu. Cô còn giúp nhà họ Tô, bảo vệ họ. Vì sao lại nhận được nhiều giá trị ghét bỏ như vậy?”
Theo phân tích dữ liệu của nó, thời điểm điểm số tăng mạnh nhất chính là lúc cô đứng ra bênh vực nhà họ Tô.
Đó rõ ràng là hành vi “thiện lương”.
Chủ nhân cũ của nó cũng rất thiện lương, nên mới trở thành vạn người mê.
Chẳng lẽ… thiện lương cũng có thể bị ghét?
Tô Tầm cười nhạt:
“Có thể là vì tôi quá thiện lương, không hòa nhập được với họ?”
Cô trấn an hệ thống:
“Cậu không cần hiểu hết. Cảm xúc con người phức tạp lắm. Cậu chỉ cần ghi chép lại dữ liệu, sau này mang về cho chủ nhân cậu phân tích là được. Chủ nhân cậu đâu yêu cầu cậu phải hiểu bản chất.”
Hệ thống suy nghĩ một lát.
“Đúng là không yêu cầu… Vậy ký chủ, cô nghĩ tình yêu của cô có thể cảm hóa nhà họ Tô không?”
Tô Tầm đáp rất chắc chắn:
“Đương nhiên. Phải tin vào sức mạnh của tình yêu.”
Tình yêu tiền!
Cũng như cô, chỉ cần họ tiếp tục giúp cô kiếm tiền, cô sẽ “yêu” họ rất lâu.
Trong khi đó, nhà họ Tô đang mở đại hội gia đình. Khó khăn lắm mới tiễn hết đám người tới hỏi chuyện tuyển công, cả nhà mới có thời gian mở quà.
Quà chất cao như núi.
Cát Hồng Hoa nhìn mà choáng váng:
“Ôi trời ơi… thịt còn mua cả muối sẵn để ướp.”
Thời tiết này thịt tươi không để được lâu. Bà lập tức điều động cả nhà: người rửa thịt, người thái, người ướp muối, người mang ra phơi.
Vải vóc, bánh kẹo được xếp gọn vào tủ.
Radio đặt ngay gian giữa, vị trí trang trọng nhất.
Xe đạp lau đi lau lại, rồi cũng dựng trong gian chính, báu vật cả nhà.
Cuối cùng, bà nhét cho cháu gái nhỏ một nắm kẹo, bảo con bé ngồi ngoài cổng canh thịt phơi.
Mọi thứ xong xuôi, cả nhà mới chính thức “họp”.
Cát Hồng Hoa mặt mày rạng rỡ:
“Nhà họ Tô chúng ta đúng là đổi vận rồi. Tôi gả vào đây bao năm, chưa từng nghĩ có ngày này.”
Tô Tiến Sơn cũng còn như đang mơ:
“Tôi cũng không ngờ…”
Tô Hướng Đông hưng phấn không ngồi yên:
“Cha, vậy giờ con làm gì? Con thấy người con đầy sức.”
Tô Tiến Sơn nói:
“Cháu gái dặn rồi. Truyền tin mở xưởng ra ngoài. Sau này tuyển người mới thuận.”
Tô Hướng Nam hơi chần chừ:
“Cha… lỡ như sau này không làm thì sao? Con nói ra rồi người ta cười chết.”
Tô Tiến Sơn trừng mắt:
“Con thông minh lúc nào không thông minh, lại thông minh sai chỗ. Mất mặt với người ngoài thì có sao? Quan trọng là làm tốt việc cháu gái giao.”
Cát Hồng Hoa lập tức phụ họa:
“Đúng! Danh tiếng nhà mình vốn đã tệ, còn sợ gì? Quan trọng là cháu gái. Hôm nay các người thấy chưa? Cái khí thế đó! Tùy tay lấy ra một nghìn để tu sửa mộ tổ… Người như vậy nói gì tôi cũng nghe.”
Tô Hướng Nam gãi đầu:
“Con đâu có nói không nghe.”
Tô Hướng Đông cười hề hề:
“Con thì nghe hết.”
“Cả con nữa!” Lý Xuân Lan giơ tay.
Tô Bảo Linh cũng cười giơ tay theo.
Việc Tô Tầm không ghét bỏ quá khứ của họ, khiến cô ấy nhẹ lòng rất nhiều.
Tô Tiến Sơn gật đầu hài lòng:
“Vậy thống nhất. Từ mai, truyền tin khắp nơi.”
Lý Xuân Lan mắt sáng lên:
“Cha, mai con về nhà mẹ đẻ nói với nhà!”
Trong ánh mắt cô đầy mong chờ, cuối cùng cũng có chuyện nở mày nở mặt vả bọn họ rồi.
Thật ra không cần nhà họ Tô tuyên truyền thêm, tin đã lan sang thôn bên.
Có người vì chuyện tuyển công mà tìm đến Lý Hữu Đức — thông gia nhà họ Tô nhờ ông nói đỡ một câu.
Lý Hữu Đức lúc đó mới giật mình.
Thông gia của ông… thật sự muốn phát đạt?
Bữa tối nhà họ Lý không khí lạ lùng.
Mẹ Lý vui ra mặt chỉ có con dâu Từ Tú Lệ là im lặng.
Trong đầu cô ta lẫn lộn.
Trong “giấc mộng” kia, nhà họ Tô đâu có thân thích giàu có nào xuất hiện. Nếu có người như vậy, sao nhà họ Tô lại rơi vào cảnh khốn quẫn? Nhà mất người tan như vậy? Nhưng những việc khác trong mộng đều đã xảy ra.
Ví dụ chuyện em trai cô ta bị bắt vì đánh bạc.
Chỉ là đời này cô ta rút ra bài học thay đổi thái độ với chồng và cha mẹ chồng, nên nhiều thứ cũng đổi khác.
Vậy… phải chăng vì cô ta thay đổi, nên quỹ đạo số phận biến động, mới xuất hiện thêm một nhân vật?
Từ Tú Lệ càng nghĩ càng lo.
Nếu giấc mộng không hoàn toàn đúng, vậy cô ta đang đi đúng đường hay sai?
Chồng cô ta sau này có tiền đồ thật không?
Mẹ Lý hớn hở:
“Xuân Lan nhà mình sắp hưởng phúc rồi.”
Lý Hữu Đức thì chột dạ.
Ông vốn lâu rồi không qua lại thân thiết với nhà họ Tô. Nếu họ phát đạt mà không nhờ cậy ông, người ta sẽ nói ông có mắt không tròng.
Thế là ông mạnh miệng:
“Cũng chưa chắc. Xây xưởng đâu phải nói làm là làm được. Chính sách thay đổi liên tục, chưa biết thế nào.”
Ông nói vậy để tự trấn an nhưng Từ Tú Lệ lại bám lấy câu đó như cái phao.
“Đúng… có lẽ xưởng không mở được.”
Có thể thân thích có thật nhưng xưởng chưa chắc thành.
Có lẽ vì sau này không thành, nên trong mộng cô ta mới không thấy.
Từ Tú Lệ tự thuyết phục mình như vậy.
Trái lại, bí thư thôn Lưu Tam Căn thì biết rõ xưởng rất có thể thành.
Buổi chiều bị Tô Tầm nói về chính sách liên doanh làm cho tái mặt, ông ta về thôn ủy lục tung văn kiện.
Không tìm thấy lại gọi điện hỏi trên trấn.
Đầu dây bên kia cười:
“Chính sách đó có thật nhưng ai đầu tư nước ngoài mà tới chỗ anh? Người ta đi phía nam hết rồi. Tuy nhiên… luật đúng là có.”
Lưu Tam Căn nghe xong mà lòng lạnh toát.
Nếu thật sự là đầu tư từ nước ngoài về, trấn trên chắc chắn hoan nghênh.
Ông ta bị dọa không phải vì Tô Tầm nói mạnh mà vì cô nói đúng.
Tối đó, ông ta tức đến mức uống liền hai lạng rượu.
Càng uống càng thấy cay.
Cay không phải rượu.
Mà là cảm giác quyền chủ động đang dần rơi khỏi tay mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







