Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không phải cứ náo loạn một trận là cái xưởng kia không làm nữa.
Câu này không cần Tô Tầm nói ra miệng, nhưng tất cả mọi người đều nghe thấy trong lòng mình vang lên.
Trong chốc lát, ánh mắt cả thôn đồng loạt đổ dồn về phía Mã gia.
Nếu xưởng thật sự vì chuyện này mà hủy, người đầu tiên bị oán không phải nhà họ Tô mà là Mã gia.
Nhà họ Tô lúc này cũng trợn mắt nhìn sang bên kia, ánh mắt rõ ràng viết bốn chữ: thiếu đức đến tận xương.
Bao nhiêu năm nay bị dẫm xuống bùn còn chưa đủ, đến lúc có cơ hội ngẩng đầu lại chạy ra phá? Đây không phải đơn thuần là ghét bỏ, mà là muốn chặn đường sống.
Mà người trong thôn thì sao?
Vừa rồi còn hùa theo xem kịch, giờ lại bắt đầu tính toán lại lợi ích.
Trước tiên bị Tô Tầm vặn ngược tình thế, bóc trần động cơ, lại bị cô thẳng thừng tuyên bố: ai từng chèn ép nhà họ Tô thì đừng mơ vào xưởng làm công.
Đến đây, những người vốn đã lặng lẽ tự kiểm điểm bỗng nhiên đổi hướng cảm xúc.
“Cũng quá nhỏ nhen rồi đấy…”
“Làm ăn mà còn nhớ thù riêng.”
“Dọa người thì giỏi.”
Không ít người trong lòng bắt đầu oán ngược lại Tô Tầm.
Rõ ràng là họ hùa theo Mã gia, giờ lại quay sang trách người nắm quyền không đủ rộng lượng.
Con người ta đúng là kỳ lạ, khi chưa có lợi ích thì thích xem náo nhiệt, khi lợi ích sắp chạm tay lại sợ mình bị loại.
Còn Tô Tầm?
Cô cảm nhận được rất rõ.
Trong hệ thống, điểm ghét b của cô lại nhảy lên.
Không phải nhảy lẻ tẻ.
Mà là tăng liên tục.
Ghen ghét. Lo lắng. Sợ hãi bị gạt ra ngoài.
Đây đều là dinh dưỡng nuôi cô đấy!
Tô Tầm không biểu lộ gì, chỉ nhàn nhạt nói với người nhà họ Tô:
“Bây giờ đi tế tổ trước đã. Chuyện hôm nay cũng nên nói với tổ tiên một tiếng.”
Tô Tiến Sơn lập tức lấy lại khí thế:
“Đúng, tế tổ! Lão đại, lão nhị, dọn người sang một bên cho cha!”
“Vâng!” Tô Hướng Đông đáp vang dội.
Từ nãy đến giờ hắ đã nghẹn đầy một bụng. Bị người ta đứng giữa đường mắng chửi như vậy mà không được phản ứng, nếu không phải vì Tô Tầm ở đây, hắn đã sớm xông lên.
Tô Hướng Đông bước tới, chỉ thẳng vào Mã gia.
“Tránh ra. Cố ý chặn đường là gây sự đấy. Tôi nói cho các người biết, tôi hiểu luật. Các người cố ý gây rối trật tự công cộng bị các đồng chí cảnh sắt bắt cũng không oan đâu. Có đánh cũng là các người tự chuốc.”
Ở nông trường cải tạo, Tô Hướng Đông đúng là đã học qua luật phổ cập cơ bản. Ít nhất cũng biết cách dọa người cho ra dáng.
Mã gia nghiến răng.
Bà tử Mã bật dậy, hừ mạnh một tiếng, nhổ một bãi nước bọt xuống đất rồi tránh sang bên.
Chặn nữa cũng vô ích.
Mục đích của họ vốn là lôi chuyện xấu ra giữa đường, khiến thân thích kia chột dạ. Giờ lời đã nói, người ta chẳng những không chột dạ mà còn đập thẳng lại bằng cả cái xưởng.
Ngăn tiếp chỉ tổ thêm mất mặt.
Mộ chôn di vật gọn gàng, có chăm nom, cỏ dại được dọn sạch. Nhìn là biết không phải ngày một ngày hai.
Tô Tầm đứng trước mộ, lần đầu tiên thực sự tin rằng nhà họ Tô nhiều năm qua vẫn nhớ tới người thanh niên đã chết nơi đất khách.
Cô nhìn bia mộ, trong lòng lẩm nhẩm:
“Ông đừng trách tôi. Tôi mượn thân phận cháu gái ông, cho ông một lần nở mặt trước làng trước xóm. Nếu không có tôi, nhà họ Tô bây giờ chưa chắc còn cơ hội. Tôi tới, ít nhất có thể đổi vận một chút. Cho nên… buổi tối đừng tìm tôi.”
Nói xong cô tự thấy mình buồn cười nhưng từ khi hệ thống xuất hiện, từ khi cô có thể xuyên về đây, cô không dám coi nhẹ chuyện tâm linh nữa.
Có những thứ, tốt nhất vẫn nên kính mà tránh.
Vu Hiểu Anh đứng phía sau lặng lẽ chụp lại khoảnh khắc ấy.
Nhìn vẻ mặt thành kính của Tô Tầm, cô bỗng thấy lo lắng.
Một người trọng tình nghĩa như vậy, liệu có bị người thân lợi dụng không?
Xuống núi, người xem còn đông hơn lúc đầu.
Tin “mở xưởng” đã bị truyền đi với tốc độ khủng khiếp. Những người không thích xem náo nhiệt cũng bắt đầu quan tâm.
Xây xưởng đồng nghĩa với tuyển công.
Ai không muốn thành công nhân?
Lúc này, bí thư chi bộ thôn Lưu Tam Căn cố ý chạy tới “phổ cập kiến thức”:
“Xây xưởng? Không thể nào. Cá nhân sao làm được xưởng? Cô ta còn là người từ nước ngoài về. Người nước ngoài sao được phép làm xưởng ở nước mình?”
Lời này khiến những người vừa bị Tô Tầm làm cho nghẹn họng lập tức dễ chịu.
“Ra là khoác lác!”
Thế là khi nhà họ Tô ngẩng đầu ưỡn ngực xuống núi, liền có người gọi lớn về phía Tô Tiến Sơn:
“Đừng mừng sớm! Bí thư Lưu nói cá nhân không làm được xưởng!”
“Đúng đấy, dọa ai chứ? Chỉ giỏi to mồm nói phét!”
Nhà họ Tô khựng lại.
Tất cả nhìn sang Tô Tầm.
Cô cố ý hỏi:
“Bí thư Lưu là ai?”
Lưu Tam Căn: …
Tô Tầm nhìn thẳng ông ta.
“Xem ra bí thư Lưu đọc văn kiện chưa kỹ. Hiện nay trong nước cải cách mở cửa, đã ban hành nhiều chính sách mới. Năm 1979 có luật doanh nghiệp liên doanh Trung–ngoại. Bí thư làm cán bộ, không lẽ không biết? Kiến thức chẳng phải quá hạn hẹp rồi ư?”
Giọng cô không hề gay gắt nhưng đủ khiến người ta nhìn Lưu Tam Căn bằng ánh mắt khác.
So với vị bí thư nửa vời này, rõ ràng người từ thành phố về hiểu chính sách hơn.
Ánh mắt trong thôn chuyển hướng.
“Bí thư Lưu nói gì đi chứ.”
Lưu Tam Căn đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh.
Ông ta thật sự không nắm rõ điều khoản. Nếu tranh luận trước mặt bao nhiêu người mà sai, thì cái ghế bí thư này còn giữ được không?
Thế là ông ta chọn cách quay lưng bỏ đi.
Không phản bác.
Không giải thích.
Chỉ rời khỏi đám đông.
Khoảnh khắc ấy, tất cả đều hiểu.
Bí thư Lưu… thật sự không nắm chính sách.
Bầu không khí lập tức thay đổi. Không ai dám nói thêm nữa.
Tô Tầm cũng không truy cùng đuổi tận. Cô chỉ xoay người rời đi.
Ngay lập tức có người lén lút kéo Tô Tiến Sơn hỏi:
“Tiến Sơn, chuyện mở xưởng là thật chứ?”
Tô Tiến Sơn cười, giọng đầy tự tin:
“Cháu gái tôi nói gì là thế đó! Nó đâu có lý do gì phải khoác lác như vậy!”
“Vậy tuyển công…”
“Chuyện đó nói sau.”
Ông ta quay đi, không cho thêm thông tin.
Người kia sau lưng nhổ trộm một bãi nước bọt, nhưng vừa nhớ tới câu “từng chèn ép nhà họ Tô thì khỏi vào xưởng”, lập tức giả vờ như chưa từng làm gì.
Về tới nhà họ Tô, Lý Ngọc Lập và Nguỵ sư phó đã chờ sẵn.
Họ phải xuống tận huyện mới ăn được bữa cơm tử tế, còn tiện tay mua thêm thịt mang về.
Nghe vậy, Tô Tầm khẽ thở dài:
“Quê mình vẫn còn lạc hậu quá.”
Cát Hồng Hoa vội vàng tiếp lời:
“Trên trấn từng có người mở quán ăn, nhưng không ai vào. Món ăn chẳng khác gì ở nhà, lại phải trả tiền. Ai mà chịu.”
Rồi bà nhìn cô đầy lo lắng:
“Cháu gái à, trong thôn lạc hậu thế này liệu mở xưởng có ổn không?”
Sợ nhất là cô đổi ý.
Tô Tầm nhìn bà, giọng chắc chắn:
“Dù lạc hậu, xưởng vẫn phải làm. Đây là tâm nguyện của ông nội.”
Cô dừng lại một nhịp:
“Mọi người cứ truyền tin ra ngoài. Tuyển công sẽ nhanh hơn nhưng điều kiện không đổi, ai từng có ác ý với nhà mình, không nhận.”
Cô nói rất rõ
“Không phải con hẹp hòi là con không nuôi người có lòng xấu.”
Nhà họ Tô lúc này mới hoàn toàn yên tâm: “Chúng ta đảm bảo sẽ làm tốt!”
Tô Tầm gật đầu, rồi từ trong túi lấy ra một xấp tiền ngoại hối quy đổi, khoảng một nghìn tệ.
“Bác cả, số này sửa sang lại mộ tổ.”
Tô Tiến Sơn tay run lên:
“Nhiều quá…”
“Phải sửa cho đàng hoàng.”
Cô liếc nhìn căn nhà cũ kỹ:
“Nhà cũng phải xây lại nhưng đợi xưởng đi vào hoạt động đã. Con sẽ mời thiết kế từ thành phố về.”
Đầu óc nhà họ Tô ong ong như sấm.
Lúc tiễn cô ra cổng, cả nhà đều đi phía sau, thận trọng như sợ làm ồn.
Lúc đến, cô được vây quanh vì tò mò.
Lúc đi, cô rời khỏi trong ánh mắt dõi theo của cả thôn.
Trên xe, Lý Ngọc Lập hỏi về chuyện mở xưởng.
Tô Tầm mỉm cười:
“Đúng vậy. Ông nội tôi luôn mong quê nhà khá lên. Ông từng rời quê vì nghèo đói. Ông nói nếu quê giàu, sẽ không ai phải bỏ xứ.”
Lý Ngọc Lập xúc động:
“Lão nhân gia thật có lòng.”
Tô Tầm thở nhẹ:
“Chỉ tiếc hôm nay tôi thấy, quê hương không giống như ông tưởng.”
Cô không nói thêm, nhưng ý đã đủ.
Vu Hiểu Anh trầm ngâm.
Tô Tầm quay sang cô:
“Đồng chí Vu về tình hình gia đình tôi, xin đừng đưa vào bài báo. Tôi không muốn vì tôi mà họ lại bị cuốn vào dư luận.”
Cô nói rất chân thành: “Quá khứ là quá khứ. Tôi nhận họ ở hiện tại.”
Vu Hiểu Anh lập tức đồng ý.
Tô Tầm tiếp lời:
“Nếu viết, có thể viết về xưởng. Tôi dự định mở một nhà máy tên là Ức Gia, chuyên sản xuất đồ nhựa gia dụng.”
“Vì sao là đồ nhựa?”
“Bởi vì về nhà ăn cơm, tôi thấy dụng cụ thiếu thốn. Tôi muốn làm những thứ tiện dụng hơn. Kiếm tiền là thứ yếu, chủ yếu là tạo phúc.”
Vu Hiểu Anh ghi chép, ánh mắt càng thêm kính trọng.
Trở về tỉnh thành, mặt trời đã lặn.
Tô Tầm về khách sạn, ngả người xuống sofa.
“Thoải mái.”
Rồi cô bắt đầu kiểm tra thu hoạch hôm nay. Sau khi tuyên bố mở xưởng và công khai điều kiện tuyển người, điểm ghét bỏ trong hệ thống tăng vọt.
Không còn là “khai vị” mà đã thành món chính.
Ghen ghét. Lo sợ. Bất an.
Càng nhiều người không nuốt trôi, cô càng được lợi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










